Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

“Không ai chiếm vali tôi, không cho tôi quần áo.”

Khụ.

Tôi nhảy vọt lên ghế sofa co người lại.

Nhìn anh mở vali, quần lót và một bộ đồ.

Đột anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi:

“Cậu định nhìn tôi thay đồ à?”

“Ờ…”

Đầu tôi tê rần, vội vàng nhìn chỗ khác.

Giây .

Cánh dài đột chống lên vịn ghế đơn tôi đang ngồi, vô hình trung vây tôi.

Người đàn ông cúi người xuống, giọt nước từ tóc rơi lên má tôi.

nhanh chóng bốc hơi.

Anh nheo , khóe môi cong lên đầy ẩn ý:

“Nhìn hay không?”

Cùng câu nói rơi xuống, gương mặt đẹp quá mức kia chậm rãi tiến sát lại…

Nhưng đột .

Cửa homestay bị ai đó đá tung.

Kèm theo tiếng sảng khoái Đường Ngạn:

“Lão đại mau xem! Hình em tóm được con thiến to nhất cả núi ! !”

Vừa dứt lời, cậu ta khựng lại, trừng lớn nhìn tôi và .

Buột miệng:

“… Hai người làm gì vậy, giữa ban ngày tắm rửa cái gì?”

Không khí lập tức đông cứng.

Ngay đó.

Tôi thấy khóe môi cong lên một nụ cực kỳ “hiền hòa”.

Đường Ngạn rốt cuộc vẫn không chúng tôi đã làm gì.

không con mình bắt có phải lớn nhất núi không.

Chỉ suốt bữa tối hôm đó cậu ta run cầy sấy, bị lão đại “ôn hòa nhã nhặn” xé ức , liên tục gắp vào bát mình.

Nhìn mà tôi không khỏi nhớ lại ký ức địa ngục ăn chặt trắng vô hạn mỗi dịp Tết.

Ám ảnh thật .

14

Để không hoàn toàn hủy hoại tâm hồn non nớt yếu ớt đám trẻ.

bữa tối, tôi cớ trên đỉnh núi tầm nhìn đẹp có thể ngắm rất nhiều , kéo lên cái lều hoa nhỏ phía sườn núi homestay.

Đương mùa đông trong lều chẳng còn hoa, trơ trụi lại còn lùa gió.

Lạnh đến mức tôi run lập cập, quyết định quay về thêm áo khoác.

Nhưng vừa mới đứng dậy.

Cổ đã bị nắm chặt, kéo mạnh về .

Tôi mở to , cả người mất thăng bằng ngả về , rơi vào một vòng ôm áp.

vậy có hơn không?”

Bên tai giọng nói khàn nhẹ, mang theo từng dịu dàng.

Rất dễ nghe, người ta vô thức say mê.

.

Nhưng thế này quá mập mờ đó!

Huống chi này tôi đang ngồi trên đùi , chỉ cần hơi động một sẽ chạm vào…

mặt tôi lại đỏ bừng, theo bản năng đứng dậy:

“Anh vậy sẽ tôi có phản ứng sinh lý đó!”

Bên tai lại vang lên một tiếng khẽ.

Cánh đang ôm eo tôi bỗng xoay lại, kéo tôi đối diện với anh.

Người đàn ông nghiêng đầu, bất lực:

“Lạ lắm .”

“Tôi đối với cậu có đủ loại xúc động.”

?

Tôi sững sờ nhìn đôi đẹp đó.

Dưới trăng, một cảm giác xâm chiếm ngày càng đậm lặng lẽ lan tới.

Một , môi mỏng anh khẽ mở.

Từng chữ nghiêm túc:

“Trình Tâm Nghiên.”

“Tôi thích cậu, rất lâu .”

“Thích cậu một mặt trời nhỏ, tự tin và thản trong do tình yêu gia đình nuôi dưỡng nên.”

áp đó tôi không kìm được lại gần, giành , chiếm hữu.”

Xì, nói nghe hay thật.

Tôi bĩu môi, liếc anh:

“Thế đó lại thu hồi tin nhắn tỏ tình? đâu có lại gần lắm đâu.”

khựng lại.

bật mấy tiếng, đầy bất lực:

“Ai bảo cậu đi theo đuổi Trì Ngạn trước.”

“Nếu cậu ở bên người mình thích, mà người đó thích cậu, sống vui vẻ hơn, tôi chắc chắn sẽ không phá vỡ niềm vui đó.”

này tôi mới hiểu, chuyện tình cảm vẫn phải tranh.”

“Vẫn câu đó, tôi không thua Trì Ngạn.”

“Cậu có cân nhắc tôi không?”

Có người ngoài miệng nói cân nhắc một lời dò hỏi lịch , lại chẳng hề lịch nào, siết eo tôi ngày càng chặt.

Nhỡ tôi kiểu phụ nữ do dự, cho anh một cái tát dây dưa cả trăm tập .

May mà tôi không phải.

Tôi đặt hai lên vai anh:

“Nếu đó anh không thu hồi tin nhắn, có khi bây giờ chúng ta đã đăng ký kết hôn .”

lại sững người.

Trong dần hiện lên sáng lấp lánh:

“Vậy nếu tôi không thu hồi lời tỏ tình, cậu sẽ đồng ý với tôi ?”

Tôi bật :

“Đại ca, tôi đâu có ngốc.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương