Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ta từ nhỏ đem lòng thích thái tử.

Nhưng thái tử thích tỷ tỷ của ta.

Tỷ tỷ lại thích vị hôn phu của ta.

Kiếp trước, ta và tỷ tỷ hoán đổi thân phận.

mối hôn , ba người đều được như ý.

Chỉ riêng thái tử là không hài lòng.

Sau khi thành thân, chàng luôn nhạt xa cách với ta.

Đến lúc ta lâm chung, chàng cũng không chịu gặp ta lần cuối.

Chỉ để lại di ngôn:

“Sau khi chết chớ chôn cùng huyệt, kiếp sau không làm người chung chăn gối.”

Khi mở mắt lần nữa, ta quay thời điểm tỷ tỷ đang bàn với ta chuyện hoán đổi thân phận.

Ta lắc đầu.

“Không đổi.”

01

Tỷ tỷ không ngờ ta lại từ chối dứt khoát như vậy.

Mấy năm nay, trong lòng trong mắt ta đều chỉ có Bùi Kim Việt.

nào có yến tiệc có chàng, ta luôn là người đến đầu tiên.

Chàng chê ta không có tài tình.

Ta liền vùi đầu đọc sách, chuyên học đàn.

Chàng thích cùng người ta đánh cờ.

Ta lại bỏ số tiền lớn mời danh sư dạy mình kỳ nghệ.

Vì chàng mà bỏ ra như vậy.

Tất nhiên ta luôn muốn nắm lấy mọi cơ hội để gả cho chàng.

Kiếp trước, tỷ tỷ đề nghị hoán đổi thân phận.

Ta lập tức đồng ý.

Khi ấy còn trẻ, suy nghĩ đơn giản.

Ta luôn cho rằng Bùi Kim Việt không thích ta cũng chẳng sao.

Chỉ ta thích chàng là đủ.

Chàng là thái tử, sau này là bậc cửu ngũ chí tôn.

Đế vương vốn bạc tình.

Dẫu trước mắt có vài phần tình ý.

Cũng chẳng chịu nổi năm tháng bào mòn.

Ta gả cho chàng làm thái tử phi.

Ngày sau ngồi vững hậu vị.

Như vậy có được người mình yêu.

Lại được hưởng vinh hoa một .

Chuyện tốt như .

Chàng có yêu ta hay không, có gì quan trọng?

Nhưng đến khi thật gả qua rồi, ta mới hiểu.

Hóa ra không được yêu lại giày vò đến .

Điều làm người ta tổn thương từng là cãi vã ầm ĩ.

Mà là người bên gối từ đầu đến cuối đều hờ hững xa cách.

Khiến lòng người lửng lơ không yên.

Nghẹn đến khó chịu, lại uất đến buồn nôn.

Những lúc khó chịu .

Chàng không nói chuyện với ta.

Nhưng đêm nào cũng đến phòng ta nghỉ.

Tắt nến rồi, chẳng có nửa phần dịu dàng.

Ta đau đến tê dại, đá chàng, cấu chàng.

Chàng không lên tiếng, nhịn đau cũng giày vò ta.

Ta tức giận, không cho chàng vào phòng.

Còn nạp thiếp cho chàng, bảo chàng đi sủng hạnh thiếp thất.

Chàng đứng ngoài cửa nghe xong.

Cuối cùng lại ngủ ở thư phòng, chẳng đi đến ôn hương nhuyễn ngọc nào.

Không mấy ngày sau, mẫu hậu mời ta qua ngồi chơi.

Trong lời ngoài ý đều là thúc giục chuyện nối dõi.

Một mình ta tất nhiên không thể cố gắng được.

Đành lại mở cửa, để chàng vào phòng.

Một mình chịu cơn tức nghẹn này.

sau, ta sinh đứa .

Đứa nào cũng giống hệt tính tình nhạt của chàng.

Ba cha họ, từng chút một mài sạch toàn bộ nhiệt tình và chí khí của ta.

Ta nghĩ đây là trả thù của Bùi Kim Việt dành cho ta.

Chàng hận ta và tỷ tỷ hoán đổi thân phận.

Chàng hận đêm tân hôn vén khăn voan lên, người nhìn thấy lại không phải ý trung .

Cho nên chàng giày vò ta cả .

Đến lúc ta lâm chung, chàng cũng không chịu gặp ta lần cuối.

Chỉ để lại di ngôn:

“Sau khi chết chớ chôn cùng huyệt, kiếp sau không làm người chung chăn gối.”

Nay được sống lại một .

Ta toại nguyện cho chàng.

Không gả cho chàng nữa.

02

Tuy ta từ chối lời đề nghị hoán đổi thân phận của tỷ tỷ.

Nhưng ta cũng từng nghĩ sẽ gả cho vị hôn phu Dung Kỳ.

Năm xưa, phụ thân ta và Dung tướng quân cùng trấn thủ biên quan.

người tình như thủ túc.

Ta và Dung Kỳ lại sinh cùng năm.

Các trưởng bối liền hôn ước cho chúng ta.

Điều kiện biên quan không thể so với kinh thành.

Không có đám hạ thành đàn hầu hạ, cũng chẳng có lễ giáo quy củ.

nhà ở gần nhau.

Ta thường thấy Dung Kỳ bò dưới đất nghịch bùn.

Leo lên nhảy xuống tường viện.

Bị mẫu thân hắn đuổi đánh mắng.

Hắn còn thích bắt mấy sâu nhỏ thả vào tóc ta để trêu chọc.

Khi đó ta chỉ thấy Dung Kỳ đáng ghét.

Còn biết nào là thích.

Cho đến sau này, ta phụ thân hồi kinh.

Hôm ấy thiên tử đích thân ra nghênh đón.

Cũng là lần đầu ta gặp Bùi Kim Việt.

Ta đứng bên cạnh phụ thân.

Nhìn chàng chậm rãi bước tới.

Mũ ngọc áo gấm, dung mạo tuấn tú.

Khí chất trong trẻo thoát tục.

Gió nhẹ phất qua, mang hơi thở của chàng.

Tựa tuyết thấm vào tùng xanh, lại như sương ngưng dưới ánh trăng.

Ta nhìn môi răng chàng khẽ mở khép.

Từng từng chữ, chẳng lọt vào tai.

Ta khẽ đặt lên ngực.

Tim đập loạn như chim sẻ hoảng hốt.

Hóa ra nam nhi , không phải ai cũng giống Dung Kỳ.

Từ lúc ấy, một trái tim của ta liền buộc hết lên người Bùi Kim Việt.

Dẫu sau này Dung Kỳ vào kinh.

Học quy củ lễ nghi.

Trở nên đứng đắn, thể diện.

Ta không muốn gả cho hắn.

May mà hắn cũng từng thích ta.

Hắn chê ta tính khí lớn, tính tình cố chấp.

Không dịu dàng chu đáo như tỷ tỷ đối với hắn.

Chúng ta nhìn nhau đều thấy ghét.

vì miễn cưỡng ghép lại một chỗ.

Chi bằng thành toàn cho hắn và tỷ tỷ.

Tỷ tỷ khác ta.

Nàng từ nhỏ ở lại kinh thành.

Được nuôi dạy quy củ của quý nữ gia.

Cũng là tài nữ nổi danh trong kinh.

Nghĩ đến hẳn là vì quen nhìn những quân tử đoan chính giữ lễ.

Nên mới thích Dung Kỳ phóng khoáng tùy ý, không chịu gò bó.

Dung Kỳ nhận được thư của tỷ tỷ.

Liền trèo tường qua đây.

Hắn nhìn ta với ánh mắt nghi ngờ có mấy phần đắc ý.

“Tiêu Tĩnh Dao, nàng không đồng ý hoán đổi thân phận, chẳng lẽ còn muốn gả cho ta?”

Ta không khách khí đáp trả:

“Yên , ta có gả cho một chó cũng không gả cho ngươi.”

Dung Kỳ đầy mặt không phục.

“Đừng nói sớm. Nếu nàng không thân phận Uyển Ninh vào cung, trong cung chắc chắn sẽ không mắt nàng.”

“Đến lúc bị trả , cũng chỉ còn ta vì vướng hôn ước mà không thể không cưới nàng.”

Lời này thật chói tai khó nghe.

Chẳng ta không muốn gả cho hắn.

Tỷ tỷ nghe xong cau chặt mày.

Hạ giọng mắng hắn vài .

Dung Kỳ lúc này mới cụp đuôi im miệng, ngoan ngoãn lại.

Ta đề nghị chi bằng trực tiếp đi tìm trưởng bối đổi hôn ước.

người vốn lưỡng tình tương duyệt.

Hà tất phải bày ra chuyện hoán đổi thân phận rắc rối như vậy?

Dù cuối cùng ta không gả được cho ai.

Cũng không Dung Kỳ miễn cưỡng.

Tỷ tỷ luôn do dự chuyện này.

“Ta lớn hơn Dung Kỳ vài tuổi. Hôn từ muội muội đổi thành tỷ tỷ, sẽ khiến người ngoài bàn tán. E là không ổn lắm.”

Ta an ủi nàng:

“Hôn ước vốn là chuyện vui để họ kết giao, thành toàn ý nhi nữ. Tỷ tỷ phẩm mạo xuất chúng, lại cùng Dung Kỳ lưỡng tình tương duyệt, các trưởng bối sẽ không nệ chút chuyện tuổi tác. Còn người ngoài nghĩ nào, miệng mọc người họ, chúng ta quản không được, gì để ý?”

Tỷ tỷ vò chiếc khăn , trước sau không yên lòng.

Ta hiểu nàng.

Phụ thân mang mẫu thân và huynh trưởng ở biên quan.

Chỉ để lại một mình nàng kinh thành.

Một người sống một mình, tư luôn nhạy cảm tinh tế hơn.

Sau khi tổ mẫu lớn tuổi.

Chuyện lớn chuyện nhỏ trong phủ, từ thể diện bên ngoài đến công việc bên trong, đều do một tỷ tỷ lo liệu.

Ngược lại, ta sinh ra biên quan, ở đó chẳng có quy củ.

Ai nói mấy khó nghe.

Ta xách nắm đấm đánh luôn.

Khăn bị vò đến nhăn nhúm.

Tỷ tỷ nói vùng ngoại ô có một ngôi cổ tự, cầu duyên xưa nay rất linh nghiệm.

Nàng muốn đi xin một quẻ trước, xem thử bát tự có hợp hay không.

03

Nếu mọi chuyện thuận lợi.

Người không vào cung tham gia tuyển chọn thái tử phi sẽ biến thành tỷ tỷ.

Ta không muốn gả cho Bùi Kim Việt.

Vậy trước khi vào cung, ta phải ra một mối hôn mới.

Tỷ tỷ sai người đưa đến cho ta một xấp chân dung.

Đều là công tử tuổi trong kinh.

Ta lật xem chân dung, trong lòng không có suy nghĩ.

Chỉ chọn một người có mày mắt đẹp trong đó.

Hẹn gặp nhau ở chùa.

Tiền viện của ngôi chùa có trồng một cây duyên rất nổi tiếng.

Vô số tài tử giai đều vì nó mà đến.

Tỷ tỷ và Dung Kỳ cũng nói muốn đi xem.

Ta tự giác không đi .

Địa điểm xem mắt hẹn ở hậu viện.

Đến mới phát hiện này còn trồng cả một rừng đào.

Hoa đào đang nở rộ, từng chùm từng chùm đè đầy cành.

Rực rỡ lại náo nhiệt.

Ta nhìn mà vui lòng, bèn bẻ một đóa cài bên tóc mai.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

Ta cong mày cười quay đầu, lại va phải một đôi mắt trong trẻo lùng.

Nụ cười mặt lập tức cứng đờ.

Ta thu lại thần sắc, khuỵu gối hành lễ.

Bùi Kim Việt nhìn ta chăm chú, mày hơi nhíu lại.

Ngay sau đó, chàng giơ đánh rơi đóa đào bên tóc mai ta.

“Điện hạ!”

Ta nén giận hỏi:

“Là thần nữ có chỗ nào thất lễ sao?”

Giọng chàng hơi khàn:

“Không có.”

“Vậy vì sao điện hạ lại đánh rơi hoa của thần nữ?”

Chàng không đáp, chỉ xoay người rời đi.

Đi xa rồi, mới lùng ném lại một :

“Không uổng phí tư. Cô tuyệt đối sẽ không cưới nàng.”

Ta vốn muốn đuổi giải thích.

Ta từng cố ý bày trò cơ gì.

Đóa hoa đào này cũng không phải cài vì chàng.

Nhưng lại sợ người hẹn xem mắt đến không tìm thấy ta.

Đành cứng rắn dừng bước, ở lại chỗ cũ chờ.

Ai ngờ đợi trái đợi phải, người xem mắt mãi không đến.

Ngược lại, ta đợi được Dung Kỳ.

Thấy chỉ có một mình ta, hắn nhìn quanh bốn phía.

“Người đâu?”

Ta nói:

“Có lẽ có việc nên trì hoãn rồi.”

“Không thể nào, lúc ta đến còn gặp điện hạ mà.”

Ta đột ngột ngẩng mắt.

“Ngươi nói gì?”

Dung Kỳ đắc ý nhướng mày:

“Là ta nàng hẹn thái tử đến đây, không cảm ơn!”

Ta lập tức hiểu ra, chẳng Bùi Kim Việt lại hiểu lầm như vậy.

Ta nhấc chân đá mạnh hắn một cái.

“Ai cho ngươi tự ý chuyện quyết ta?”

Dung Kỳ đau đến nhe răng trợn mắt.

“Lòng tốt bị xem thành gan lừa phổi! Tiêu Tĩnh Dao, nếu nàng còn không thu bớt tính tình lại, sau này e là thật không gả đi được đâu!”

Ta lười phí lời với Dung Kỳ nữa.

Xoay người đi tiền viện.

Đi được nửa đường, chợt nghe thấy tiếng kêu cứu gấp gáp.

“Cứu mạng! Có người rơi xuống nước!”

Ta tiếng tiểu tăng chạy tới.

Liền thấy tỷ tỷ toàn thân ướt đẫm, run rẩy giữa đám đông.

người còn khoác lỏng lẻo một chiếc áo ngoài quen mắt.

nãy ta mới nhìn thấy, đó là áo người Bùi Kim Việt.

Khách hành hương vây quanh càng lúc càng .

Ta nhanh chân tiến lên, chắn trước mặt tỷ tỷ.

Dung Kỳ chạy tới xua đám đông đang vây xem.

Ta dìu tỷ tỷ vào thiền phòng gần .

Mãi đến khi xong xiêm y sạch sẽ.

Tỷ tỷ mới dần hoàn hồn.

Nàng cắn chặt môi dưới, giọng run rẩy:

“Có người… có người cố ý đẩy ta xuống nước.”

Nàng ngẩng mắt nhìn ta, đáy mắt đầy hoảng loạn bất lực.

người như vậy nhìn thấy thái tử điện hạ bế ta từ dưới nước lên, người ta còn khoác áo ngoài của ngài ấy, nhưng… nhưng ta không muốn gả cho ngài ấy…”

Trong cơn hoảng loạn, tỷ tỷ lần nữa nhớ đến đề nghị hoán đổi thân phận.

Nàng mạnh mẽ nắm lấy ta.

“Dao Dao, chỉ có muội có thể giúp tỷ. Muội từ nhỏ thích thái tử, chi bằng tỷ gả cho ngài ấy đi.”

04

Không phải ta từng dao động với ý nghĩ lại gả cho Bùi Kim Việt.

trước, cho dù chàng đối xử với ta nhạt xa cách.

Nhưng cũng cho ta đủ thể diện của một chính thê.

Trong mắt người , chúng ta là đôi phu thê ân ái lưỡng tình tương duyệt.

Trong ghi chép sử sách, chúng ta được viết thành hình mẫu đế hậu muôn .

đường này trước kia ta từng đi qua, mùi vị bên trong ta đều biết rõ.

Tất nhiên sẽ ổn hơn so với việc gả cho một người hoàn toàn xa lạ.

Rồi lao vào tương lai mịt mờ khó đoán.

Đạo lý là như vậy, lý trí cũng tự an ủi bản thân như .

Nhưng mặt tình cảm, rốt cuộc ta không muốn.

“Vì sao?”

Dung Kỳ kích động:

“Nếu không phải ta đi tìm nàng, Uyển Ninh không rơi xuống nước…”

Ta không chấp nhận việc hắn đẩy nhiệm, trực tiếp ngắt lời.

“Nếu phải tìm một người để , chuyện hôm nay nên ngươi.”

Ta nhìn hắn, từng chữ từng nói rõ ràng:

“Hôm nay chúng ta đến chùa là vì ngươi và tỷ tỷ lưỡng tình tương duyệt, nhưng ngươi lại không chủ động đứng ra xin trưởng bối đổi hôn ước. Trước là ngươi đề nghị với tỷ tỷ, bảo tỷ muội chúng ta hoán đổi thân phận. Sau mới có chuyện ta từ chối, tỷ tỷ thần bất an, đến chùa cầu duyên. Đây là thứ .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.