Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta không hiểu vì sao Tạ lại muốn gây rắc rối cho , trong mấy phần nguyên do vì ta hay không?

Nghĩ đến đây, tim ta đập rộn lên, cố gắng nhìn thấu chút manh mối nào từ biểu cảm của chàng.

Nhưng ánh mắt chàng dường phủ một lớp sương mù, ta nhìn không .

Đúng vậy… Thời gian qua đi, chúng ta không là những thiếu niên thiếu nữ để mọi cảm xúc hiện hết trên ngày xưa nữa.

gần rít chữ qua kẽ răng: “Đa tạ Tạ tướng quân.”

Nói xong, hắn kéo tay ta sải bỏ đi, đi nhanh đến mức ta lảo đảo.

Ta quay nhìn lại, Tạ vẫn đứng nguyên tại chỗ, ý cười tan biến, hiện vẻ trống rỗng lạnh lùng.

Vẻ ấy, trái tim ta vô cớ xót xa.

Vừa vào Đông cung, liền thô bạo ném ta ngã nhào đất.

óc ta choáng váng, chưa kịp định thần.

bóp chặt cổ ta: “Nàng ràng nói, cả đời này chỉ yêu một bản cung, tại sao nàng lại gạt bản cung?”

ta đỏ bừng, biết hắn kích động vì chuyện Ân Mi mang thai, chỉ thể đứt quãng nhắc nhở: “Điện , thần thiếp… là Ân Đại!”

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn thoáng nhạt đi, nhưng giây tiếp theo lại tràn ngập sát khí.

nhà họ Ân các ngươi, đều là lũ tiện nhân!”

“Ân Đại, đừng tưởng bản cung không nhìn thấy, hôm nay trên điện nàng liếc mắt đưa tình với Tạ .”

Ta khó nhọc lắc : “Điện , thần thiếp và Tạ tướng quân trong sạch…”

Lời chưa dứt, đưa tay xé toạc y phục của ta.

ớn lạnh ập đến, da thịt ta run rẩy, chỉ thể đau đớn nhắm nghiền mắt lại, động chịu đựng nỗi nhục nhã sắp tới.

Nhưng kỳ lạ thay, hắn lại không tiếp tục hành động, ngược lại giọng dịu dàng hỏi: “Ái phi, nàng nghe nói đến Kình hình chưa?”

Ta giật mở bừng mắt nhìn, chỉ thấy trong tay hắn không biết từ nào thêm một dao găm.

Ánh sáng lạnh buốt hiện .

Lại nghĩ đến câu nói vừa rồi của hắn, một luồng khí lạnh đột ngột từ lòng bàn chân chạy dọc lên đỉnh .

Kình hình là hình phạt thích chữ lên hoặc lên phạm nhân.

Ta cố gắng để nỗi sợ hãi dâng lên chậm lại, nhưng giọng điệu vẫn không khống chế run rẩy: “Thiếp là phi, Điện làm vậy là vi phạm luật pháp.”

Khóe môi nhếch lên, giọng điệu u ám một vực sâu không đáy: “Nhưng bản cung chính là luật pháp.”

Mũi dao lạnh lẽo áp sát vào trong đùi non của ta.

Ta không thể kiểm soát sự run rẩy của bản thân.

Hắn gằn chữ: “Ái phi, bất luận phụ hoàng sinh bao nhiêu đứa , bản cung vẫn là Trữ quân.”

“Tạ không phải là không quên tình cũ với nàng sao? Vậy bản cung sẽ cho hắn biết, tất cả mọi thứ trên thiên này đều là của bản cung, bao gồm cả nàng!”

Nói xong, hắn ấn mũi dao , đau dữ dội ập đến, ta không nhịn hét lên thảm thiết.

Máu tươi men theo chân ta chảy , tụ lại thành dòng sông chói mắt.

Cuối cùng ta đau đến mức ngất xỉu.

Sau vì vết thương nhiễm trùng, ta sốt cao hết này đến khác.

Trong mê man, ta lại nằm mơ thấy ngày thánh chỉ ban hôn giáng .

Ta khi vẫn tưởng tư cách tùy hứng.

Ta chỉ nói đúng một câu: “ không muốn gả.”

Thế là bắt quỳ trong từ đường suốt ba ngày ròng rã.

câu tiên phụ thân nói khi vào từ đường là: “A Đại, đi đi!”

Giữa hai hàng lông mày của in hằn những rãnh sâu, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng y hệt dỗ dành ta thuở bé.

“Đừng lo cho chúng ta, hãy đi sống cuộc đời muốn đi…”

Nhưng ta lại nghe ra sự chua xót bên dưới vẻ bình tĩnh .

Ta thà để mắng ta, đánh ta, hơn là bây giờ, ta nhận thức ràng sự ích kỷ của bản thân .

Ta đờ đẫn nhìn mái tóc điểm sương của phụ thân không biết tháng năm lặng lẽ phủ trắng từ nào, chợt nhớ tới vị bằng hữu của , là Tả tướng đại nhân năm xưa.

Tả tướng phủ vốn vinh hoa tột bậc, quyền thế trời ban trưa, lại vì đắc tội với Bệ , chỉ trong một đêm tan cửa nát nhà.

Tất cả phồn hoa, chẳng qua chỉ là hư ảo.

Chúng ta không bao giờ là chơi cờ, chúng ta chỉ là quân cờ.

Chương 5

Đêm , bên ngoài mưa to gió lớn, ánh nến trắng trong phòng le lói, sáng mờ.

Ta nhìn bài vị của tổ tông hắt cái bóng thê lương trên đất.

Gió lạnh luồn qua lớp váy mỏng manh thổi thẳng vào tứ chi bách hài, lạnh đến mức ta run lên từ tận đáy lòng.

Nước mắt rơi , trong khoảnh khắc, từ đường biến đổi, phụ thân tan biến.

Dưới ánh trăng, là Tạ đang lạnh lùng nhìn ta: “Ân Đại, nàng nuốt lời rồi, ta mãi mãi sẽ không tha thứ cho nàng.”

Nói xong, chàng , lùi xa.

Ta muốn đuổi theo, nhưng dưới chân lại trào ra bùn đen kéo ta chìm .

“Tạ !”

Ta hét lên cái tên ấy, hai mắt choàng mở bừng.

Lại phát hiện miệng đang một đôi tay lạnh ngắt bịt chặt.

Tấm màn trên đỉnh giường đung đưa, ta hoảng hốt trong giây lát.

Nghiêng nhìn sang, bịt miệng ta lại là A Bích.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.