Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ngày hôm sau lúc mở mắt ra, trong đã được mặt trời chiếu sáng rực rỡ, tôi cảm thấy đầu hơi đau, hay nói hơn là chỗ cũng đau.”
Vất vả với lấy điện thoại xem giờ:
13:
21.
mà đã ngủ đến một giờ chiều rồi.
Tôi buông điện thoại, cảm thấy vẫn không muốn cử động, nằm sấp vài phút, bỗng đưa tay đ.ấ.m một nhát xuống giường.
Tên Long Chiểu ch-ết tiệt, tôi không tin lúc đó anh ở trạng thái say rượu đâu!
Tôi trở , quấn chăn ngồi dậy, vuốt lại mái tóc, vươn tay móc chiếc áo ngủ trên sàn mặc vào.
Lúc xuống lầu, trên bàn ăn đặt một bát cháo, vẫn còn bốc hơi nóng, tôi cúi người xuống ngửi, khá thơm.
Dì Trương cầm chổi đi tới, mỉm cười nói:
“Bà chủ là người có phúc.”
Tôi nghiêng đầu nhìn sang.
Dì ấy hất cằm bếp:
“Ông chủ đang làm bữa sáng cho cô đấy.”…
Hừ, anh làm .
Lúc Long Chiểu bưng mì ra, tôi đang cúi đầu nghiêm túc húp cháo, ngẩng đầu liếc anh ấy một cái, không nói gì.
Anh ấy đặt bát mì trước mặt tôi, giọng thản :
“Ăn hết đi.”
Tôi cười khẩy:
“Tôi là lợn à, có thể ăn hết được.”
Anh ấy nhanh nhẹn cầm đũa gắp một đoạn:
“Vậy tôi ăn giúp em hai miếng.”
Tôi nhanh ch.óng ngăn anh ấy lại, “Anh làm gì , tôi có thể ăn đồ anh đã ăn…”
Lời nói đến đây thì nghẹn lại.
Long Chiểu nhìn tôi, mày nhướng lên.
Sau khi phản ứng lại mặt tôi nóng bừng, nhanh ch.óng thu tay tiếp tục thản húp cháo.
Long Chiểu cũng ăn miếng mì đó.
Trong lòng tôi thầm mắng, đồ không biết xấu hổ!
Ăn xong bữa sáng, Long Chiểu lái xe đưa tôi đến công ty trước, chuyện tối , hai chúng tôi rất ăn không nhắc đến một chữ .
Ở công ty tôi mất hồn mấy bận, thỉnh thoảng lại lấy gương soi soi cổ , chỉ sợ lúc đó phấn trôi mất.
Hazz, là tạo nghiệp mà….
Buổi chiều, Lâm Yên chia sẻ một blogger Weibo cho tôi WeChat.
Lâm Yên:
“ tìm một bài từ ba trước của cô ấy đi, từ khóa là “mất hồn rồi”.”
Tôi theo đó mà tìm.
Blogger này có ID là Khai Thác Nhan Sắc.
Sau khi tìm từ khóa, hiện ra ba bốn bài Weibo, trong đó có một bài lượt like cao , cũng đặc biệt .
Chỉ có một bức ảnh.
Bức ảnh này không biết được đào ra từ đâu, người bên trong không ngôi cũng không hot mạng.
Đó là một bức ảnh được phủ bộ lọc đen trắng.
Bối cảnh là sân bóng rổ vào ban đêm, ngọn đèn đường ở góc chéo trên được chụp rất sáng, chàng trai lọt vào ống kính hơn một nửa, anh ấy đứng nghiêng người, mặc một chiếc áo ba lỗ không tay, chỉ để lộ một bên góc mặt.
Đã khiến hơi thở tôi tức khắc ngừng lại một nhịp.
Anh ấy không nhìn vào ống kính, chăm chú nói chuyện với người bên cạnh.
Toàn thân toát ra một khí chất vương giả bẩm sinh, khóe môi cong, một nụ cười hiếm hoi.
Tầm mắt tôi chậm rãi di chuyển xuống dưới.
Bài này tổng cộng có 42.3 vạn lượt like.
Khu vực bình luận toàn là những lời nhắn muốn xin tài khoản mạng xã hội của chàng trai trong ảnh.
Và bình luận hot được đẩy lên đầu là:
“Các chị em ơi, chỉ tra được một chút thôi, trai đẹp Long.”
Tôi vô thức bấm vào bức ảnh, tầm mắt dừng lại hai ba giây, rồi nhấn lưu.
Lâm Yên cũng vừa vặn gửi tin nhắn tới:
“Sau khi bài này trở hot vào ba trước, cuộc sống riêng tư của Long Chiểu đã làm phiền, giống như ngôi vậy đi đâu cũng có người chụp lén, người có thể thông một bức ảnh một mà tra được anh ấy là rất giỏi, nhưng rất nhanh sau đó đã bố mẹ Long Chiểu tóm được và cảnh cáo một trận.
Mà vẫn còn có thể nhìn thấy bài này là vì blogger này không nỡ bỏ cái lượng lưu lượng này, sau khi để chế độ riêng tư, hai hiển thị lại.”
Tôi gõ chữ trả lời:
“Chuyện này mà cũng phát hiện ra được ?”
Cô đáp:
“Tôi chỉ là đột muốn tìm thử thôi, kết quả lại tìm thấy thật, sẵn tiện cho xem Long Chiểu tấm này có đẹp trai không.”
Tôi không nhịn được :
“ bây giờ đối với Long Chiểu còn thích không?”
“Thời thời thôi, tôi đối với anh ấy chỉ có lòng ngưỡng mộ, chúc hai người hạnh phúc nhé.”
Khóe môi tôi không nhịn được cong lên, hồi lâu sau nghiêm túc trả lời:
“Cảm ơn , Lâm Yên.”
Cô lại :
“ rồi, Chương Phùng Niên còn liên lạc với không?”
“Không có, tôi đã chặn anh từ lâu rồi.”
“Anh hình như chuyển sang tỉnh khác rồi.”
“ cũng được, tôi không quan tâm.”…
Có những thứ đã từ từ hạ màn.
Nhưng không liên quan đến tôi….
Lúc tan làm lại là một đêm mưa, chân trời vang lên một hồi sấm rầm rì.
Tôi cầm ô đứng bên lề đường đợi đèn xanh.
40 giây đèn đỏ, bên cạnh có cô gái phàn nàn tên bạn cô ấy quá khó nhớ, tôi bỗng khựng lại một chút.
Thực ra tôi cũng vậy.
này có lẽ khá hiếm gặp, từ cấp hai đến đại học, thường có người nhớ nhầm, thậm chí còn có người ác cố tình thêm một nét phẩy vào.
(尤) biến thành Long (龙).
Làm vậy thường sẽ tôi mắng cho một trận, nghiêm trọng hơn còn tôi tẩn cho một trận.
Khinh Diên chưa bao giờ là người có tính khí tốt, tính cách cô ấy kỳ quặc gây khó chịu, yêu đơn phương người bạn cùng lớp Chương Phùng Niên.
Đó là những gì lời đồn nói.
Những ấn tượng đầu tiên này khiến không ai chú đến bảng thành tích mỗi của trường, thành tích của cô ấy luôn đè bẹp Chương Phùng Niên bậc.
thi đại học Chương Phùng Niên nỗ lực phấn đấu lắm có thể cùng vào một trường đại học với cô ấy.
Cô ấy không coi trọng hạng người như Chương Phùng Niên, do dự không quyết đoán, dễ d.a.o động, ngay cả người thân và việc mua sắm cũng không hiểu cái quan trọng hơn.
Người yêu mà cô ấy mong ước trong lòng, là kiểu thiếu niên anh hùng lạnh lùng nhưng dịu dàng trong những tập truyện cổ tích hồi nhỏ hay xem.
Thiếu niên tay cầm thanh trường kiếm, quét sạch nỗi đau khổ của những người dân nghèo trong truyện, rồi rạch tan bóng tối dẫn dắt đi ánh sáng.
Anh ấy sẽ quay đầu lại vươn tay cô gái yêu, rồi cười, nụ cười như ánh ban mai, đặc biệt đẹp đẽ.
Lúc đó đèn xanh sáng.
Mưa vẫn đang rơi lất phất.
Xe cộ xếp hàng chờ đợi, người đi đường đan xen đường, tôi đạp lên mặt đất sũng nước bước lên bậc thang.
Trong màn mưa, đối diện dường như có một bóng người quen thuộc, sau khi tôi đi lại gần, đã xác nhận được rồi.
Long Chiểu đang cầm ô, khi những chiếc xe xung quanh chạy , ánh đèn pha soi sáng khuôn mặt anh ấy.
Làm tôi lập tức nhớ đến bài đó, so với góc nghiêng kia, khuôn mặt trước mắt này đã rũ bỏ vẻ thanh tú non nớt, đôi lông mày và ánh mắt rạng rỡ đầy cuốn hút.
Long Chiểu nói:
“ Khinh Diên, em đi bộ chậm thật đấy.”
Nói xong cúi mắt lại cười vài tiếng, vẻ mặt rất vui mừng.
Giống như vì sự xuất hiện của tôi mà cảm thấy đặc biệt vui vẻ vậy.
Hình ảnh thiếu niên anh hùng mà tôi hằng ảo tưởng, nụ cười đó dường như trùng khớp với khuôn mặt trước mắt này.
“Anh ở đây làm gì?”
Tôi đón gió lạnh .
“Đợi em.”
“Đợi tôi làm gì?”
“Đợi em đi tôi.”…
Có những hạt giống một khi đã gieo xuống, vào một khoảnh khắc đó sẽ phá đất mà lên.
Mọi cảm giác đối với anh ngày càng trở mạnh mẽ , cho đến khi cả con người anh đáp lại tôi, khiến tôi lập tức hiểu rõ gần đây đang buồn bực vì điều gì.
Đây chính là thích.
Một loại thích mà sau khi nhận ra liền cảm thấy hân hoan điên cuồng.
Nếu thêm một nét phẩy biến thành Long, Khinh Diên, tôi chính là nét vẽ nghiêng đó trong cuộc đời em.
—HẾT—
NGOẠI TRUYỆN:
CUPID
Tôi gặp Khinh Diên vào một mùa đông.
Trong lại cãi nhau một trận với ông già tôi, ông ấy nói đã bỏ bao nhiêu tâm huyết vào người tôi, mục đích chính là để nhìn thấy tôi thành tài, sau đó lại nhìn thấy tôi lập gia đình.
Sau khi tuôn ra một tràng logic cưỡng ép, mẹ tôi ngồi bên cạnh gạt nước mắt, hai vợ chồng phối hợp nhịp nhàng không một kẽ hở.
Tôi lặng lẽ nhìn hai người diễn, không tiếp lời, quay người lúc ông già vào phòng nghe điện thoại liền dắt Long Miên Miên ra khỏi cửa.
Cái tên này không hay, nhưng Long Linh cứ định đặt.
Chị ấy luôn Long Miên Miên là giống cái, luôn ôm định muốn chưng diện cho nó, luôn tôi dập tắt.
Gọi cái tên này đã đủ tủi thân rồi, tôi bảo vệ nó.
Lúc ra cửa, mẹ tôi quyết đuổi theo đưa bánh sandwich cho tôi, mắt trừng trừng nhìn tôi:
“ ăn sáng đấy!”
là một người một ch.ó ra khỏi cửa.
Trên đường gió tuy không lớn, nhưng thổi không ngừng, rất ảnh hưởng đến việc ăn uống, lúc đi ngang một thùng r-ác tôi dừng bước, định ăn xong đi tiếp.
Long Miên Miên không ngồi yên được, chạy đi chạy lại khắp nơi.
Tôi móc dây xích mặc cho nó chạy, cúi đầu ăn rất yên tĩnh rất nghiêm túc.
Cho đến khi nghe thấy tiếng của Long Miên Miên ngẩng đầu lên.
Lúc đó vừa vặn là buổi trưa, thời tiết sương mù u ám, tuy có mặt trời nhưng không có nhiệt độ.
Một nửa cơ thể nấp sau đám mây đen, phác họa lên đám mây mỏng một đường viền nhạt màu.
Lần đầu lọt vào mắt là như vậy, cô ấy đứng đối diện, đôi mắt ngước lên, khi còn chưa nhận ra đã giẫm vào Long Miên Miên, là theo bản năng nhíu mày.
Tóc không dài không ngắn, vừa vặn chạm vai, màu mắt nhạt như màn sương mỏng, một thân áo dài màu xám, dáng người cao cũng thanh mảnh, da trắng sống mũi thanh tú.
Đẹp.
Trong đầu tôi đã như vậy.
Sau đó ăn nốt phần còn lại, giật nhẹ sợi dây trong tay, Long Miên Miên nhận lực chạy .
Mà cô ấy sau khi hoàn hồn, lập tức rối rít xin lỗi, nói xin lỗi.
Tôi lắc đầu, định quay người đi, giọng quát tháo của Long Linh bỗng vang lên từ xa….
Cái này còn đáng sợ hơn bất kỳ bộ phim kinh dị ….
“Long Miên Miên, chạy thôi!”
Tôi nói.
Chạy một vòng trốn vào một tiệm trà sữa, lúc nhận thấy có người theo sát bên cạnh áp tới, tôi khựng lại một chút, nhìn cô ấy rõ ràng khá mệt, thở dốc dồn dập.
Tôi :
“Cô chạy theo làm gì?”
Cô ấy ngẩn ra, vẻ mặt có một thoáng cảm giác như sắp nổ tung.
Dường như cách diễn đạt này của tôi có chỗ đó không .
Nhưng cô ấy không lên tiếng, đưa tay lau mồ hôi, đứng dậy định đi.
Khoảnh khắc cô ấy đứng dậy trong đầu tôi nảy ra rất nhiều suy .
đến lý do tôi nghe thấy tiếng Long Linh là chạy.
đến lý do sáng nay cãi nhau với Long Trình Ân.
Lại đến ánh mắt mẹ nhìn tôi luôn là bộ dạng Long sắp xong đời rồi.
Tôi giữ cô ấy lại:
“Cô còn độc thân không?”
Cô ấy rõ ràng cũng không hiểu nổi, rất kỳ quặc:
“Độc thân, ?”
Tôi bảo:
“Cùng tôi đi ký kết hôn.”
Lời này coi như một lời thỉnh cầu và thăm đơn phương từ tôi, chỉ là đột cảm thấy, tìm một người giúp đỡ lừa được mấy vị trong kia cũng tốt.
Nếu cô ấy không đồng , tôi sẽ dắt Long Miên Miên tự giác cút xéo.
Nhưng tôi lại thấy cách nói này của chẳng có chút thành , tôi là tôi một câu rất tự cho là như vậy, là người bình thường đều muốn tát cho tôi một cái, là tôi bồi thêm ngay:
“Hai triệu tệ.” (Khoảng gần 7 tỷ VNĐ)
Đây là tiền bồi thường cho những tổn thất gây ra cho cô ấy khi đi ký với tôi.