Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
“Chúng tôi bù đắp cậu , Nguyện. Chúng ta không phải là bạn thân sao?”
đứng bên cạnh .
Tôi chưa kịp mở miệng, thì bạn học đứng gần bật ra lời chửi.
“Biến đi, hai người không xứng làm bạn cùng lớp với lớp trưởng. Lớp 9-3 chỉ có 52 người, không có 54, hai người bị xóa tên rồi.”
“Kỳ nghỉ hè tôi đi công viên trò chơi, thấy lớp trưởng ngồi nghỉ bóng râm, mặc bộ đồ thú bông dày cộp, tóc ướt đẫm mồ hôi. Tôi tưởng bạn ấy đi làm kiếm tiền tiêu vặt, nào ngờ lại là để nuôi hai con sói trắng.”
“ , cậu có biết sao lớp mình có tiết học chống bạo lực học đường không? sao lúc cậu tan học luôn có bạn nam đi cùng? sao lúc cậu đi vệ sinh luôn có người theo cậu? Cậu đoán xem ai làm chuyện đó?”
“Hai người không là con người rồi.”
Cả lớp 9-3 đồng loạt tiếng mắng chửi Lương Dụ Ngôn.
Ánh Lương Dụ Ngôn tối sầm, anh đột nhiên hét chói tai:
“Tất cả câm miệng lại tôi!”
“ Nguyện là tự nguyện . Cô ấy tôi, nên mới sẵn lòng giúp đỡ tôi. Các người là ghen tị. Ghen tị lớp trưởng tôi!”
đây, anh gần trừng áp sát mặt nam sinh vừa tỏ tình với tôi.
“Cậu mãi mãi không có cơ hội.”
cũng đứng dậy, miệng lặp đi lặp lại:
“ Nguyện là bạn thân của tôi…”
Cứ thể nhiều thì điều đó thành sự vậy.
Tôi chỉ là giơ tay giúp chút, trời ơi, tôi không hiểu cái gì gọi là là.
lòng :
Tôi yêu quý tất cả những người dân Trung Quốc sống ngay thẳng, tích cực không làm điều sai trái.
Tôi cần phải làm rõ điều này.
“Lương Dụ Ngôn, , tôi luôn coi các cậu là bạn học bình thường thôi.”
“Tôi tưởng hai cậu là nhóm đặc biệt nên tôi mới chăm sóc nhiều hơn.”
“Bất kể là ai, chỉ cần là bạn học của tôi, tôi sẵn sàng đứng ra giúp đỡ.”
“ chuyện , tôi không thi Đại học Bắc Kinh đâu.”
“Tôi xác định nguyện vọng rồi.”
Tôi bằng giọng dứt khoát.
“Đại học Công nghệ Quốc phòng. Tôi muốn Đại học Công nghệ Quốc phòng.”
Xin lỗi bà nội, con không thể ở bên bà, làm giáo viên hay bác sĩ bà mong.
ước mơ của con từ đầu cuối…
Chính là hiến dâng tuổi trẻ Tổ quốc con yêu .
ra đi làm thêm cũng rất tốt, ít là giúp con rèn luyện thể lực.
kỳ thi thể chất, các bài kiểm tra của con đạt chuẩn.
Con đậu đúng ngôi trường mình mong muốn.
nhận được giấy báo nhập học, bà nội rằng bà không có đứa cháu tôi.
Nhưng tôi chuẩn bị trường nhập học huấn luyện quân sự sớm,
bà lại thức trắng đêm để gói tôi 66 chiếc bánh sủi cảo.
Bà nội cuối cùng cũng quay lưng lại, âm thầm lau nước .
Bà không mắng tôi là đồ súc sinh .
Bà : “Con ba con là niềm tự hào của bà.”
Tôi tên là Nguyện.
Nguyện đất nước này —
Thái bình, thịnh trị.
11
[Ngoại truyện – Lương Dụ Ngôn]
kỳ nghỉ hè, tôi lại lần tìm Nguyện.
Không ngờ cô ấy vẫn đang đi làm thêm.
Tôi trả lại toàn bộ số tiền cô từng giúp tôi.
Tôi không dám nhìn cô ấy.
Mười bảy tuổi, mặc bộ đồ thú bông nặng trĩu, xuất hiện trước mặt bạn học tình cảnh bối rối… cô ấy ấy đang nghĩ gì?
ra, tôi biết rõ.
định cô ấy đang vui mình giúp đỡ được người yếu thế.
tôi lại từng dùng ác ý lớn để suy đoán cô, dùng tình cảm bẩn thỉu để làm ô uế cô ấy.
Có người sáng nắng sớm, có người âm u lửa ma trơi.
Xin lỗi nhé, Nguyện.
Tôi sự cậu.
Từ tốt nghiệp cấp hai, tôi cậu rồi.
Tôi mãi mãi không quên được khoảng thời gian đẹp đẽ của chúng ta.
Buổi sáng sớm, tôi đứng dưới nhà cậu, hai tay làm loa gọi tên cậu to.
Cậu vội vàng mở cửa sổ, đưa tay môi làm dấu im lặng, đôi tròn xoe, veo.
Khiến người ta liên tưởng cơn gió mát suốt của mùa hè.
“Đừng gọi , đừng gọi .”
Cậu đưa tôi đi học, cùng nhau tan học.
Nhưng tôi không hài lòng.
Tôi không cam tâm cậu làm lớp trưởng, lúc nào cũng bận rộn giúp đỡ các bạn khác.
Tôi không hiểu những người đó có gì đáng để cậu dành công sức vậy.
Họ là người ngoài, chỉ là bạn học.
tôi… cậu lại chưa bao giờ quan tâm tôi nhiều thế.
Con người thường không có được trở nên ích kỷ hẹp hòi.
Tôi hy vọng cậu rơi khỏi bục thần tôi dựng cậu.
Tôi cố tình tiếp cận Hạ Nhạc, hy vọng cậu ghen, khó chịu.