Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi tùy tiện chỉ tay ra phía sau rồi lại tiếp tục đọc cuốn sách trên tay. Cho đến người cuối cùng bước , tôi cảm được một ánh đang dán chặt . Tôi ngước lên và sững sờ.

Người đó mỉm cười nói: “Sao , không ra anh nữa à?”

Tôi cụp mắt, khẽ thở phào một hơi: “Anh, sao anh lại đến đây? Có nhiệm vụ ạ?”

Minh Lai tôi, ánh mắt chứa đựng cảm xúc tôi không hiểu được. Trông anh hốc hác hơn . Anh nói: “Ở đây có một dự án, anh được động tạm đến đây một gian.”

Tôi gật đầu. Anh lại nói: “ Ý, em bây khác quá.”

Tôi đáp: “Cuộc sống ở đây chậm, em đến đây một năm rồi nên cũng dần quen thôi.”

Anh đi xem sách. Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Minh Thư: 【Sao anh trai cậu lại đến Ôn Thành? Không phải mới kết sao, đã đi công tác xa này?】

Vài phút sau Minh Thư trả lời: 【Ly rồi, không sống nổi với nhau nữa. Chị Lam cũng ra nước ngoài rồi, hình không định quay .】

【Vừa kết xong đã đi công tác, chị Lam lần hờn dỗi. đầu anh tớ còn dỗ dành, nhưng sau đó chị ấy càng càng quá đáng, là ly .】

【Ly được tháng rồi.】

Nửa tiếng sau, cô ấy nhắn thêm một câu: 【Tớ anh tớ chưa từng yêu chị Lam.】

An An chạy lại hỏi: “Chị Ý, chị quen anh chàng đẹp trai nhóm kia à?”

Tôi gật đầu: “Anh trai bạn thân chị.”

“Hì hì, ồ~~~” An An cười gian xảo rồi rơi một luồng suy nghĩ đó. Tôi không hiểu nổi mạch não cô ấy, chắc tại đọc tiểu thuyết ngôn tình quá nên ai cũng ra một câu chuyện tình yêu.

Hồi mới quen, cô ấy từng hỏi tôi: “Chị ơi, có phải chị từng bị tổn thương tình yêu không? Em cảm giác chị từng yêu một người sâu đậm lắm.”

Tôi không thể tin được, ngụy trang bao năm, vậy sau rời đi lại bị thấu. Cô ấy nói vì đọc truyện nên một cái là biết tôi đang trạng thái tương tư, yêu không có được, lại còn là kiểu yêu thầm không dám nói.

Tôi sững sờ một , cô ấy cười nói: “Xem ra đúng rồi.” Đến này tôi mới hiểu An An đã ra Minh Lai chính là người tôi thầm yêu.

Tôi đứng dậy pha vài ly cà phê mang ra cho người ở viện nghiên cứu. Họ nói họ sẽ ở đây ít một năm. Tôi còn một người quen, hình là người đã dìu Minh Lai nhà anh say. Anh ta có vẻ không ra tôi, này cũng bình thường vì gian đã trôi qua lâu, và tôi đã khác xưa. đây tôi là một tinh anh đô thị sắc sảo, là một bà chủ tiệm sách dịu dàng.

Không phải tôi tự kiêu, là vì đây Minh Thư cũng khen tôi đẹp, nếu tôi không biết đẹp thì đúng là phí lời cô ấy.

gian này, gần Minh Lai cũng ghé tiệm sách. Tôi hỏi: “Sao anh cũng đến đây?”

Anh nói: “Ở đây anh chỉ quen mỗi em, em thân thuộc hơn.”

Tôi vẫn không thể quên anh, nhưng tôi đã quen với việc đặt anh góc sâu trái tim. Tôi biết tình cảm anh dành cho tôi chỉ là tình cảm gia đình. Tôi mỉm cười, không nói gì.

Anh bảo: “ Ý, em biết quanh đây có nhà cho thuê không? Anh không quen ở ký túc xá.”

Tôi biết anh không quen. Tôi nhớ đến cặp vợ chồng già ở tầng trên vừa ra nước ngoài tìm con, họ nói không quay nữa nhưng vì căn nhà là kỷ niệm cả đời nên không muốn bán, chỉ muốn cho thuê. Tôi liên hệ quản lý tòa nhà lấy số điện thoại, đợi đến tối hết lệch múi thì gọi cho họ. Họ đồng ý, nhà có đủ đồ, chỉ cần xách vali ở.

Tôi lập tức báo cho Minh Lai, anh nói vừa hay thứ Bảy tuần sau anh sẽ chuyển nhà. Thứ Sáu, tôi lấy chìa khóa, lên dọn dẹp giúp anh và mua sẵn một ít rau quả để tủ lạnh.

10 sáng thứ Bảy, tôi đợi anh dưới lầu. Đồ đạc anh không , chỉ có chiếc vali. Tôi cùng anh khênh đồ lên. Tôi ở tầng 9, anh ở ngay tầng trên. Sau sắp xếp xong, anh muốn mời tôi ăn , hỏi quanh đây có quán ngon không.

Tôi nói: “Em không muốn ăn ngoài, hay là anh sang nhà em, em nấu cho anh ăn.”

Gần đây tôi đang uống thuốc Đông y dưỡng cơ thể, ngoài không phù hợp nên tôi toàn tự nấu ở nhà. Xuống nhà, tôi bảo anh ngồi sofa rồi bếp. Tôi không làm món gì phức tạp, chỉ là vài món gia đình giản dị.

Anh nói: “Không ngờ em nấu ăn ngon này, hèn gì Minh Thư cứ đòi ăn em nấu.”

gian cứ chậm rãi trôi qua. Đôi tôi nghĩ: Không ngờ rời khỏi Giang Thành, tôi và Minh Lai lại có điểm giao nhau hơn. Thỉnh thoảng anh ghé tiệm sách, hoặc hôm anh tăng ca muộn, tôi sẽ để một ít đồ ăn cửa phòng, anh chỉ cần hâm nóng lại là ăn được.

Một nọ, Minh Thư đến thăm tôi. một năm qua cô ấy đến lần, tôi sống tốt nên rất an tâm. Lần này cô ấy đến vì có dự án ở đây, tiện thể thăm tôi và Minh Lai.

Buổi chiều Minh Lai tan làm ghé tiệm, Minh Thư ở đó anh không hề ngạc nhiên, chắc là đã đoán được. Vì anh vừa ly đã đi công tác, gia đình không yên tâm cũng là chuyện thường. Nhưng không ngờ nơi anh công tác lại đúng là nơi tôi định cư, nên gian qua Minh Thư bận rộn, toàn nhờ tôi chăm sóc Minh Lai một chút.

Chúng tôi cùng đi ăn lẩu. Tôi và Minh Lai đã ăn ở đây vài lần, vị rất ngon. Đang cao điểm, may chúng tôi đặt chỗ . Ngồi bàn, tôi theo thói quen gọi món tôi và Minh Lai hay ăn, sau đó gọi thêm món Minh Thư thích. Minh Lai đi pha nước chấm.

ăn, Minh Lai vô thức chăm sóc tôi. Khoảng gian gần đây cùng ăn khiến tôi đã quen với đó. Minh Thư cử chỉ thân thuộc chúng tôi, dường đã hiểu ra gì.

hôm sau, cô ấy rời đi.

**06**

sau đó, tôi và Minh Lai dường càng thân thiết hơn. Có tan làm anh không nhà sang thẳng nhà tôi. Tôi nấu cho người, ăn xong chúng tôi cùng cuộn tròn trên sofa xem phim. Chúng tôi cùng đi siêu thị, cùng dạo trung tâm thương mại.

Tôi không hỏi mối quan hệ đứa, chúng tôi mặc định chấp lối sống này. Tôi cứ ngỡ chúng tôi là người thân, cho đến một lần sau buổi tiệc, tôi ra Minh Lai có chút thích tôi.

Buổi tiệc do đồng nghiệp ở viện nghiên cứu tổ chức. Một cô gái cùng động đến đây đã yêu một nhà nghiên cứu bản địa, nên viện tổ chức buổi giao lưu nội bộ. Minh Lai không tham gia vì bảo không hợp. Sau đó, cô gái nọ muốn mời bạn bè ăn một bữa để chính thức công khai. Minh Lai bảo không muốn đi một , cứ khăng khăng kéo tôi theo, là tôi được ăn chực một bữa.

Kết thúc buổi tiệc, tôi Minh Lai say. Đây là lần thứ tôi anh say. Lần đầu là vì vui, lần này là vì buồn. Tôi không muốn để anh ở nhà một nên đưa anh nhà tôi. Đặt anh nằm xuống sofa, tôi lấy chiếc chăn mỏng đắp cho anh.

Đúng tôi định đứng dậy đi, anh kéo tay tôi lại, lầm bầm nói gì đó. Tôi nghe không rõ, bảo anh nói lại lần nữa. Anh nói: “Thẩm Ý, anh hình không rời xa em được nữa rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.