Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi khóc ròng.
Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ việc ở lì trong phòng không bao giờ bước ra .
Nhưng hiện thực luôn tàn khốc.
“KỲ TƯ NIÊN!!!”
Tôi gào thét xé ruột xé gan.
Một loạt tiếng bước dồn dập truyền , sau là giọng nói có phần căng thẳng của Kỳ Tư Niên: “ vậy, Vãn Vãn, em không chứ?”
“Anh giúp em ra ban công khăn SpongeBob màu xanh dương đang nhe răng rồi mang vào đây ngay lập tức…”
“ ơn!”
Tôi hít sâu một hơi, suýt chút lưỡi thắt cả lại.
Không khí đóng băng.
Ngay trong mấy giây ngắn ngủi , tôi nghiễm nhiên sở hữu một căn biệt thự ở khu Tomson Riviera.
Nhưng người ta là tự mình kiếm tiền mua được, còn tôi là dùng ngón đào ra đấy.
Quá xấu hổ.
Kỳ Tư Niên không nhịn được, bật .
Giọng trầm thấp dễ nghe truyền vào tai, tôi gần như có tưởng tượng ra dáng vẻ tươi của anh đẹp mức nào.
Đáng ghét.
Còn lỗ nào dưới đất không?
Vạn phần tạ.
5
xong rồi, nhưng người tàn tạ luôn.
Tôi vùi đầu thật sâu vào trong , tuyệt vọng như đà điểu.
Hu hu hu…
Mẹ ơi, con muốn về nhà…
“Cạch.”
Cửa phòng mở ra, Kỳ Tư Niên vừa lau tóc ướt vừa bước vào. Chiếc áo choàng màu đen quấn kín mít, bờ vai rộng thon, chỉ hở ra chiếc xương quai xanh đẹp đẽ gợi bao liên tưởng.
mắt nhau, đáy mắt anh tối sầm lại.
“ lên đắp cẩn thận, em như vậy lạnh .”
Tôi vội vàng trùm kín mít như con sâu róm, chừa ra đôi mắt chằm chằm vào anh, trong lòng có chút hụt hẫng.
xong ra ngoài lại mặc áo choàng chứ?
Quấn một chiếc khăn không phải được hơn ?
Dưới mắt như hổ rình mồi của tôi, Kỳ Tư Niên ngồi mép giường.
“Vãn Vãn có giúp anh sấy tóc được không?”
“!”
“Đương nhiên rồi!”
Tôi tay luống cuống bò dậy, giật chiếc máy sấy trong tay anh, vừa xoa vừa sấy, giác tay vào tóc anh mềm mại nổ cả đom đóm mắt.
Kỳ Tư Niên mặc tôi tùy ý thao túng, ngoan ngoãn như một chú cún con.
đáng yêu đấy chứ.
Chỉ là mái tóc ……
Tôi chột dạ ấn nhẹ chỏm tóc ngốc nghếch trên đỉnh đầu anh.
Xẹp .
Lại dựng lên.
Xẹp .
Lại dựng lên .
Kiên cường như ngọn cỏ trong bài văn tả cảnh của tôi hồi tiểu học.
Hết thuốc chữa rồi, buông xuôi thôi.
Kỳ Tư Niên vừa định đứng dậy soi gương, tôi vội vàng ôm chầm anh.
“Đừng đừng đừng……… ông xã em đẹp trai nhất, kiểu tóc nào đẹp trai hết.”
Thân anh trong nháy mắt căng thẳng.
Thật không dám giấu giếm, thực ra tôi là sợ anh thấy xong cao huyết áp mất.
Kỳ Tư Niên giữ chặt tay tôi, nhanh chóng lật người đè tôi .
Mười ngón tay đan chặt vào nhau, giao nhau gối đầu.
Tôi khuôn mặt tuấn tú phóng đại của anh, chóp mũi chóp mũi.
“Gọi lại lần xem nào.”
Anh hung hăng cắn vành tai tôi.
“Gọi gì cơ?”
“Em tự nghĩ xem…”
“Ông xã?”
…
Trong tiếng khóc than ai oán, tôi quyết định rút lại câu nói kia.
Anh ấy không phải là không được.
Mà là quá được ấy chứ.
Kỳ Tư Niên nhẹ nhàng xoa tôi.
Trước khi ngất lịm đi vì mệt, tôi mơ mơ màng màng nghe thấy anh bên tai khẽ thầm:
“Vì em, anh phải diễn kịch suốt bao năm rồi……”
6
nắng ban mai rải rác trên ga giường nhăn nhúm.
Tóc hình như ai nhẹ nhàng , có chút tê dại.
Tôi cố gắng lắm mới mở mắt ra, lập tức phải mắt nóng rực của Kỳ Tư Niên.
“Chào buổi sáng.”
Anh nghịch ngợm những sợi tóc của tôi, từng sợi tóc đen nhánh quấn quanh ngón tay thon dài trắng nõn, lực va thị giác cực mạnh.
Tôi run rẩy cả người, vội vàng vùi mặt vào trong .
“Anh…anh không đi !”
giác dịu dàng truyền từ bên .
“Không muốn đi.”
“…”
Được thôi, anh là lãnh đạo anh có quyền.
Nhưng tôi sắp muộn giờ đi rồi !
Tôi một phát vén lên, còn chưa đất anh ấn trở lại.
“Muốn đi đâu?”
“Đi ! Muộn giờ trừ lương !”
Kỳ Tư Niên cụp mắt, ngón tay thon dài dán lên cổ tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, khiến làn da tôi run lên từng đợt.
“Em không đi được đâu.”
“????”
Tôi trừng mắt anh.
“Nếu mặc đồ công sở, cổ áo thấp thế là không che được đâu.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng bừng, vừa định mở miệng chất vấn anh chặn môi lại.
“Anh cố ý đấy.”
“Vài ngày anh phải đi công tác rồi, ở bên anh thêm một chút có được không?”
Kỳ Tư Niên cọ cọ vào hõm vai tôi, hơi thở ấm nóng phả ra, đường nét cơ bắp đẹp đẽ mạnh mẽ bày ra trước mắt tôi.
Tặc tặc tặc.
Cứ thấy anh đang quyến rũ tôi phải.
Vành tai anh ửng hồng, bàn tay to lớn lặng lẽ vòng ra sau tôi, mạnh mẽ giật đứt dây lưng.
“! Kỳ Tư Niên anh gì đấy!”
nhận được nhiệt độ cơ anh, tôi nghiến răng nghiến lợi duỗi định đạp anh.
Trong lúc hỗn loạn, Kỳ Tư Niên túm cổ tôi, yết hầu khẽ động. Anh vừa vừa hôn lên làn da bắp tôi, mắt câu dẫn.
“Biết còn cố hỏi.”
7
Khoảng thời gian ngọt ngào chẳng dài được bao lâu, ba ngày sau, tôi phải đưa anh ra sân bay quốc tế.
“Mỗi tối 8 giờ anh gọi điện thoại cho em.”
“Anh nhắn tin cho em, em nhớ phải trả lời đấy.”
“Tự chăm sóc bản thân cho tốt, đêm hôm khuya khoắt đừng có trùm chơi điện thoại.”
Tôi: …
Không tin được, chuyện mà anh biết luôn?!
Tôi chỉnh lại cà vạt cho Kỳ Tư Niên, lòng hôn “chụt” một lên má anh.
“Biết rồi, anh mau đi đi, trợ lý của anh đợi sốt ruột rồi kìa.”
Anh trợ lý bỏ rơi đứng bên cạnh: … lặng lẽ lùi về sau mấy bước đồng thời một động tác mời cứ tự nhiên.
Kỳ Tư Niên tôi không chớp mắt, vẻ u buồn sâu thẳm trong đáy mắt không giấu nổi.
“Ôm một .”
Anh dang hai tay ra, ôm chặt tôi, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.
Khí chất cao ngạo lạnh lùng từ bộ vest của anh truyền , mang theo sự quyến luyến nồng đậm.
Phải nói nhỉ?
hơi buồn.