Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Không tệ.” Sếp tôi vốn nổi tiếng là người kiệm lời, tôi thì chột dạ vô cùng.

Dù sao thì cũng là “đồ chùa” của Niên, đâu thể tính là công sức của tôi được.

Tất cả là tại anh ta quá xuất sắc thôi.

Tôi cầm điện thoại, ngắm nhìn bức ảnh anh gửi từ nước ngoài, lòng chợt nghẹn lại.

“Mấy nàng theo đuổi Niên kia chắc xếp hàng dài cả vòng trái đất chứ, chẳng sao lại lọt mắt xanh của hắn.”

Ừ thì, tôi cũng chẳng nổi luôn.

Hồi sinh viên trẻ người non dạ, tôi mạnh miệng tuyên bố trước toàn ký túc xá rằng “nếu không cưa đổ được nam thần thì sẽ khao cả phòng một bữa ra trò”, và kết quả là…

“Tài khoản Alipay của quý khách không đủ tiền”, là cả tuần liền tôi phải gặm mì tôm sống qua ngày.

Lúc đó, tôi nghĩ rằng chuyện may mắn nhất là mình không tỏ trực , nếu không chắc tôi chết đứng tại chỗ mất.

Nào ngờ vòng đi vòng lại, cuối cùng chúng tôi vẫn chung một nhà. chuyện cũ năm xưa, tôi không , anh cũng không nhắc, cả hai ngầm ý nhau.

mà… mà…

Tôi vẫn không thể nào nổi.

Nếu mấy năm trước anh thích tôi rồi, tại sao lại từ chối? Nếu lúc đó anh không thích tôi, bây giờ tại sao lại…

óc rối tơ vò, đồng nghiệp ngồi đối diện thu dọn đồ đạc xong xuôi, trước rồi.

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

19:40

Thôi , nhà rồi tính .

Tìm cơ hội, tôi muốn hỏi cho ra nhẽ với anh mới được.

15

Hỏi: “Con trai từ chối lời tỏ rồi lại chủ động theo đuổi là vì sao?”

1: Muốn chơi trò “lạt mềm buộc chặt”, khiến chủ thớt chú ý.

2: Đùa với lửa.

3: Có bệnh.

Tôi thấy án 3 đúng phải biết.

rốt cuộc tôi có nên hỏi anh cho ra lẽ không đây?

Đau quá đi.

Tôi gặm dở quả táo trên , chợt thấy “Bảo bối Heo Hồng” gửi đến một tin nhắn.

Bảo bối Heo Hồng…?

À, Cố Ngôn.

Cố Ngôn: Giang Vãn Vãn, tuần là kỷ niệm ngày bọn tớ bên nhau, cậu có ý tưởng hay ho không?

Cái này thì…

Tôi: Không có.

(Một phút )

Cố Ngôn: …

Cố Ngôn: [icon Trẫm nuôi ngươi có ích lợi ?]

Biểu tượng cảm xúc đúng là thứ tốt, tôi thể trông thấy vẻ mặt đen thui của Cố Ngôn .

Tôi: Không cần quá phô trương đâu, không thích mấy kiểu tiệc tối ánh nến sướt mướt đâu, dẫn đi chơi công viên giải trí, rồi xem phim đó là được rồi.

Cố Ngôn: Có lý. cậu cũng phải đi cùng.

Hả…?

Hẹn hò đôi lứa, tôi đi đà cản mũi à?

Không ổn nào.

Cố Ngôn: vui vẻ nhất khi ở cạnh cậu.

Ôi mẹ ơi.

Anh ta đáng thương quá đi.

Tôi: Không ngại tớ phiền hai người sao?

dây bên kia im lặng một hồi.

Cố Ngôn: Không ngại là giả, vui là quan trọng nhất.

Má nó.

Lần tiên tôi thấy yêu nó vĩ đại đến .

16

một hồi bàn bạc kỹ lưỡng, Cố Ngôn quyết định để tôi lấy cớ đi chơi rủ Lâm ra ngoài, đến khoảng 9 giờ tối thì tôi kiếm cớ chuồn, để lại không gian riêng cho đôi nhân trẻ ân ái mặn nồng, đó thì “happy ending”.

Quá hoàn hảo.

Lâm nhất định sẽ cảm động đến phát khóc cho coi.

Chỉ là…

Tôi có hơi ghen tị một .

Một tháng yêu đương với Niên của tôi ngọt ngào thật đấy, lại quá ngắn ngủi. chưa kịp trải nghiệm hết cái sự vui sướng của yêu thì kết hôn rồi.

Quả nhiên, kết hôn chớp nhoáng đúng là một quyết định sai lầm, lúc anh quỳ một gối xuống cầu hôn, tôi thật sự không thể nào từ chối được.

Thở dài thườn thượt…

Tôi mở khung chat được ghim lên trang, ngón cứ lướt trên bàn phím mãi mà chẳng gõ được chữ nào.

Nên đây…

Buồn chán?

đơn?

Nhớ anh quá?

Không được, nghe cứ mấy bà khuê các oán than chồng mình .

Anh giờ này đang nhỉ?

Chắc đang họp hành hoặc viết báo cáo đó rồi… Thôi , lỡ phiền anh thì không hay.

Tôi đang nghĩ ngợi lung tung thì ngón lỡ trượt ấn nút gửi, dòng “Nhớ anh quá” trong khung chat trực gửi đi mất.

!

Tôi vội vàng thu hồi tin nhắn.

Chỉ cần tôi nhanh hơn tốc độ mạng là được.

Tiếc là giây theo, dấu “?” của Niên gửi đến rồi.

Tạch.

Mạng ơi, sao hôm nay mày không lag đi một tí hả?

Không phải bình thường lúc tao xem phim mày thích giở trò quay mòng mòng lắm à?

17

Chuông điện thoại vang lên đúng khoảnh khắc tim tôi ngừng đập.

Tôi run rẩy ấn nút nghe màu xanh.

“Ừm? ‘Nhớ anh quá’ là gửi cho ai ?” Giọng anh rõ ràng là đang cười.

“Anh, gửi cho anh đấy, được chưa?” Tôi sờ lên khuôn mặt nóng bừng, có tự kỷ.

Cái người đàn ông này chỉ cần dùng giọng thôi cũng đủ khiến tôi ngượng ngùng đến này rồi, đáng ghét.

dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ khe khẽ, cũng may là nhờ có micro, đến cả tiếng hít thở của anh tôi cũng nghe rõ mồn một, vành tai gáy tôi trực tê dại cả lên.

“Nhớ anh đến mức nào?”

Anh cố đấy à.

“Rất nhớ.” Tôi cho có lệ.

“Rất là bao nhiêu?”

Trong tôi lập tức liên tưởng đến một loài động vật xảo quyệt nào đó.

“Chứng minh xem nào?”

Tôi sợ rằng mình sẽ muốn xuyên qua đường dây mạng mà sang đó đấm cho anh một trận mất.

“Chứng minh nào? Em không có toán cho anh xem đâu đấy.”

“Áp điện thoại sát vào tai một .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.