Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Tay tôi đổ mồ hôi lạnh, ngón tay của Kỳ Tư Niên nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi.

“Đừng sợ.”

Tôi nghiến răng: “Ai thèm sợ chứ.”

nói lặng lẽ dính sát người anh.

Cứu mạng.

Mong là anh không phát hiện ra.

20

Bóng tối có thể khuếch đại vô hạn các giác quan của con người.

Nhịp tim rối loạn, tiếng thở dốc nặng nề hòa lẫn nhau trong sự tĩnh lặng.

Đi tiếp về phía trước.

Một ngọn lửa trơi vụt qua, tiếp đó là tiếng cười quỷ dị. Trên bức tường trắng xóa phủ đầy những dấu tay huỳnh quang màu đỏ, ba chữ “Cứu với tôi” viết vô cùng nổi bật.

! ——” Tiếng hét chói tai không biết từ vang khiến hai tôi run lẩy bẩy, suýt chút nữa thì quỳ xuống đất mất.

“Vãn Vãn?” Kỳ Tư Niên đỡ lấy thân hình mềm nhũn của tôi, khẽ nhíu mày: “Nếu em không khỏe thì…”

“Không, không sao.” Tôi lắc , ra hiệu đi tiếp: “ Duyệt với Cố rồi?”

Kỳ Tư Niên ngẩng nhìn về phía trước.

“Chắc là ra ngoài rồi ấy chứ.”

“…”

Hả gì cơ.

Tôi cố gắng đứng vững, nhưng phát hiện ra mình có mất sức, căn bản không bước nổi nữa.

“Đừng nhúc nhích.” Kỳ Tư Niên một tay ôm chặt eo tôi, lưng khom xuống, tay còn lại đỡ lấy bắp đùi tôi, nhàng bổng tôi .

!!!

bằng một tay?!

Tôi ôm chặt lấy cổ anh.

“Hay là em….hay là em tự đi rồi .”

Xong đời xong đời, cân nặng của mình chẳng là bị lộ hết rồi còn gì?

“Em lắm, dạo không ăn uống đàng hoàng à?” Kỳ Tư Niên khẽ nhéo nhéo phần thịt mềm trên eo tôi.

lắm” .

Chắc cũng tầm hơn 55 cân thôi.

Ở khúc cua phía trước bỗng nhô ra một con nữ, nhưng lại khựng lại ngay khi nhìn thấy chúng tôi.

nữ: ?

“Xin phép, cảm ơn.” Kỳ Tư Niên lịch sự nói.

nữ lặng lẽ nhường đường.

Tôi nhìn ra vẻ hoang mang, kinh ngạc và đầy dấu chấm hỏi trên khuôn mặt đeo mặt nạ kinh dị kia.

nữ ôm mặt khóc ròng…

Đây có lẽ là lần tiên trong sự nghiệp của cô gặp tình huống bất lực .

Nhưng trông ngốc nghếch buồn cười thật , có chút đáng yêu.

Tôi nhàng cọ cọ vành tai Kỳ Tư Niên.

ấm cơ thể và mùi hương nhàn nhạt bao bọc lấy tôi.

Bước anh rất vững vàng, nhịp thở cũng rất đều đặn. như thể con người hơn 55 cân của tôi thật sự tênh vậy.

“Kỳ Tư Niên?”

“Ừm?”

“Anh, anh đừng cố quá, em đi .”

Kỳ Tư Niên khẽ bật cười, lồng ngực rung nhè truyền người tôi.

tê tê.

“Giang Vãn Vãn.”

“Hả?”

“Em đáng yêu thật .” Anh nói một cách nghiêm túc.

“…”

Anh ơi là anh ơi!!!

Trong nhà có thiết bị ghi âm !

21

“Vãn Vãn, cuối cùng hai người cũng… má ơi!”

“Kỳ Tư Niên anh không cô ấy suốt từ nãy giờ chứ!”

Tôi ôm mặt, vành tai nóng ran.

Lúc sắp ra nơi tôi đã bảo anh thả tôi xuống rồi, kết quả anh nhất quyết không chịu.

mất mặt, làm sao đây.

Duyệt kéo tay tôi đang che mặt ra, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Cô ấy ghé sát lại, nhỏ giọng nói: “ cậu đi một mạch , cánh tay anh khỏe mức nào?”

“Anh ấy còn đổi tay giữa chừng nữa cơ …”

cũng quá vô lý rồi! Một tay, là một tay !”

thì.

Tôi lén liếc nhìn Kỳ Tư Niên một , phát hiện ra anh đang xoa cổ tay mặt không đỏ tim không đập. Bàn tay thon dài trắng trẻo với những đốt ngón tay rõ ràng, dưới ánh đèn trông có chút quyến rũ.

“Vãn Vãn, thành thật khai báo đi, cậu là thèm thuồng thân thể người đúng không.”

“…”

À .

“Hơn 6 giờ rồi, chúng đi ăn gì đó đi?” Kỳ Tư Niên nhìn tôi.

Đôi mày tuấn tú và ánh mắt dịu dàng khiến tim tôi đập loạn xạ.

“Buffet? Hay là…?”

“Không thèm buffet !” Duyệt vô tình cắt ngang lời Cố : “Đi ăn nướng mới là ái của mấy chuyến đi chơi chứ bộ!”

Cố tội nghiệp nhìn Duyệt.

“Thôi , em có mắng anh , moaz.” Duyệt kiễng hôn môi Cố một .

Ghê…

Sến súa quá đi.

Tôi xem lắc nguầy nguậy, quay lại đã phát hiện ra Kỳ Tư Niên đang nhìn chằm chằm môi tôi.

Không không . Tôi không muốn . Tôi lặng lẽ dùng tay che miệng lại.

Kỳ Tư Niên nhướn mày.

“Về nhà em liệu hồn .”

“…”

Vậy hay là thôi hôn ngay bây giờ đi còn hơn.

22

Sau bữa tối.

Bảo bối Heo Hồng gửi một tin nhắn.

Tôi lén lút đưa điện thoại xuống dưới gầm bàn, mở ra xem.

Cố : 8:30 tối rồi! trạng thái sẵn sàng chiến đấu!

Tôi: OK OK

Tôi tắt màn hình điện thoại, lướt lại quy trình trong một lượt.

“Duyệt Duyệt, hay là chúng ăn chút đồ ngọt gì đó đi, tớ thấy gần đây có một tiệm đồ ngọt trông phết, tớ đi mua nhé?”

Duyệt mắt vẫn dán điện thoại, không buồn ngẩng : “, đó, cảm ơn cục cưng.”

Quả nhiên, đúng như Cố nghĩ.

Tôi kéo kéo tay áo Kỳ Tư Niên, dùng ánh mắt ra hiệu điên cuồng.

Kỳ Tư Niên: ?

Tôi: Để hai người họ, ở riêng, hiểu chưa?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.