Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ôn Tả Hoài xắn tay áo, lộ cánh tay rắn chắc, nhẹn gắp lên đưa tới miệng ta: “Há miệng.”
Ta đang mải nghĩ, bản năng há miệng.
Đến khi nhìn lại thì đầu chim cút ta c.ắ.n .
Ta nhìn con chim cút c.h.ặ.t đ.ầ.u, bỗng tức giận đứng dậy: “Ta không ăn nữa! Ta đi tìm Lưu Hành!”
Ôn Tả Hoài nheo mắt: “Gần đây gia có nuông chiều ngươi quá rồi không?”
Ta gặp đại địch, lập tức chạy .
Kỳ lạ là Ôn Tả Hoài không đuổi theo.
Buổi chiều nắng đẹp.
Ta vừa uống trà thì cửa sổ kẹt một tiếng.
Quay đầu lại, ta thấy một đàn ông mặc đồ đen bịt đang nhìn quanh phòng.
Chúng ta nhìn nhau rất lâu.
Ta đột nhiên hét to: “A! Trộm! Trộm a—”
Hắn nhẹn nhảy vào bịt miệng ta: “ Mai ngốc, trộm nào lại trộm vào ổ thổ phỉ? Là ta, .”
Ta tròn mắt.
là cận vệ đắc lực của cô gia!
Ta sắp được về nhà rồi!
Ta vội gạt tay hắn ra: “Thấy ngươi thật tốt!”
nói: “Hôm ngươi tích, phu nhân lo lắng. Vừa có tin liền sai ta đến tìm.”
Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới rồi nói thêm: “ Mai, ngươi béo lên rồi?”
thư lo ta , mà ta lại ăn uống thả cửa ổ cướp! Ta xấu hổ che .
hạ : “Trên núi canh phòng nghiêm ngặt. Ta khó khăn lắm mới vào được nhưng không thể đưa ngươi ra. mai buổi trưa cô gia sẽ dẫn quân lên núi diệt phỉ. Ngươi chỉ cần chú ý động tĩnh của bọn cướp, đến lúc chúng ta phối hợp, g.i.ế.c chúng không manh giáp!”
Đầu ta trống rỗng, run rẩy lặp lại: “G.i.ế.c… g.i.ế.c… g.i.ế.c…”
“Không cần ngươi g.i.ế.c! Đừng sợ.” mở cửa sổ: “Cứ quyết nhé! Bảo trọng!”
“Khoan… khoan ! Đừng đi!”
Nhưng hắn biến .
Hai chữ diệt phỉ cứ quanh quẩn đầu ta.
Diệt phỉ nghĩa là bắt Ôn Tả Hoài.
Nhưng hắn nặn chim cút ta… tối sưởi ấm chăn ta… hắn rất ấm.
Không có hắn, ta lại ngủ một mình.
Ta cả thất thần.
Đêm đến bước vào cửa vấp ngã, đầu gối trầy, đau đến chảy nước mắt.
Ta chờ mãi, trời tối rồi mà Ôn Tả Hoài vẫn chưa tới.
Thế là ta quyết định tập tễnh đi tìm hắn.
Hỏi một vòng, mọi nói hắn đang bàn việc với Lưu Hành.
Ta đứng cửa do dự không dám vào.
Cuối cùng có phát hiện ta, báo vào .
Một lúc sau Lưu Hành đi ra.
Ta thò đầu nhìn vào: “Ôn Tả Hoài đâu?”
“Không tìm ta?” Lưu Hành thô lỗ nói: “Có chuyện nói .”
Ta rụt cổ: “Ta… muốn nói chuyện với hắn.”
Bóng cao lớn tiến lại gần.
Ôn Tả Hoài mở cửa bước ra.
Đây là lần đầu ta thấy hắn nghiêm túc .
Hắn đi rất đến trước ta: “Có chuyện?”
bình tĩnh làm ta khó chịu.
“ mai thời tiết đẹp… ngươi có muốn ra đi dạo không?”
Ôn Tả Hoài nói: “ mai có mưa.”
hắn cái gì cũng biết ?
Ta nghẹn lời.
Ta cánh tay hắn lắc lắc: “Ta không muốn ở trại. mai ngươi dẫn ta ra chơi đi?”
Ôn Tả Hoài lạnh lùng: “Không đi.”
Ta sững lại, rồi nảy ra một kế.
Nhắm mắt hết can đảm, nhào vào c.h.ặ.t hắn: “Ta… ta muốn ngủ với ngươi!”
Phụt!
phòng ầm lên.
Tai ta nóng bừng, xấu hổ c.h.ế.t !
Ôn Tả Hoài nhẹ hỏi: “Ngươi nói gì?”
Ta hết dũng khí hét lớn: “Ta muốn ngủ với ngươi!”
Tiếng phía sau càng lớn.
Ôn Tả Hoài bỗng lạnh : “ cái gì? Cút hết ta.”
Tiếng lập tức im bặt.
Ngay sau ta hắn vào lòng.
Hắn ngả ngớn: “Nhóc con, lời nói ra bát nước đổ đi, không thu lại được đâu, hiểu chưa?”
thư từng nói, nếu muốn nhờ nam nhân làm việc thì đóng cửa cầu xin riêng.
Bây giờ ta lại nói trước mọi , quả thật hơi xấu hổ.
Ôn Tả Hoài nhìn xuống chân ta: “Chân làm ?”
Ta mới nhớ ra vết thương: “Ta vội gặp ngươi nên ngã.”
Ôn Tả Hoài nhìn ta, ánh mắt nóng bỏng truyền thẳng sang.
Hắn bế ta về phòng, t.h.u.ố.c rương rồi ngồi xuống.
“Chịu một chút.”
Bột trắng rắc lên vết thương.
Ta kêu lên một tiếng, c.ắ.n môi đến nước mắt rưng rưng.
Đau quá…
Ta nhớ trên cánh tay Ôn Tả Hoài cũng có một vết sẹo.
Ta nắm tay hắn, nhẹ nhàng vuốt vết sẹo: “Ngươi… lúc chắc cũng đau lắm.”
Ôn Tả Hoài ngẩng mắt nhìn ta.
Ánh mắt nóng rực khiến ta đỏ bừng.
Ta khẽ c.ắ.n môi, lúng túng bất an nói: “Xin… xin lỗi, ta không cố ý…”
Ta vội vàng rút tay về, nhưng lại hắn nắm đầu ngón tay kéo trở lại, đặt lên n.g.ự.c hắn. Ôn Tả Hoài khàn khàn nói: “Ngươi xem nó đập đến mức nào.”
Dưới khung xương rắn chắc thô ráp là nhịp tim trầm ổn mà mạnh mẽ của hắn, từng nhịp từng nhịp va vào lòng bàn tay ta.
Điều ta không dám nói là: tim ta cũng đập rất .
Ngay lúc ta lúng túng đến mức không biết làm , Ôn Tả Hoài giữ sau gáy ta, kéo ta lại gần, rồi hôn ta.
Nụ hôn của hắn mãnh liệt mà thẳng thắn, ngang ngược xông tới, nóng bỏng lửa.
Ta nhắm mắt lại, đầu óc choáng váng, hô hấp gấp gáp hỗn loạn.
Không biết qua bao lâu, ta cảm thấy đầu mình vỗ nhẹ một cái. Ôn Tả Hoài mang theo ý nói: “Nha đầu ngốc, thả lỏng.”
Ta rúc vào lòng hắn, nghịch mấy sợi tóc đen rũ trước n.g.ự.c hắn: “Này, mai chàng thật sự không cùng ta ra ?”
Ôn Tả Hoài ta, không nói một lời.
“Xin chàng .” Ta cố sức eo hắn, ghé đến dưới cằm hắn: “Ta muốn đi.”
Ôn Tả Hoài vẫn không nói gì.
Ta nhớ lại lời thư từng dùng để dỗ cô gia vui vẻ, bèn khẽ nhích đầu, nói: “Phu… phu quân ——”