Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3

Sáng sớm sau, tôi vừa ra khỏi cửa, liền thấy Giang Thu Từ.

Anh ấy đứng yên lặng ở , không biết đã đợi bao lâu.

Tôi nhìn sang nhà Dư Tắc, cậu ấy nói sẽ đi cùng tôi, tôi sợ cậu ấy lại không có ở nhà, nên vẫn đi cùng Giang Thu Từ.

So với , nay tôi hoàn toàn không còn sợ Giang Thu Từ nữa.

Tôi không nhịn được mà khe chia sẻ với anh bộ phim truyền hình mình xem tối .

Mặt Giang Thu Từ vẫn lạnh lùng, lại nói khá nhiều.

Anh ấy nghe vài câu liền nhẹ nhàng phụ họa:

“Vậy ? Thế thì xấu thật.”

“Vậy ? Thế thì tốt thật nhỉ?”

“Ừ, sau này phim của nam diễn viên này tôi cũng không xem nữa.”

Tôi càng nói càng hăng, đến khi lớp mới phát hiện thời gian trôi quá.

Giang Thu Từ đặt lên bàn tôi, nhẹ nhàng dặn dò:

“Có chuyện gì thì nhớ tìm tôi.”

điệu chanh chua của Giang Chi vang lên từ phía sau:

“Giang Thu Từ, sáng sớm trời còn chưa sáng , anh đi đâu vậy hả?”

Giang Thu Từ không để ý cô ấy, đầu trở về chỗ ngồi của mình.

Tôi tròn xoe mắt — không lẽ Giang Thu Từ đến đứng trước cửa nhà tôi từ khi trời còn chưa sáng?

Đến tiết học chính, tôi nhìn bài toán trong đề thi môn Toán, đi Trần Dã một chút.

Toán Trần Dã rất giỏi, bình thường tôi đều cậu ấy.

Tôi đi đến, đưa bài thi cho cậu ấy.

Trần Dã cười :

“Cái này đơn giản thôi, cậu ngồi xuống tôi giảng cho.”

Tôi còn chưa kịp ngồi xuống, Giang Chi đã xuất hiện.

Cô ấy cười híp mắt:

“Bạn học Trần Dã, khuyên tai của lúc nãy rơi ở sân thể dục rồi, cậu có thể giúp tìm không?”

Mặt Trần Dã lập tức bừng.

? Được… được thôi.”

Cậu ấy như người mất hồn đi theo Giang Chi .

Tôi đứng tại chỗ, tay chân luống cuống.

“Đưa đây, tôi giúp cậu xem.”

Giang Thu Từ vang lên sau lưng, tôi đầu lại, bị giật mình một cái.

Anh ấy rất giỏi, thậm chí còn viết ra ba cách giải khác nhau.

“Không tôi đã nói rồi sao, có gì không hiểu thì tôi mà?”

Anh đưa bài thi cho tôi, hơi bất đắc dĩ.

Tôi bối rối bấm tay.

“Tôi sợ phiền anh…”

Anh gõ nhẹ tay lên mặt bàn, thật êm tai:

“Giang Chi chẳng đã nói với cậu rồi sao? Tôi là người mà cô ấy bồi thường cho cậu…”

Tôi chớp mắt, vành tai anh ấy lại lên.

“Bạn chơi.”

“Đừng cảm thấy phiền, chuyện gì cũng có thể tìm tôi.”

Sau , anh cúi đầu thật , viết ra cách giải thứ tư.

Tôi sững sờ:

“Anh giỏi thật đấy!”

Còn giỏi hơn Trần Dã Dư Tắc cộng lại.

Vành tai Giang Thu Từ càng hơn.

“Các cậu đang gì vậy? Thi Thi, cậu quen cậu ta mà lại ngồi cạnh cậu ta ?”

Một tiếng chất vấn nghiêm nghị vang lên, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Dư Tắc đứng cách không xa.

ràng là cậu ấy vừa đi vệ sinh về, mắt gắt gao nhìn chằm chằm tôi Giang Thu Từ.

________________________________________

Chương 2

4

Dư Tắc bước đến, không nói một lời liền nắm lấy cánh tay tôi kéo đứng dậy.

Tôi ngây ngẩn nhìn cậu ấy, mắt Dư Tắc lạnh buốt.

“Thi Thi, đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng nói chuyện với người lạ kỳ quặc.”

Giang Thu Từ không lên tiếng.

Tôi biện hộ:

“Anh ấy không người lạ mà.”

Anh là bạn mới của tôi.

Dư Tắc dường như không nghe thấy, mạnh tay ấn tôi ngồi xuống ghế.

“Sáng nay không đợi được cậu, sao lại tự đi một mình?”

Tôi liếc nhìn Giang Thu Từ đang đứng không xa, hơi chột dạ:

“Cậu hay nuốt lời lắm…”

Vẻ mặt Dư Tắc cứng lại trong giây lát, rồi hít sâu một hơi:

“Lần sau sẽ không nữa, tan học đợi cùng về.”

Tan học, Dư Tắc quả nhiên là người đầu tiên giúp tôi mang .

“Quán đồ ngọt hay đi hình như ăn cũng được lắm đấy.”

Giang Chi ngọt như đường vang đến, Trần Dã nhướng mày, rồi lại biến mất.

Tôi thấy Dư Tắc đầu liếc về hướng họ vừa rời đi, tay nắm chặt quai .

Tôi Dư Tắc đi trên đường về nhà.

Cậu ấy luôn im lặng, bước đi rất .

Nhìn quán hàng nhỏ bên đường, tôi nuốt nước bọt, còn chưa kịp nói với chú bán hàng thì đã thấy Dư Tắc đứng thật xa phía trước.

“Thi Thi, đi lên.”

điệu cứng rắn, tâm trạng cậu ấy rất tệ.

Tôi liếc nhìn xiên xúc xích nướng, vẫn là chân chạy theo.

Nếu là Giang Thu Từ, nhất định sẽ không đối xử với tôi như thế.

Tự dưng, tôi lại nghĩ đến Giang Thu Từ.

Lời hứa của Dư Tắc chỉ kéo dài được một ngày.

sau, khi tôi cầm ba tấm vé xem hòa tìm họ thì được báo hai người đã ra ngoài từ sáng sớm.

Nói không thất vọng là nói dối.

ràng đã hẹn trước cả tháng, tối còn thề thốt nói lightstick đã chuẩn bị xong.

Điện thoại bỗng đổ chuông, tôi hít mũi, vuốt lên nghe máy.

“Alo?”

“Sao lại khóc rồi?”

Giang Thu Từ đúng là lợi hại, tôi chỉ nói một chữ mà anh đã nghe ra tôi đang khóc.

Tôi nhìn vé trong tay, khe anh:

“Giang Thu Từ, anh có thể đi xem buổi hòa với em không?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, đúng lúc tôi tưởng bị từ chối thì nói lạnh lạnh của Giang Thu Từ truyền đến:

“Dĩ nhiên rồi, anh đã nói rồi mà, em có chuyện gì đều có thể tìm anh.”

Khoảnh khắc nhìn thấy Giang Thu Từ, tôi sững lại.

mặt trắng trẻo của anh lướt một vệt ửng hồng.

“Lạ lắm ? Xin lỗi… đây là lần đầu tiên anh đi xem hòa .”

Trên đầu anh đội bờm cổ vũ, trên mặt dán sticker nhỏ, tay cầm lightstick đủ màu.

Thế nào cũng thấy không hợp với mặt lạnh lùng kia.

“Giang Chi đấy, cô ấy nói ăn mặc như vậy sẽ khiến anh trông bớt dữ hơn.”

Tâm trạng tôi lập tức tốt không tả nổi.

Tôi nghĩ, Giang Thu Từ thật tốt.

Nếu là Trần Dã, cậu ấy chắc chắn sẽ khó chịu mà ném bờm đi.

Dư Tắc dù có chịu đội, thì có khi cũng gỡ ra trước khi sân.

Còn Giang Thu Từ không chỉ tự đội, mà còn giúp tôi đội nữa.

Khoảnh khắc anh cúi đầu, chăm chú cài cho tôi, tôi ngẩn người.

Anh thật sự rất đẹp trai.

Khi Giang Thu Từ cầm chiếc bờm, đầu tay lành lạnh lướt tai tôi, tôi bỗng thấy tai mình lên.

Tôi ngẩng đầu nhìn Giang Thu Từ, anh khựng lại, đầu đi.

“Đi thôi.”

Trong hội trường người quá đông, chen chúc chật chội.

Tôi bị đẩy nghiêng ngả, Giang Thu Từ vươn tay kéo tôi lòng.

Hơi thở của anh bao trùm lấy tôi, tôi ngẩng đầu là thấy ngay cằm anh.

Còn có yết hầu, tôi liếc nhìn — nó lăn một cái.

Sau , tôi cảm nhận được lồng ngực đang tựa sau lưng, tiếng tim đập trong ngực anh mỗi lúc một mạnh.

Tôi nghi ngờ, Giang Thu Từ chắc là bị bệnh rồi.

Sao tim đập to thế.

May mà, chẳng bao lâu sau chúng tôi cũng chỗ.

Giang Thu Từ ngồi bên cạnh tôi, không ít cô gái lén lút liếc nhìn anh.

Tôi thở dài, đẹp trai cũng không chuyện tốt lành gì, ai cũng nhìn anh ấy, lòng tôi thấy không vui, nặng nề, chắc Giang Thu Từ cũng chẳng vui vẻ gì.

5

Vừa ngồi xuống, điện thoại tôi rung lên.

【Ngoan Thi Thi, để Dư Tắc đi cùng cậu nhé, nay có việc.】

Tin nhắn của Trần Dã nằm lặng lẽ trong hộp thoại.

【Thi Thi, lần này cậu đừng đi nữa, bên ngoài nguy hiểm. Đợi lúc khác có thời gian sẽ đi cùng cậu.】

Tin nhắn của Dư Tắc nằm ngay phía dưới.

Tôi nghĩ một chút, chỉ trả lời cho Dư Tắc.

【Không sao đâu~ Cậu chơi vui vẻ nha, có người đi cùng rồi~】

Buổi hòa đã bắt đầu, tiếng chấn động màng nhĩ vang lên, Giang Thu Từ nghiêng người tôi:

“Có chuyện gì ?”

Tôi ngẩng đầu, dưới đèn sân khấu nhấp nháy đen, đôi mắt Giang Thu Từ sáng lấp lánh.

Tim tôi bỗng hụt mất một nhịp.

“Không có gì.”

Tôi còn chưa nói hết, một luồng sáng chiếu lên một đôi phía trước.

Đi cùng với là tiếng hét chói tai điên cuồng của cô gái hình ảnh hai người hôn nhau ngọt ngào trên màn hình lớn.

Lần đầu tiên Giang Thu Từ đi xem hòa , không hiểu gì cả.

Tôi kiên nhẫn giải thích cho anh:

“Cô ấy may mắn lắm, những đôi được chọn như vậy sẽ được chiếu lên màn hình lớn. Nếu hôn nhau sẽ được tặng một tấm ảnh có chữ ký bản giới hạn.”

Giang Thu Từ gật đầu, rồi tôi:

“em có không?”

Tôi chớp chớp mắt, không hiểu.

Giang Thu Từ lại :

“Tấm ảnh ký tên ấy, em không?”

Tôi gật đầu lia lịa, đâu ai cũng có, rất may mắn mới được chọn mà.

Giang Thu Từ nói đi vệ sinh, tôi ngoan ngoãn ngồi đợi anh lại.

Chỉ vài phút sau, anh đã ngồi lại bên cạnh tôi.

Lúc này đã phần sau của buổi diễn, mọi người đều đứng dậy hò hét, nhảy theo thần tượng chói lóa trên sân khấu.

Mặt tôi cũng bừng, thấy anh về liền kéo anh đứng lên.

Vậy mà ngay giây tiếp theo, một luồng sáng bất ngờ chiếu thẳng lên đầu chúng tôi.

Trên màn hình lớn, là mặt đờ đẫn của tôi mặt nghiêng của Giang Thu Từ đang nhìn tôi.

“Xin mạn phép.”

Một tiếng thở nhẹ vang lên, sau đầu tôi bị một bàn tay lớn đỡ lấy, nhẹ nhàng nghiêng sang một bên.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, hơi thở của Giang Thu Từ đã áp sát.

Tay còn lại của anh đỡ lấy cằm tôi, cái lạnh lạnh nhẹ nhàng ấn lên môi tôi.

Giang Thu Từ đang gian lận.

Đây là một nụ hôn mượn góc độ.

Tôi chớp mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ nhìn thấy mặt hoàn mỹ gần sát trước mặt.

ràng không hề chạm thật, ràng đầu tay của anh rất lạnh.

Tại sao môi tôi lại như vậy?

Không chỉ môi, mà cả má, cổ cho đến ngực, rực, lan thẳng đến trái tim.

, rất , rất

Tôi thậm chí còn bị tiếng tim đập của chính mình ù cả tai.

Hơi thở của Giang Thu Từ nhẹ nhàng phả lên mặt tôi, ràng chỉ chưa tới ba giây tiếp xúc, tôi lại thấy dài như cả thế kỷ.

“Trời ơi! Anh trai này đẹp trai quá! Tư thế cũng man thật!”

“Không chịu nổi, hợp nhau quá đi mất!”

“Đúng đỉnh luôn! Đi xem hòa mà còn được ăn cẩu lương chất lượng thế này á?!”

Tiếng hét của hai cô gái bên cạnh tôi tỉnh lại phần nào.

Còn chưa kịp đẩy ra, Giang Thu Từ đã lùi lại trước.

Mặt anh không khá hơn tôi là bao, như sắp nhỏ máu.

vẫn giữ mặt lạnh lùng, ra vẻ nghiêm túc.

“Woa, đúng là một đôi ngọt ngào nhỉ, lát nữa nhớ liên hệ nhân viên để nhận quà của chúng tôi nhé~”

Trên sân khấu, thần tượng tôi thích nhất gửi một cái hôn gió về phía tôi.

Trong khoảnh khắc , tôi thật sự không phân biệt nổi—

Cảm giác hạnh phúc đến mức sắp ngất này, là vì thần tượng… hay là vì Giang Thu Từ.

6

Nửa sau buổi diễn, đầu óc tôi cứ mơ mơ màng màng.

Sân khấu thì vẫn luôn tràn ngập tiếng hét, tiếng hò reo, tôi lại chỉ cảm nhận được những chuyển động nhỏ bên cạnh mình của Giang Thu Từ.

Hơi thở nhẹ khi anh đầu nhìn tôi.

Tiếng vải sột soạt khàng khi anh ngồi thẳng dậy.

mắt lặng lẽ nhìn tôi đến tám trăm lần cùng tiếng mím môi sau mỗi lần nói lại thôi.

Tôi ngẩng đầu, bất ngờ đối diện với mắt của Giang Thu Từ.

Giữa bầu không khí náo nhiệt ấy, tôi lại chỉ có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt trong vắt kia.

“Xin lỗi, em giận rồi ?”

“Giang Thu Từ, tai mèo của em bị hỏng đèn rồi.”

Cả hai chúng tôi đồng thời cất lời, Giang Thu Từ lập tức ngẩn người.

Tôi giơ tay tháo tai mèo xuống.

“em nhìn thấy trong mắt anh , tai bên trái của cái này không sáng nữa.”

Biểu cảm Giang Thu Từ dịu đi đôi chút, anh đưa tay nhận lấy.

Tôi chăm chú nhìn những tay thon dài trắng trẻo của anh, cảm giác ran trên mặt sao cũng không tiêu tan được.

Tay người đẹp cũng thật đẹp.

Chỉ hai ba động tác, anh đã trả lại tôi.

Đèn nhỏ trên tai mèo lại sáng lên, tôi vui mừng mở to mắt.

“Sao anh giỏi thế? Cái gì cũng biết!”

Giang Chi thật không lừa tôi.

Anh cô ấy một mình có thể gánh hai người.

Không, tôi thấy là ba người!

Bởi vì lần trước xe đạp tôi tuột xích, Dư Tắc Trần Dã sửa cả buổi chiều.

Còn hỏng luôn bánh xe.

Nếu là Giang Thu Từ, chắc chắn chỉ vài phút là xong.

Anh nhếch môi cười:

“Ừ, nên em có chuyện gì cũng có thể tìm anh.”

Tôi gật đầu lia lịa.

Trong lòng ngọt như mật.

Khoảnh khắc nhận được ảnh ký tặng từ tay nhân viên, cảm giác hạnh phúc của tôi lên đến đỉnh điểm.

“Giang Thu Từ, em thấy anh đúng là ngôi sao may mắn của em.”

Trên đường về, tôi vừa xoay quanh anh vừa cầm tấm ảnh ký tên.

“Từ khi quen anh, em gì cũng đều có được.”

Giang Thu Từ đút tay túi, mắt ôn hòa:

“Là Thi Thi tự may mắn đấy.”

Bước chân tôi khựng lại, suýt thì ngã.

Đây là lần đầu tiên Giang Thu Từ gọi tên tôi.

Hơn nữa… không gọi cả họ lẫn tên.

Mà là một cách gọi cực kỳ thân mật.

Giang Thu Từ vươn tay kéo tôi lại, tôi đứng thẳng người, hơi lúng túng.

“Dù sao thì, nay em vui cực kỳ luôn!”

Tôi mặt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương