

Giang Chính mời đến vị danh y thứ chín mươi chín cho ta, nhưng vị ấy vẫn lắc đầu thở dài: “Giang đại nhân, chớ nên chấp niệm nữa, hãy để phu nhân được giải thoát thôi.”
Ông ta nói không sai, nay ta mang thân x/ác bệnh tật này, sống mà như chịu cực hình. Mỗi khi đêm xuống, khắp người đau nhức như bị th/iêu đ/ốt, chẳng thể nào yên giấc.
Sau khi đại phu rời đi, Giang Chính thở dài một tiếng: “Thanh Nghi, thấy ngươi như ngày hôm nay, ta mới thực sự an lòng.”
Ta sững sờ, cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Nhưng ngay khắc sau, hắn tiếp tục lên tiếng:
“Năm đó ta vào kinh ứng thí, lúc khốn cùng túng quẫn, Công chúa vốn định giúp đỡ ta, vậy mà ngươi lại nhanh chân giành trước.”
“Nếu ta thành thân với Công chúa, sao có thể bị điều đi nơi hẻo lánh này bao nhiêu năm, u uất chẳng thể đắc chí.”
“Nay ta hạ dược ngươi, lại mời từng vị danh y đến để giữ hơi tàn, nhìn ngươi th/oi th/óp mà sống, thật là sảng khoái!”
Toàn thân ta lạnh toát, trong cơn phẫn nộ tột cùng, chẳng biết sức lực từ đâu tới, ta vớ lấy cây trâm cài tóc đ/âm thẳng vào cổ họng Giang Chính.
Trong ánh mắt phẫn nộ, kinh ngạc lẫn không cam lòng của hắn, ta từ từ nhắm mắt.
Chỉ là chưa kịp nói cho hắn hay… Ta vốn là nữ nhi của một quan ngũ phẩm nho nhỏ, lấy tư cách gì mà đòi cùng Công chúa dạo chơi?