Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Suốt mấy ngày liền Tạ Dực đều cắm chốt ở phòng thí nghiệm, không rảnh để ý tôi. Dưới sự cho phép của anh, chiếc màu hồng mãnh nam tạm thời do tôi sử dụng.
Tối chủ nhật khi anh gọi tôi xuống trả , tôi còn thấy hơi tiếc.
“ lại là màu hồng?” Tạ Dực nhìn chiếc tôi qua, tối sầm lại.
Ơ? Chẳng chính anh mua ? Anh mở điện thoại xem lại đơn : “C.h.ế.t tiệt, chọn nhầm màu rồi!”
“Thế… hay là anh trả đi?”
“Đã quá bảy ngày đổi trả không cần lý do rồi.” Anh bĩu môi.
“Thế đổi thì ? không được à?”
“Tôi không muốn trả phí vận chuyển.”
Giỏi thật, hai nghìn tệ thì nỡ mua, mà mười tệ phí vận chuyển thì keo kiệt bủn xỉn. Anh lại nhét nó cho tôi: “Cô cứ cầm mà dùng đi, tôi cần thời gian để thuyết phục bản thân chấp nhận cái màu này.”
Hử? Lại có chuyện tốt như vậy ? Được tiếp tục dùng ké của Tạ Dực rồi! Tôi vui vẻ nhét vào túi, trong lòng tính toán nhân này mời anh đi ăn . đó đi dạo. Đi dạo vào con tối mịt. Rồi thì “giang giang nương nương” (làm chuyện mờ ám). Hì hì.
“Này, dùng của tôi thì đi mua cho tôi đi.”
Tạ Dực nhanh tay nhét thẻ vào tay tôi.
Tôi…
“Anh ăn ?”
“Như cũ, cô đi đi, tôi ngồi đây đợi.”
Anh ngồi xuống dãy hành lang, tựa vào cột nhắm nghỉ ngơi. Suýt thì tôi quên mất, mỗi lần vướng vào dự án là anh lại bận tối tăm mũi trong phòng thí nghiệm, khi kết thúc trông như mất nửa cái mạng. Nghĩ mấy tháng tôi sẽ trở thành sư muội đồng môn với anh, làm việc dưới trướng Giáo sư Lý – có biệt danh “Lão Lý ma quỷ” nghiêm khắc vô cùng, tôi lại thấy rùng mình.
Tôi mua thịt heo xào tương Kinh và địa tam tiên (khoai tây, cà tím, ớt chuông) mang về, Tạ Dực vẫn giữ nguyên tư thế cũ tựa ở đó. Có vẻ đã ngủ say rồi, tôi đi gần mà anh không có phản ứng . Sắc trời mờ tối không giấu nổi vẻ mệt mỏi trên gương anh. Tôi thấy hơi xót, muốn để anh chợp thêm chút , lại lo tư thế này không thoải mái.
Tôi vỗ vỗ vai anh: “Sếp Cua, dậy đi, tôi là cảnh sát đây, anh bị bắt vì tội quá đẹp trai, mau tay ra để tôi còng lại nào.”
Tạ Dực không mở , khóe miệng khẽ nhếch lên, tay ra trước tôi. Một tay thon dài, rõ khớp xương, tay vốn thường lướt như bay trên phím. Vù hu! tốt! Được chạm tay nam thần rồi!
Tôi vừa mới chạm vào, anh đã rụt tay lại, tôi thậm chí còn chưa kịp cảm nhận được nhiệt độ. Tạ Dực lim dim , dáng vẻ nửa tỉnh nửa mơ trêu chọc tôi: “Đới Cẩn, cô lại muốn chiếm tiện nghi của tôi à?”
“Nào có nào có, đây là chính anh tự tay ra đấy chứ.”
Anh che miệng ngáp một cái, một tay xách , một tay khoác ba lô lên vai, đứng dậy, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái: “Đi đây, bái bai.”
4
Tất nhiên là tôi lại tòng tọc bám theo , tụt lại Tạ Dực nửa , cùng anh đi về phía ký túc xá. Trong một năm qua, tôi đã quen với việc đi lưng anh như thế này. Lúc anh còn thấy ngại, bảo tôi đừng đi theo. Bây giờ thì anh mặc kệ luôn, muốn làm thì làm.
Đi tắt về ký túc xá cao học đi qua một con lát đá rất hẹp, chỉ đủ cho hai đi song song. Tôi thích nhất là được cùng Tạ Dực đi trên con này. Hầu như không có ai, hai bên là những cây cao che khuất ánh đèn từ khu nhà tập thể.
“Sếp Cua này, anh có biết không? Trong bóng tối con thường sẽ thành thật bình thường một chút đấy.”
Tôi không nhìn rõ anh, nhưng cảm nhận được cái nhìn đầy chê bai của anh: “Đây lại là trò mới đây?”
“Anh ơi, bảo này, anh đừng có làm bộ làm tịch . Gặp được tốt như thì lo mà nắm bắt đi, chứ nếu để lọt mất nghìn năm có một này thì…”
Anh đứng lại, nhìn xoáy vào tôi, hỏi khẽ: “Thì sẽ thế nào?”
“Thì… thì lại tự tạo ra tiếp theo để đứng đợi anh chứ !”
Anh bật cười thành tiếng, theo thói quen lờ đi mấy câu “liếm cẩu” của tôi rồi tiếp tục đi.
“Trong bóng tối con thật sự sẽ trở nên thành thật ?” Tạ Dực hỏi.
Đúng rồi đó “anh yêu”, ở phía này đề nghị anh đồng ý làm bạn trai ngay lập tức đi. Tất nhiên là tôi không dám ra.
“Anh…” Anh vừa mở lời thì con đã đi đoạn cuối, ra vỉa hè sáng trưng. Miệng Tạ Dực vẫn hơi há ra, ánh sáng bất ngờ khiến đôi môi anh khẽ run rồi lại khép lại.
Ơ? Lúc nãy anh định thế? Tôi tò mò c.h.ế.t mất!
“Ê? thế? Anh tiếp đi chứ!” Anh không thèm để ý, cúi rảo nhanh .
Khá lắm anh bạn, dám treo giò tôi, xem sáng mai tôi có ăn vụng bánh bao của anh không nhé. Về ký túc xá, canh đúng thời gian Tạ Dực ăn và tắm rửa xong, tôi bắt nhắn tin cho anh.
<>Tôi: Anh có biết vì khủng long lại tuyệt chủng không?>
<>Tạ Dực: ?>
Hừ, tôi cứ không đấy, nhất quyết không hết câu. Tôi cầm c.o.n c.ua ôm trên giường, đ.ấ.m túi bụi mấy phát. Cứ treo anh thế đấy, cho anh tò mò một phen.
Sáng hôm tôi mới biết, anh căn bản chẳng nhìn rõ tôi nhắn cái , nhắn xong là lăn ra ngủ luôn.
“Thế thì ?” Tạ Dực nhét một cái bánh bao vào miệng, “Vì khủng long tuyệt chủng?”
“Vì tay chúng ngắn quá, không thể vỗ tay tán thưởng nhan sắc của anh được đấy.”
Anh ho sặc sụa, vươn tay lấy nước.
“Anh từ từ thôi, đừng để bị nghẹn.” Tôi mở bình nước qua.
Tạ Dực tu một ngụm nước lớn, gắng sức nuốt xuống, nhíu mày nhìn tôi: “Đới Cẩn, đừng có biến thái như thế .”