Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

7

Sau khi hoàn tất mọi thủ tục tốt nghiệp, tôi về quê một chuyến rồi cùng bạn thân đi du lịch khắp nơi. Trong thời gian , nói Tạ Dực đã tìm được một chỗ thực tập ở một ty lớn, nội dung việc rất phù hợp với hướng nghiên cứu của anh nên Lão Lý mới đồng ý cho đi.

Điểm dừng chân cuối cùng trong chuyến du lịch của chúng tôi là Bắc Kinh. Vì tôi không còn chỗ ở trong nên đành dắt bạn thân đến ở nhờ của một chị khóa xá cao học nghỉ hè. Thật tốt, ngay sát vách tòa nhà của Tạ Dực. Chẳng biết anh ở nào, có thể cửa sổ cảnh anh cởi trần trong không nhỉ, để phong phú thêm những giấc mơ của tôi.

Đã hơn một tháng không gặp anh rồi. Không biết anh đi có mệt không. Có đẹp trai lên không. Có đồng nghiệp nữ nào nhắm trúng anh không. Tôi chọn một tối thứ sáu, lúc gần chín giờ, vừa đi về phía xá của anh vừa gọi điện.

“Gì ?” Đầu dây bên kia ngoài tiếng Tạ Dực nói còn có tiếng anh gõ bàn phím lạch cạch. Có lẽ vì xa nhau quá lâu nên tôi bỗng giọng anh dịu dàng lạ thường.

“Anh có ở xá không? đến dưới lầu rồi, anh xuống đi.”

Tiếng gõ phím của anh càng lúc càng nhanh, anh hỏi: “Hôm nay lại là lý do gì?”

Đầu óc tôi bị đình trệ, những cớ bình thường tuôn ra suối giờ chẳng nghĩ ra nổi nào. “Hôm nay không muốn bịa lý do , chỉ là muốn gặp anh thôi.”

Tiếng bàn phím dừng lại, vài giây sau, tiếng của anh vang lên: “Tôi ty.”

“Muộn còn chưa tan sao… anh còn bao lâu ? đợi anh.”

Anh lại không gõ phím : “Đừng đợi, giờ tôi không ở xá.”

“Hả? Anh ra ngoài ở rồi à?”

“Ừ, thuê một căn hộ gần ty cho tiện.”

Hừ hừ, chẳng thèm bảo tôi lấy một câu.

Tôi còn chưa kịp hỏi tội, Tạ Dực đã tự giải thích : “Không nói với cô là vì nó khá xa trường, nói rồi cô lại đòi sang cho xem.”

giờ chẳng phải cũng biết rồi sao…”

Anh thở dài một : “Lát tôi gửi địa chỉ cho, cô thích đến đến.”

Lại anh nói chuyện với người bên cạnh: “Tôi submit code rồi, cậu giúp tôi đóng gói gửi cho bên test nhé, tôi có chút việc về đây.”

Tiếng đồng nghiệp của anh từ xa vọng lại, nhưng tôi rõ: “Hiểu rồi, hiểu rồi , điện thoại bạn gái vừa vang lên là tan tại chỗ ngay.”

Tạ Dực chỉ , không phủ nhận.

Trời ạ, đúng là “trời ạ” luôn. Vị đồng nghiệp đáng yêu , phiền anh nếu biết nói chuyện nói nhiều thêm chút đi.

“Cô chưa cúp máy à?” Tạ Dực phát hiện điện thoại thông, “Alo? Có không?”

Tôi cuống quýt bịt miệng lại, không để anh phát hiện ra tiếng trộm của mình.

8

Tạ Dực gửi địa chỉ căn hộ , thậm chí cả số và mật khẩu cũng gửi luôn, bảo tôi nếu đến cứ tự . Tuy đường từ trường đến đó xa thật, nhưng may có xe buýt đi thẳng, buổi tối lại không tắc đường, ngồi nửa tiếng là đến. Chỗ đó cũng dễ tìm. Đây là kiểu căn hộ chung cư dành cho giới trẻ, có quản gia lễ tân ở cổng lớn.

Tạ Dực đường về, tôi ngồi ở khu vực nghỉ ngơi tầng một đợi anh. “Tiểu ác ma” trong lòng cứ xúi giục tôi lên anh thám thính , nhưng khoảnh khắc quyết định, “Tiểu thiên sứ” bỗng nhiên được ăn rau bina, đ.ấ.m một phát đo ván tiểu ác ma. Tôi ngoan ngoãn ngồi sofa xem anime, ngoan ngoãn đợi trai đẹp. Cho đến khi một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng của tôi.

“Ngồi đây gì? Cho muỗi đốt à?” Tạ Dực lạnh lùng tôi từ xuống.

“Anh chậm quá, còn bảo đi từ ty về cho tiện, còn chậm hơn cả đi từ trường đây.” Tôi đúng là bị muỗi đốt cho mấy phát, trong lòng bực bội anh còn hung dữ .

“Bị người ta lôi lại thảo luận chút việc,” Giọng Tạ Dực dịu lại đôi chút, “Chẳng phải bảo cô cứ lên sao?”

“Hừ, thèm lên anh một mình, lỡ anh mất đồ quý giá gì lại đổ thừa cho sao!”

Anh bị chọc cho khẩy: “Trong mắt cô tôi là hạng người à?”

“Chẳng biết là ai cầm tờ vé số tệ moi được từ tay tôi tận hai mươi tệ nhỉ.”

Tạ Dực vậy dừng bước, chằm chằm tôi: “Là ai?” Tôi từ từ đưa ra một dấu hỏi chấm. Anh hỏi câu biết trả lời sao đây? Đứng hình vài giây, cuối cùng anh cũng phản ứng lại: “Cô không nói tôi đấy chứ?”

“Anh sao?” Tôi cũng học theo chê bai thường của anh, bĩu môi anh.

“C.h.ế.t tiệt, tờ tệ trúng thưởng của tôi đâu rồi!”

Tôi cũng hoảng lên, thời hạn đổi thưởng Đại Nhạc Thấu là hai tháng, tính đi tính lại đã quá hạn rồi, tệ đại dương của tôi!! Chạy theo anh lên , lục tung đồ đạc lên, cuối cùng cũng tìm tờ vé số trúng tệ trong túi n.g.ự.c một chiếc áo khoác. Thời hạn đổi thưởng đã kết thúc cách đây hai tuần. Mẹ nó.

Tôi và Tạ Dực nằm vật ra sofa, trần nhà đầy tuyệt vọng.

“Tôi chuyển trả cô hai.” Anh lấy điện thoại ra chuyển khoản.

“Không cần không cần, thật sự không cần đâu,” tôi vẻ thắc mắc trong mắt anh, “Chỉ cần… 515 tệ là được rồi…”

Anh nhếch môi một , chuyển 520 tệ . Tạ Dực chuyển cho tôi 520 tệ rồi. Tính sơ sơ ra chính là tỏ tình với tôi đấy! Tôi vừa nhận tiền vừa thành tiếng.

“Sau tôi có nhầm lẫn gì cô phải nói cho tôi biết, đừng có kiểu tôi cố ý bắt nạt cô vậy.” Anh đi đến cạnh bàn lấy một lọ dầu gió ra, “Có dùng không?”

“Dùng dùng dùng.”

Tôi vội vàng đón lấy, kéo váy dài lên vài centimet, giơ chân lên bôi nốt muỗi đốt bắp chân. khóe mắt, tôi Tạ Dực quay đầu sang hướng khác.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.