Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Hai rưỡi sáng, cái hàm làm khó tôi sự chỉnh sửa lặp đi lặp lại của Tạ Dực, thời gian chạy giảm 0.9 giây, tôi thở phào một cái dài, hoàn thành nhiệm vụ rồi. Gửi lại bài tập cho Lão , Tạ Dực lộ vẻ lo lắng nói với tôi: “Tốt nhất nên tự viết lại một lần nữa, nếu không lần sau vẫn không đâu.”
Tôi ngoan ngoãn gật , tha thiết nhìn anh, chuẩn bị bước trận quyết chiến tối nay. Lặng lẽ nhìn nhau vài giây, ánh anh dần trở nên trong trẻo, lấy lại tinh thần, tung ra chiêu tiên “tiếu tàng đao” (cười giấu d.a.o): “Muộn rồi, tôi đưa ra nhà nghỉ gần đây thuê phòng nghỉ ngơi nhé.”
Tôi dùng kế “phủ để trừ lương” (rút củi đáy nồi) để đối phó: “Nếu nói không mang chứng minh thư thì có vẻ hơi lộ liễu là mưu đồ bất chính không?”
Tôi giả vờ ngây ngô. Anh lại xoay chuyển tình bằng một chiêu “hóa cốt miên chưởng”: “Dù sao thì mưu đồ bất chính cũng chẳng ngày một ngày hai rồi.”
Tôi dùng “niêm hoa cầm long thủ”: “ mưu đồ bất chính mà anh vẫn cho .”
Anh “bạch hạc lượng cánh”: “ không sợ cừu hang cọp sao?”
Tôi “đồ chuy hiên” (lộ ra mục đích sự): “ thì xem ai là cừu ai là cọp.”
Anh “dụ địch thâm nhập”: “ thì đừng đi nữa, lên giường mà ngủ.”
“ ngủ giường của anh rồi, anh ngủ ở đâu?”
“ tôi nên ngủ ở đâu?”
Tôi “di hoa tiếp mộc”: “Đây là chỗ của anh, tất nhiên nghe theo anh rồi.”
anh tung ra tuyệt chiêu : “Sáng mai tôi có một buổi báo cáo rất quan trọng, một số việc chưa xử xong, tối nay chắc không ngủ đâu.”
Hả? Không ngủ? Không ngủ á???
Được , giỏi , đúng là cái chiêu “Tịch tà kiếm pháp” c.h.ế.t tiệt. Anh thắng rồi, đúng là anh giỏi đấy.
Tạ Dực lấy từ ban công một chiếc dài màu trắng, quẳng cho tôi: “ mới mua đấy, chưa lần nào đâu, cứ cái này mà ngủ.” Mùi hương nước giặt, giống hệt mùi hương người anh ngày thường. Thoang thoảng, thơm thơm. Chui mũi, chui não, khiến tôi vốn buồn ngủ lại càng thêm không tỉnh táo, đôi không tự chủ được cầm lấy đưa lên ngửi ngửi. Khóe miệng anh giật giật rõ.
Tắm xong tròng , tôi bước ra khỏi phòng tắm. Chiếc này to , lên người tôi thành luôn cái váy ngắn. Tạ Dực tì người lên ban công, quay lưng về phía tôi, chẳng nghĩ gì.
“Sếp Cua,” tôi đi tới cửa ban công gọi anh, “ , đi ngủ trước đây nhé?”
Anh quay lại, sáng lên một cái, đ.á.n.h giá tôi từ một lượt rồi quay đi, “Ừ” một tiếng.
“Bên ngoài lạnh , anh mau đi!”
Anh lại “Ừ” một cái, không nhúc nhích.
Căn hộ kiểu loft (có gác xép), giường ở lầu. tôi sắp không mở ra nổi nữa rồi, xỏ dép lê, lạch bạch lạch bạch đi lên. Buồn ngủ quá. Tôi gieo mình chăn đệm. Toàn bộ hơi thở của anh bao trùm lấy tôi.
16
Gối. Tôi ghét gối. Quăng cái gối sang một bên, tôi nằm nghiêng cuộn thành một đống. Ơ, cái gì cứng cứng này? Đưa sờ sờ , là một tấm ảnh. Nhờ ánh sáng màn hình điện thoại, tôi ảnh là tôi cử nhân. Và Tạ Dực đội mũ cử nhân đứng sát bên cạnh. Tôi cười rạng rỡ, hở cả sáu cái răng. Anh thì rất dè dặt, cười không hở răng. Nếu không vì cả người không chút sức lực nào, tôi nhất định lôi anh lên đây để sỉ nhục một phen. Ban ngày thì giả bộ , tối chẳng vẫn nhìn ảnh tôi mà ngủ sao? Hừ hừ.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì trời sáng bạch, tôi mở ngẩn ngơ một hồi lâu mới nhớ ra đây là giường của Tạ Dực. Nửa giường bên kia phẳng phiu, anh quả nhiên không lên ngủ. lầu truyền tiếng đi lại, tôi cũng bò dậy khỏi giường. Tấm ảnh kia, tôi đặt lại vị trí cũ, lấy gối che lên. Thay quần xong, đeo đồng hồ lên , tôi suy nghĩ một lát rồi lại tháo đồng hồ ra đặt lên tủ giường. Quay người lầu.
Khoảnh khắc nhìn Tạ Dực, tôi trợn tròn . Anh bộ vest chỉnh tề, vai rộng eo hẹp, tóc tai chải chuốt gọn gàng, đứng trước gương thắt cà . Hai bàn cứ túm lấy cà quấn loạn xạ rồi lại cởi ra. tôi , anh chào một câu: “Sớm , bảo vệ.”
Giỏi , giờ dùng lại từ lóng của tôi nữa cơ đấy. Tôi lườm anh một cái: “Bảo bối, chào buổi sáng.”
“Có thắt cà không? Qua giúp tôi một chút.” Anh hơi nhếch cằm, thêm một lần nữa cởi chiếc cà thắt sai ra.
Tôi tự tin đi trước mặt anh: “Cứ để đó cho !”
Đứng trước mặt Tạ Dực, cách anh không quá mười phân, tôi nhìn thẳng cằm anh, giơ túm lấy cà của anh. Giống như một bà nội trợ đảm , dịu dàng thắt nút cà , khung cảnh này tinh tế, dễ khiến người ta rung động. Nếu như tôi thực sự thắt.
Sau lần thứ tư cởi nút cà ra, Tạ Dực không nhịn được nữa, bĩu môi hỏi: “Có không không?”
“Thử lại lần nữa, lần nữa thôi…” Sau một lần thất bại nữa, chính tôi cũng không mặt mũi nào nhìn anh nữa rồi. Lủi thủi mở điện thoại tìm video dạy thắt. Anh bất lực cười một cái, đứng yên không động đậy đợi tôi thao tác. Đối chiếu với hướng dẫn, từng bước từng bước thắt xong, nút thắt hơi vẹo vẹo, tôi lại chỉnh lại một chút. Sau khi hoàn thành ngẩng nhìn Tạ Dực, không ngờ lại trong anh một thoáng dịu dàng lướt qua. Phi , quá phi rồi, nhất định là ảo giác của tôi thôi. Anh chỉ cần không hung dữ là tôi như Tết nơi rồi, sao có thể nhìn tôi dịu dàng được. Quả nhiên ngoại hình đẹp trai dễ khiến lòng người mê muội.