Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
ta tuyệt đối không để Tô Cẩn tiếp nhận Tô Thanh Vũ, dành cho nàng một điểm hảo cảm nào.
Bởi vì ta biết Tô Thanh Vũ ràng buộc vào một .
Cái này dựa vào việc hấp thu hảo cảm của nam nhân dành cho Tô Thanh Vũ mà khen thưởng, càng có người thích nàng thì điểm kỹ năng của nàng càng .
Giờ nàng ta còn chưa biết kỹ năng động của , nếu ba người nam nhân lúc đối nàng ta rễ tình đ.â.m sâu, cửa hàng của nàng ta được mở khóa.
Đây là gì lại ta qua bức thư để lại, đây vốn là thế giới trong sách, trong đó Tô Thanh Vũ chính là nữ chính.
ràng buộc Tô Thanh Vũ có thể hấp thụ linh hồn của người xuyên không khác để nâng cao sức mạnh của bản thân. Tô Thanh Vũ luôn tìm kiếm dấu vết của người xuyên không.
A luôn thận trọng từ lời việc làm, không nghĩ lại bán vào Yên Vũ Lâu. Để bảo vệ ta, đã ký một thỏa thuận tú bà, trong ba tháng nhất định kiến tạo Yên Vũ Lâu thành thanh lâu đệ nhất kinh thành.
Cho dù đã chú ý hết sức để lại manh mối, Tô Thanh Vũ phát hiện ra manh mối.
Tô Thanh Vũ không phải hạng người lương thiện, nàng ta không cho phép thế giới có thêm người xuyên không nào khác ngoài mình , nàng ta tự coi mình là nhân vật chính duy nhất thế giới.
Vì trừ bỏ tai họa về , nàng ta lựa chọn loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t a ta.
số lần Tô Thanh Vũ cửa ngày càng , thì số lần Tô Cẩn gặp ta ngày càng ít.
Dựa theo sách gốc miêu tả, dù Tô Cẩn oán hận Tô Thanh Vũ mà vứt bỏ nàng, dưới từng đợt tấn công nhẹ nhàng đó của Tô Thanh Vũ, hẵn là lựa chọn tha thứ cho nàng, cam tình nguyện hiến dâng bản thân cho nàng.
Nếu bây giờ ta rời đi, thì mọi công sức ta bỏ ra trước đây đổ sông đổ biển.
Để lại cho ta không còn thời gian nữa.
Tô Cẩn hẹn ta đi xem Hội l.ồ.ng.
Ánh sáng rực khắp nẻo đường, múa rồng, người bán hàng, l.ồ.ng treo khắp con phố, mặt mọi người cũng tràn ngập nụ cười vui vẻ.
Hầu hết chiếc hoa đăng đều là hình bông hoa, đóa trông giống bông hoa nở rộ bồng bềnh trong đêm tối, khiến người ta lạc vào trong đó.
Chợt nhìn thấy có gian hàng bán đỏ viết nguyện hình hoa, ta lập tức dẫn Tô Cẩn đi mua .
Mua xong, ta Tô Cẩn: “Viết nguyện vọng tờ , đó đặt vào trong thả trôi vào dòng nước, để tờ ngọn trôi vị thần linh ở phương , vậy nguyện vọng thành hiện thực.”
Ta viết xong nguyện vọng liền chạy ra bờ sông, thả hoa đăng nổi mặt nước rồi nhét nguyện hình hoa vào trong.
Tô Cẩn tò mò: “Nàng viết cái gì.”
Ta chắp tay lưng, trong mắt mang theo ý cười, ranh mãnh hỏi: “Muốn biết sao? Muốn biết bí mật của ta, thì phải có điều kiện.”
Đây là lần đầu tiên Tô Cẩn thấy ta lớn gan vậy, thật giống giờ phút này, chúng ta chỉ là một cặp phu thê bình thường.
bình tĩnh hỏi: “Nàng muốn cái gì?”
Ta nhìn quanh để chắc chắn không có ai, bước vài bước chỗ Tô Cẩn, kiễng chân và đặt một nụ hôn má .
Tô Cẩn bất ngờ không kịp đề phòng, lùi về vài bước.
Ta cười : “Công t.ử nhà ai giống ngọc, khiến cho thiếp trằn trọc trở mình, thức hay ngủ đều mơ tưởng chàng.”
Tình cảm trong lời này thật sâu đậm và chân thành.
Tô Cẩn muốn mở miệng định điều gì, miệng lưỡi khô khốc, lời nghẹn lại trong cổ họng, chua xót không chịu nổi.
Ta quay đầu nhìn ngọn trong chiếc hoa đăng trôi theo dòng nước, gió thổi qua, tay áo tung bay: “Cả đời ta có ba nguyện. nguyện đầu tiên, mong giang sơn mãi hưng thịnh, người người an cư lạc nghiệp, hạnh phúc mỹ mãn. nguyện thứ hai, mong công t.ử bình an không ưu sầu, mọi chuyện suông sẻ, cuối được ở bên người mình yêu.”
Ánh xung quanh sáng rực, ánh vàng đổ xuống, người người đi, ta lặng lẽ nhìn Tô Cẩn, trong mắt không còn ai khác.
Giọng Tô Cẩn khàn khàn, mặt lộ vẻ không đành lòng nhìn ta: “Nàng…”
Ta ngắt lời : “Công t.ử, có thể ở bên cạnh ta một đêm được không? Chỉ một đêm thôi.”
Tô Cẩn cuối không đành lòng, sự lạnh lùng cứng rắn trong mắt biến mất, chỉ để lại một tiếng thở dài.
Ta vui vẻ đặt thêm một nụ hôn nữa trán .
có người đang đốt pháo hoa, ta dựa vào vai Tô Cẩn, lặng lẽ nhìn pháo hoa nở rộ bầu trời.
Đột nhiên, truyền một trận hoảng loạn, đám người bỏ chạy tứ tán: “Có thích khách!”
Ta ngẩng mặt nhìn, quả nhiên thấy một đám người đồ đen đang tiến lại gần chúng ta.
Tô Cẩn nhìn quanh, phát hiện người đồ đen đúng là đang nhắm về phía chúng ta, liền nắm lấy tay ta chạy ra ngoài.
ta chẳng qua chỉ là một nữ nhân, không theo kịp tốc độ của Tô Cẩn, rất nhanh đã đám người đồ đen bao vậy.
Tô Cẩn bảo vệ ta: “ ngươi là ngươi phương nào? Ta và ngươi không thù không oán vì sao lại g.i.ế.c ta?”
Người đồ đen không gì mà từng bước gần, thân hình thoắt một cái, một thanh trường kiếm chĩa thẳng vào nơi yếu hại của Tô Cẩn.