Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương cuối

16.

Từ đó trở đi, tuần Lục Hành đều đưa Niệm Niệm về căn phòng trọ ấy ở lại hai ngày.

Anh mình lau dọn, giặt giũ những bộ ga trải giường tôi để lại.

Anh thậm chí còn bắt đầu thử… sống lại cuộc đời mà tôi từng sống.

Anh đến khu chợ nhỏ dưới nhà – nơi tôi hay mua rau – lúng túng mặc cả mấy người bán hàng.

Anh bắt chước tôi, chiếc bếp điện mini, nấu một nồi cháo trắng nhạt thếch.

Anh trước chiếc bàn bong tróc sơn, cùng Niệm Niệm ăn bữa cơm đạm bạc.

Thỉnh thoảng, dì Vương cũng ghé , theo mấy hộp bánh bao làm.

Nhìn thấy Lục Hành — người đàn ông từng cao cao tại thượng, nay mặc đồ ở nhà bình thường, đeo tạp dề, tất bật trong căn bếp chật hẹp — dì không khỏi thở dài:

“Anh Lục, anh khổ vậy để làm gì?”

Lục Hành lắc đầu, cười nhạt:

“Dì Vương, đừng gọi tôi là anh Lục nữa… gọi tôi là Tiểu Lục đi.”

Dì Vương khựng lại.

“Trước đây tôi đã làm quá nhiều điều sai,”

Anh cúi đầu, giọng trầm khẽ, “Giờ tôi chỉ … được ở gần cô ấy một chút.”

Dù cô ấy đã không còn nữa.

Anh vẫn cách này, để cảm nhận lại hơi ấm mà cô từng để lại. Để tưởng tượng, trong căn phòng nhỏ bé này, cô đã từng cực khổ thế nào để một mình nuôi lớn con của họ.

Đó là một kiểu hành xác tên “chuộc lỗi”.

Cũng là cách duy … để xoa dịu trái tim rách nát, đầy vết của anh.

17.

Một ngày nọ, khi dọn lại đồ đạc của tôi, Lục Hành phát hiện một chiếc hộp sắt bị giấu dưới tấm ván giường.

Chiếc hộp đã hoen gỉ, trên nắp còn khóa bằng một chiếc ổ khóa nhỏ xíu.

Anh tìm dụng cụ, cạy mở nó ra.

Bên trong… không có gì đáng giá.

Chỉ là những “rác rưởi” mà tôi từng không nỡ vứt đi.

Một tờ siêu âm thai — giữa màn hình đen trắng là một chấm nhỏ, không rõ hình dạng.

Đó là lần đầu tiên Niệm Niệm “xuất hiện” trong bụng tôi.

Một túm tóc tơ mềm mại, được buộc bằng sợi chỉ đỏ.

Một chiếc răng sữa bé xíu.

Một bức vẽ nguệch ngoạc bằng bút sáp — một người que làm mẹ, dắt tay một người que nhỏ hơn làm con.

Phía dưới viết: “Tặng mẹ yêu – từ Niệm Niệm.”

Và…

Một xấp ảnh cắt từ tạp chí, viền đã mòn, mép đã sờn.

Từng tấm ảnh đều là cùng một người — Lục Hành.

Ảnh anh tham dự sự kiện mại.

Ảnh phỏng vấn tài chính.

Ảnh bị paparazzi chụp lén khi đang đua xe cùng bạn.

Dưới tấm, là nét chữ gọn gàng của tôi, ghi rõ ngày tháng.

Từ ba năm trước, đến tận một tháng trước khi tôi đời.

Thì ra… tôi từng quên anh.

Thì ra, trong ba năm sống như cách biệt thế giới, tôi vẫn âm thầm dõi theo từng bước chân anh, bằng cách này.

Tôi không bám víu. Cũng không cam tâm.

Tôi chỉ — đến khi Niệm Niệm lớn, hỏi về ba, tôi có thể hào nói con:

“Ba của con, là một người xuất sắc như vậy đó.”

Dưới cùng của chiếc hộp, là một mảnh giấy mỏng.

Là bản chụp màn hình… hóa đơn mua vé công giải trí.

Tôi đã đặt vé từ trước một tháng, Huabei trả góp, định tặng con nhân dịp sinh nhật 3 tuổi.

Tôi đưa con đến công , để được một lần lên gỗ xoay vòng.

Tấm vé ấy có giá 299 tệ.

Tôi chọn trả góp trong ba kỳ.

Nhưng… cuối cùng, tôi lại không thể đợi đến ngày đó.

Lục Hành cầm tờ hóa đơn, nhìn dòng chữ “chờ sử dụng” mờ xám in trên đó, thân thể lảo đảo, suýt không đứng vững.

Anh vịn chặt thành giường, thở hổn hển từng ngụm, mắt tuôn như suối, nhỏ lên những mảnh tạp chí đã ố vàng, lan thành từng vệt loang thấm đẫm nỗi đau.

18.

Vào ngày sinh nhật ba tuổi của Niệm Niệm, Lục Hành tắt điện thoại, hủy toàn bộ lịch trình và công việc.

Anh đưa con đến công giải trí — chính nơi tôi từng định đưa Niệm Niệm đi.

Anh mua cả xấp vé, dẫn con chơi hết tất cả các trò phù hợp: tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, xe đụng…

Niệm Niệm lúc đầu vô cùng hào hứng, cười vang giòn khắp khu trò chơi.

Nhưng khi hai cha con đi đến khu vực vòng quay gỗ, nụ cười của thằng bé biến mất.

Niệm Niệm ngước nhìn những con gỗ lấp lánh xoay tròn theo nhạc, khẽ nói:

“Mẹ nói… sẽ dẫn con đến chơi này.”

Một câu thôi… tim Lục Hành lại nhói lên như bị kim đâm.

Anh bế Niệm Niệm, đặt con lên con trắng đẹp .

“Niệm Niệm, mẹ đang nhìn hai cha con mình từ trên trời đó.”

Anh quỳ bên cạnh vòng quay, ngẩng đầu lên nhìn con, dịu dàng nói:

“Nếu mẹ thấy con được cưỡi gỗ rồi… chắc chắn sẽ rất vui.”

Niệm Niệm gật gù, dường như hiểu hết, nhưng vẫn im lặng vững.

nhạc vang lên, vòng quay bắt đầu xoay.

Lục Hành đứng ngoài hàng rào, lặng lẽ dõi theo con — trong ánh đèn rực rỡ, thằng bé cứ vòng lại xoay xa khỏi anh, rồi lại quay về gần bên.

Trên Lục Hành, là một nụ cười mà Niệm Niệm từng thấy — dịu dàng, nhưng chan chứa nỗi buồn.

Xung quanh vang vọng cười nói náo nhiệt.

Nhưng trong thế giới của Lục Hành, chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Anh dường như thấy, trên con gỗ trống bên cạnh Niệm Niệm… có một bóng dáng mờ nhạt đang .

Đó là một cô gái mặc váy trắng.

Cô quay đầu lại, khẽ mỉm cười anh.

Nụ cười nhẹ bẫng, y hệt buổi sớm hôm ấy ba năm về trước — khi cô lặng lẽ rời khỏi cuộc đời anh, không một lời từ biệt.

Không theo gì cả, ngoại trừ… sự yên bình của cả phần đời còn lại trong tim anh.

19.

khi từ công trở về, Lục Hành đưa ra một quyết định khiến cả Tập đoàn Lục thị rúng động.

Anh nộp đơn từ chức.

Anh từ bỏ quyền kế thừa Tập đoàn Lục thị, chuyển toàn bộ cổ phần dưới tên mình vào một quỹ tín thác mới thành lập.

Người thụ hưởng duy — là An Niệm.

Anh tay trao lại cả đế chế nghiệp từng tượng trưng cho quyền lực và địa vị của mình… cho cậu con ba tuổi.

Còn bản thân, trở thành một “người đàn ông thất nghiệp” đúng nghĩa.

Ông nội anh — tức ông cụ nhà họ Lục, giận đến mức đập vỡ cả cốc trà ngay tại cuộc họp hội đồng quản trị.

Ông gọi Lục Hành về nhà tổ, chống gậy chỉ thẳng vào anh mà mắng:

“Lục Hành! Cháu điên rồi không?! Chỉ vì một đứa con và một người phụ nữ chẳng biết từ đâu chui ra, cháu dám vứt bỏ cơ nghiệp tổ tiên?!”

Lục Hành quỳ gối, lưng vẫn giữ thẳng tắp.

“Ông nội, cháu không vứt bỏ.”

Anh điềm đạm nói, “Cháu chỉ đổi một cách khác để bảo vệ nó thôi.”

“Bảo vệ?!”

Ông cụ giận đến bật cười:

“Giao công ty cho lũ CEO tham vọng kia, còn mình thì làm ông bố ‘toàn thời gian’? Đó là cách cháu gọi là bảo vệ à?”

“An Niệm là con cháu đích tôn duy của nhà họ Lục.”

Lục Hành ngẩng đầu, nhìn ông bằng ánh mắt kiên định từng thấy:

“Trước khi dạy thằng bé cách trở thành người kế thừa, cháu sẽ giúp nó gìn giữ mọi . Không tư cách tổng giám đốc… mà là tư cách một người cha.”

“Còn cháu…”

Anh dừng lại, giọng trầm xuống, theo một chút trống rỗng:

“Cháu nợ mẹ con họ quá nhiều rồi. Nửa đời còn lại của cháu, chỉ dành để chuộc lỗi.”

Ông cụ nhìn đứa cháu của mình, cuối cùng chỉ biết buông một thở dài dài.

“Thôi thôi…”

Ông mệt mỏi phất tay:

“Tùy cháu.”

Ông hiểu, đứa cháu này… thực sự đã bị cô gái tên An Nhiên ấy hủy hoại rồi.

Hoặc cũng có thể nói, là được cô ấy cứu rỗi.

20.

Lục Hành bắt đầu cùng Niệm Niệm bước vào một hành trình du lịch dài ngày.

Họ không đến những khu nghỉ dưỡng sang trọng, mà chỉ lái một chiếc SUV bình thường, men theo dấu chân năm xưa của tôi, xuôi về phía Nam.

Họ đến ngôi trường đại học hạng ba nơi tôi từng theo học. Trên con đường đầy cây ngô đồng trong khuôn trường, hai cha con tản bộ rất lâu.

Lục Hành nói Niệm Niệm:

“Mẹ đã học ở đây suốt bốn năm.”

Họ ghé công ty nhỏ nơi tôi từng làm việc. Công ty đã phá sản, ngoài cửa dán tấm bảng “cho thuê bằng”.

Anh chỉ vào cánh cửa kính khóa kín, nói:

“Mẹ từng làm việc rất chăm chỉ ở chỗ này, ngày.”

Họ đến bệnh viện cộng đồng nơi tôi sinh Niệm Niệm. Đến từng căn phòng trọ , chật hẹp, nơi tôi từng sống.

nơi, Lục Hành đều kể cho Niệm Niệm nghe những câu chuyện về tôi.

Những câu chuyện đó, anh đã nhờ trợ lý Lý điều tra, ghép nhặt từng chút một — thậm chí có nhiều chi tiết là do anh tưởng tượng.

Anh kể rất vụng, nhưng Niệm Niệm thì nghe rất chăm chú.

Thông lời kể của cha, thằng bé như ráp lại một hình ảnh hoàn chỉnh về mẹ mình:

Một người phụ nữ mạnh mẽ, lạc quan, hết lòng yêu con .

Cứ thế, họ đi khắp nơi, dừng lại, nghỉ ngơi, rồi lại lên đường — suốt một năm.

Niệm Niệm cao lớn hơn, đầy đặn hơn, đôi má hồng hào, ánh mắt cũng đã có lại nét hồn nhiên, ngây thơ đúng tuổi.

Thằng bé không còn là một đứa trẻ trầm mặc, nhiều tâm sự nữa.

Giờ đây, con biết cười, biết làm nũng, biết níu tay đòi ba cõng đi chơi.

Còn Lục Hành, cũng đã cởi bỏ hết lớp vỏ “Thái tử gia” của giới tài chính Bắc Kinh.

Anh để tóc ngắn hơi rối, làn da rám nắng thành màu đồng khỏe mạnh, ánh mắt lắng đọng nét từng trải và dịu dàng.

Anh thực sự đã trở thành một người cha đủ đầy — thậm chí là một người cha… xuất sắc.

21.

Điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình, là quê hương của tôi — một thị trấn nhỏ ở miền Nam.

Tôi đã lớn lên trong cô nhi viện nơi đây.

Lục Hành dẫn Niệm Niệm tìm đến ngôi cô nhi viện ấy — giờ đã kỹ, tường loang lổ.

Viện trưởng – “mẹ viện trưởng” năm xưa – vẫn còn nhớ tôi.

Bà nắm chặt tay Niệm Niệm — đứa bé có gương giống Lục Hành đến kỳ lạ — mắt giàn giụa:

“Đứa nhỏ này, không giống mẹ nó chút nào…”

Bà nói, “Con bé An Nhiên ngày xưa rất lì, ít nói, hay một mình trong góc. Nhưng nó có tấm lòng tốt, luôn âm thầm chia phần bánh kẹo ít ỏi cho mấy đứa nhỏ hơn.”

Lục Hành yên lặng lắng nghe.

“Cả đời nó… quá khổ rồi.”

Viện trưởng lau mắt, giọng nghẹn ngào:

“Tôi từng mong… có một người đàn ông tốt, đến yêu con bé lòng. Không ngờ…”

Lục Hành không trả lời. Anh chỉ siết chặt Niệm Niệm trong vòng tay.

Tối hôm ấy, họ ngủ lại cô nhi viện.

Nửa đêm, khi Niệm Niệm ngủ say, Lục Hành một mình leo lên quả đồi nhỏ phía viện.

tôi, nằm ở đó.

Một ngôi đơn sơ, nhỏ bé, trên bia dán tấm ảnh duy của tôi.

Tôi trong ảnh cười nhẹ — vừa rụt rè, vừa gượng gạo.

Tấm ảnh đó chụp lúc tôi vào đại học, làm ảnh thẻ sinh .

Lục Hành đứng lặng rất lâu trước tôi.

Gió đêm miền núi lạnh lẽo thổi tung vạt áo anh, nhưng anh không nhúc nhích.

Tôi lặng lẽ đứng bên cạnh, nhìn bóng cô độc của anh bị ánh trăng kéo dài — thê lương vô cùng.

“An Nhiên…”

Anh cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói bị gió xé nát thành từng mảnh:

“Anh đến thăm em đây.”

“Anh dẫn con của chúng ta đến thăm em.”

“Nó tên là An Niệm. Là tên do chính em đặt. Rất hay.”

“Nó giống anh… nhưng đôi mắt lại giống em. Đẹp lắm.”

“…Xin lỗi.”

Anh xuống, nhẹ nhàng phủi đi chiếc lá rơi trên bia :

“Anh đến muộn rồi.”

“Nếu như… ba năm trước anh không tệ đến vậy…”

“Nếu như anh tìm thấy em sớm hơn một chút…”

“Nếu như…”

Anh không thể nói tiếp.

Một người đàn ông ngoài ba mươi, giữa đêm khuya trên ngọn núi hoang, ôm lấy một tấm bia lạnh lẽo, bật khóc như một đứa trẻ lạc đường.

“An Nhiên… anh biết, giờ có nói gì cũng muộn rồi.”

“Anh không cầu xin em tha .”

“Anh chỉ mong… kiếp , đừng gặp lại anh nữa.”

“Hãy gặp một người lòng yêu em, cùng em sống một đời bình yên.”

Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ, mở ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương đơn giản, không kiểu ‘kim cương to như trứng chim’, chỉ là một đá nhỏ, lấp lánh ánh sáng yếu ớt dưới trăng.

“Ba năm nay, món trang sức duy em mua… chỉ là đôi bông tai 9 tệ 9 miễn phí ship.”

“Anh biết em thích những lấp lánh.”

“Chiếc nhẫn này, tặng em. Là món quà anh nợ em… đã trễ ba năm.”

Anh cẩn thận đặt chiếc nhẫn trước bia của tôi.

đó, cúi đầu, dập ba lạy sâu.

lạy, đều đập trán xuống bậc đá cứng lạnh, vang lên “cộp” trầm nặng.

Đến khi anh ngẩng đầu lên, trán đã bầm tím, rớm máu.

22.

Trên đường trở về, Niệm Niệm ngủ thiếp đi ở ghế .

Lục Hành lặng lẽ lái xe. Radio phát ra một bài hát .

“…Nếu như khi đó ta đừng quá cố chấp

Giờ đây cũng chẳng tiếc nuối nhiều đến vậy…”

Lục Hành nghe, rồi khẽ bật cười.

Nhưng khi đang cười, mắt lại chảy xuống.

Anh vừa lái xe, vừa để mặc mắt lăn dài trên khuôn .

Anh hiểu, cuộc đời của mình — từ khoảnh khắc anh nhìn thấy bảng sao kê Huabei ấy — đã bị thay đổi hoàn toàn.

Anh cả phần đời còn lại, sự giàu có và do của bản thân… để trả giá cho sự lạnh lùng và nông nổi khi còn trẻ.

Anh trở thành một người cha tốt .

Nhưng mãi mãi đánh mất người con gái đã từng yêu anh — và yêu con họ — bằng cả sinh mệnh.

Tôi bên ghế phụ, linh hồn nhẹ bẫng, lặng lẽ dõi theo anh.

Tôi từng tha cho anh.

Vì có những tổn , chết… vốn không thể tha .

Nhưng tôi cũng không còn hận anh nữa.

Nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của anh, nhìn thấy Niệm Niệm được chăm sóc tốt, oán khí trong lòng tôi cũng tan biến.

Xe lướt cây cầu bắc ngang dòng sông. Bên ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố rực rỡ, vẽ nên một dải ngân hà nhân tạo chảy dài trong đêm.

Tôi đưa tay ra, chạm vào vệt mắt trên má anh.

Nhưng đầu ngón tay tôi… chỉ có thể xuyên làn da anh. Không thể chạm vào gì cả.

Thôi thì như vậy đi, Lục Hành.

Cứ như thế mà sống tiếp.

theo nỗi ân hận đó.

theo tình yêu dành cho Niệm Niệm.

Cứ sống tiếp đi, tốt.

Quên tôi đi.

Rồi sống tiếp… cả phần đời mà tôi không thể sống.

Khi ánh sáng đầu tiên của buổi bình minh ló rạng, linh hồn tôi bắt đầu trở nên trong suốt.

Tôi ngoái nhìn lần cuối — người đàn ông đang lái xe phía trước, và gương đứa con bé bỏng say ngủ phía , in trên gương chiếu hậu.

Rồi tôi khẽ mỉm cười.

Lần này, là một nụ cười sự — nhẹ nhõm, thanh thản.

Tạm biệt nhé, Lục Hành.

Tạm biệt, Niệm Niệm của mẹ.

Mẹ yêu hai người.

[ Hết ]

Tùy chỉnh
Danh sách chương