Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 2

Sau khi cãi nhau vài lần thì cô ấy cũng không thèm thêm gì .

Mà tôi đê tiện tới mức hi vọng chúng tôi tiếp tục cãi nhau nhiều hơn, cứ cãi nhau mãi thì không chừng Tần Thư không chịu được mà tay.

Quả nhiên khi tôi về muộn liên tục, hết hút t.h.u.ố.c rồi uống rượu, trên người có lưu lại mùi hoa của bạch nguyệt quang. Ngày nào chúng tôi cũng xảy ra mâu thuẫn, cuối cùng Tần Thư đã đề nghị tay.

Những lần trước đó, mỗi khi Tần Thư định rời đi thì tôi nhịn không được mà đi dỗ dành. tới lần cuối cùng, cô ấy bỏ đi nhưng tôi cũng không giữ lại .

Tuần thứ 2 sau khi tay, tôi bỗng nhiên hiểu ra Cố Lê chỉ là cảm giác không cam ở thời niên thiếu. Người tôi thực sự thích chỉ có một Tần Thư, tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô ấy suốt đời.

Tôi nhanh ch.óng thu dọn đống hỗn loạn mà gây ra, sau đó đến cửa hàng hoa và chọn bó hoa hồng tươi đẹp nhất.

trước đến nay Tần Thư luôn rất mềm , cô ấy nhất định tha thứ tôi.

Nhưng khoảnh khắc khi xe tải lao đến kia, tôi mới phát hiện ra bản thân đã không cơ hội vãn hồi.

4

Buổi sáng vài ngày sau đó, Tần Thư thức dậy với tâm tình thoải mái, cô ấy rời khỏi giường rồi trang điểm thay quần áo. Tôi nhớ lại cuộc chuyện của cô ấy với T.ử vài hôm trước, lúc mới nhớ ra cô ấy chuẩn đi hẹn hò.

Tiếng gõ cửa bên ngoài truyền đến, Tần Thư vui vẻ xỏ dép chạy ra “Tới tới .”

T.ử mỉm cười đưa bó hoa trong tay Tần Thư “Chào buổi sáng, bạn gái.”

Nửa giờ sau, tôi đi theo hai người bọn họ ra ngoài.

Chắc hẳn là lần tiên hẹn hò sau khi xác định quan hệ, lịch là đi xem phim, ăn cơm, rồi sau đó đi dạo phố.

Tôi khịt mũi coi thường, cũng không có gì đặc biệt, giống hệt như lần tôi và cô ấy hẹn hò, cũng không Tần Thư thích hắn ở điểm nào .

Trong rạp chiếu phim tối om, xung quanh đều là các cặp tình nhân. Trên màn lớn đang chiếu một bộ phim hoạt nhưng như chẳng có mấy ai xem.

Tần Thư và T.ử vô tình chạm tay nhau khi lấy bỏng ngô, tôi gần như ch.ết lặng, chỉ cảm linh hồn đang dần nghẹt thở khi nhìn bọn họ bên nhau.

Cuối cùng, bộ phim kết thúc, hai người họ cùng đi ăn cơm.

T.ử đã sớm đặt chỗ trong hàng, tôi nhìn ăn trên bàn toàn là cay. Chà, cái thằng chẳng là Tần Thư không thích ăn cay.

Nhưng khóe môi chưa kịp nhếch lên, tôi đã nhìn Tần Thư gắp một đũa đầy cá rắc tiêu rồi híp mắt:

“T.ử , anh chọn hàng ngon thật! rất thích.”

T.ử dịu dàng rót ly chanh cô ấy: “Chậm một chút, coi chừng sặc bây giờ.”

“Sao anh khẩu vị của ?”

“Lần trước ăn cơm cùng nhau, anh hay gắp mấy món cay nên mới .”

Tôi trơ mắt nhìn cảnh , Tần Thư thích ăn cay thật sao?

Nhưng lần tiên chúng tôi hẹn hò, Tần Thư lại là cô ấy ít khi ăn cay.

ảnh ấm áp kia khiến trước mắt tôi tối sầm đi một chút, tôi bỗng nhớ đến một chuyện vặt vãnh trước .

Khi đó chúng tôi vẫn chưa hẹn hò, trong một lần họp CLB ghi- thì tôi vô tình ăn phải một miếng thịt cay.

Tôi sặc đến chảy cả mắt và ho khan không ngừng, bỗng nhiên có một chai suối được đưa đến trước mặt tôi:

không ăn cay à?”

Tôi gật , khi uống xong nửa bình thì mới nhìn sang nữ sinh đang cong mắt mỉm cười:

“Vậy mất đi nhiều lạc thú lắm!”

Là Tần Thư.

Hóa ra Tần Thư thích ăn cay, nhưng chỉ vì tôi mà cô ấy mới không ăn cay suốt bao nhiêu năm như vậy.

Ánh sáng ấm áp hàng chiếu lên đá cẩm thạch, khiến người cảm có chút mơ hồ.

Chờ tôi hoàn hồn lại thì bọn họ đã ăn xong và chuẩn đi ra ngoài, Tần Thư kéo cánh tay T.ử , cô ấy ngẩng rồi vui vẻ “Lần sau chúng đến ăn đi, rất thích.”

Nụ cười ngọt ngào như vậy, trước đã từng là của tôi.

Vào năm tốt nghiệp, để hoàn thành nhiệm vụ thực tiễn của dự án thì tôi phải đến làng gốm thủ công, Tần Thư cô ấy đi cùng tôi.

Chúng tôi ở lại đó trong hai tuần lễ, Tần Thư hăng hái làm một đống chén trà, chén sành, bình hoa bằng gốm.

Cả hai tách trà xiêu vẹo đều có khắc tên của chúng tôi, nhưng tách trà khắc tên tôi đã tôi đập vỡ trong một lần cãi nhau.

Buổi sáng khi chúng tôi rời khỏi đó, Tần Thư cũng giống như bây giờ, cô ấy kéo cánh tay tôi và vui vẻ:

“Lần sau chúng đến đi, rất thích.”

Lần sau?

Cuối cùng tôi lại không thể cùng cô ấy đến đó thêm lần nào .

5

Tôi không theo bọn họ đi dạo phố, mà lang thang bay quanh các góc trong thành phố, bất chợt nhìn Cố Lê trong một quán cà phê ven đường.

Cô ấy mặc váy dài trắng ngồi trên sofa, trước mặt có một quyển sổ ghi chép.

là lần tiên tôi nhìn Cố Lê kể sau khi qua đời, cô ấy vẫn giống như trong trí nhớ của tôi, nhẹ nhàng lại ưu nhã.

Cố Lê và tôi là bạn học thời cấp 3, tôi quen cô ấy trước khi quen Tần Thư.

Tôi thích Cố Lê 4 năm, nhưng cô ấy lại yêu thích một nam sinh khác, là một ấm con giàu, tính cách hài hước lại thú vị. Chỉ tính gia thế thôi thì cũng đã bỏ xa tôi hàng trăm nghìn dặm.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi tỏ tình nhưng chối, Cố Lê và nam sinh kia thì cùng nhau ra ngoài.

Sau khi cô ấy tay rồi về Trung Quốc, chúng tôi lần gặp lại nhau, Cố Lê nhìn tôi rồi hơi mỉm cười “Chu Nghiêu, như đã thay đổi rất nhiều.”

Lúc đó tôi vẫn giữ chấp niệm về bạch nguyệt quang trong , tim tôi không kìm được mà run lên một chút, tôi cố giữ bình tĩnh rồi hỏi:

“Thật không? Thay đổi thế nào?”

“Đẹp trai và trưởng thành hơn, cũng mạnh mẽ hơn ngày trước.”

Sau khi tốt nghiệp thì tôi bắt lao vào kinh doanh.

Khi gặp lại Cố Lê thì tôi đã có công ty của riêng , quá lăn lộn trên thương trường đã sớm mài giũa tôi trở thành một con người khác, và tôi cũng đã mang trên cái mác riêng: Đẹp trai, nhiều tiền.

Mà người đi cùng tôi suốt quãng đường đó là Tần Thư.

Tôi cũng không có phải tất cả đàn ông trên đời đều giống như thế không, sau khi thành công thì đi tìm bạch nguyệt quang rồi lại mối tình .

Bây giờ tôi mới hiểu đó chỉ là cảm giác không cam , không cam chối, không cam vì năm ấy Cố Lê coi thường tình cảm.

Nhưng thời điểm đó tôi lại không hiểu được chuyện , thậm chí để bản thân không mang tiếng “bội nghĩa, thất tín” mà bức ép Tần Thư phải lời tay.

Mãi đến lúc Tần Thư rời đi thì tôi mới tỉnh ngộ, tình cảm của tôi với Cố Lê chỉ là những ảnh trong quá khứ chồng lên nhau, khiến tôi tưởng nhầm đó là yêu thích.

Mà tình yêu đối với Tần Thư, mãi đến khi cô ấy bỏ đi thì tôi mới hiểu rõ được .

Qua lớp kính trong suốt của quán cà phê, tôi chợt cảm Cố Lê chẳng khác gì những người qua đường từng ngang qua cuộc đời tôi. Dù người đó đến hay đi thì tôi vẫn không cảm nhận được gì.

Chỉ có Tần Thư là khiến tôi phải cầu nguyện vô số lần để được gặp lại cô ấy, tôi nguyện ý đ.á.n.h đổi tất cả để Tần Thư trở về, để tôi và cô ấy có cơ hội được bên nhau lần .

Khi tôi mơ màng quay lại Tần Thư, cô ấy vừa rửa mặt sạch , rồi nằm trên sô pha và mở mấy món vừa mới mua.

Trên bàn cà phê là một đống hộp rỗng, có lẽ đều là thủ công mỹ nghệ và các dùng khác.

Tần Thư đã từng như vậy, khi đi dạo phố thì thích mua một ít vật trang trí nhỏ về .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.