Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

24

Cố Tư Việt nhìn khuôn mặt méo mó vì tức giận của Vãn , bỗng bật cười một cách nhẹ nhõm.

Anh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô .

“Vừa rồi, anh đã thông một chuyện.”

“Có lẽ… anh đã Ôn Hy từ lâu rồi.”

“Khi đến việc lát nữa cùng cô ấy đến cục dân chính, đến mỗi sau này về nhà đều cô ấy, trong lòng anh có một cảm giác… an yên và hạnh phúc có.”

Vãn , em hồi phục rồi thì đưa Đoá Đoá về M quốc đi.”

“Cố Tư Việt, anh không thể đối xử với em như thế!” Vãn gào lên, hoàn toàn suy sụp.

Nhưng Cố Tư Việt không đầu lại, cứ thế rời đi.

Anh nhìn đồng hồ.

Đã tám giờ rồi.

Anh lập tức về nhà, thay một bộ vest cao cấp mới .

Gọi cho luật sư, chuyển quỹ tín thác ban đầu định lập cho Vãn sang tên Ôn Hy.

Đó là lễ vật cưới của anh.

25

Trước cổng cục dân chính.

Cố Tư Việt nắm tay Cố Tỉnh Tỉnh, đứng ở vị trí dễ nhất, ánh mắt không ngừng tìm kiếm từ hướng đường vào.

Từ 8 giờ 50 đến 9 giờ 30.

Giờ hẹn đã trôi qua từ lâu.

Nhưng bóng dáng Ôn Hy vẫn không xuất hiện.

Anh gọi cho cô, điện thoại vẫn tắt máy.

Sự lo lắng một lớn, đè nặng anh gần như nghẹt thở.

Anh hít sâu, gọi cho trợ .

“Tôi liên lạc không được với Ôn Hy, lập tức tra xem cô ấy đang ở đâu.”

Cúp máy, cơn bứt rứt không lối thoát lại ập đến như sóng dâng.

Lúc này.

Cố Tư Việt đột nhiên nhớ đến hai phong thư ở bệnh viện.

Anh đưa Tỉnh Tỉnh lại xe.

Mở ngăn để tay, lấy ra hai lá thư.

Anh mở phong thư gửi cho Tỉnh Tỉnh trước.

26

Tỉnh Tỉnh, chắt trai của bà:

Có lẽ bà sắp phải đến một nơi rất, rất xa.

Bà không sợ, chỉ là hơi lo cho mẹ con thôi.

Cô ấy cả đã chịu quá nhiều khổ, quá nhiều ánh mắt lùng.

Cô ấy luôn cười, tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bà biết, có đôi lúc, mẹ con trốn vào góc nhỏ để khóc.

Từ khi có con, mẹ con mới sự vui vẻ trở lại.

Dù khi sinh con, mẹ con mất máu rất nhiều, suýt nữa không giữ được mạng, nhưng cô ấy lại nói, con là món quà ông trời ban cho cô ấy sau bao đau khổ.

Tỉnh Tỉnh, sau khi bà đi rồi, con là người thân máu mủ duy nhất của mẹ trên .

Nếu sau này con đối xử không tốt, hoặc có ai ức hiếp mẹ, con nhất định phải đứng ra bảo vệ mẹ.

Mẹ con chỉ còn có mình con thôi.

– Bà ngoại để lại.

Cố Tỉnh Tỉnh thông minh từ nhỏ, đã đọc hiểu được toàn bộ nội dung.

ơi, bà ngoại nói mẹ hồi nhỏ rất khổ, có không?”

“Bà nói lúc sinh con, mẹ mất nhiều máu lắm. Có phải con mẹ suýt chết không?”

Cậu ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên.

Đôi mắt giống hệt Ôn Hy ấy giờ đây tràn đầy nỗi sợ hãi và bất an.

“Nhưng con… con nói bà bẩn, còn nói không mẹ nữa…”

“Mẹ giận con rồi phải không? Nên mẹ không đến…”

Cổ họng Cố Tư Việt như bị một bàn tay vô hình siết chặt.

Anh há miệng, nhưng không thốt nên lời.

Lúc Ôn Hy sinh con suýt chết.

Anh lại chẳng hay biết gì.

Hôm ấy là lần đầu tiên Vãn đòi ly hôn với chồng.

Anh lập tức bay đến M quốc trong đêm.

Đến nơi mới biết, do ly hôn chỉ là vì chồng cô ấy mua nhầm túi xách, không phải màu hồng cô thích.

Cố Tư Việt gần như càn quét mọi cửa hàng, gom đủ các mẫu túi hồng giới hạn khắp M quốc, Vãn mới chịu nín khóc.

Lúc anh về nước.

Tỉnh Tỉnh đã chào .

Cơn hoảng loạn và hối hận đến muộn, như thủy triều buốt, nhấn chìm Cố Tư Việt.

Ngón tay anh run lên không thể khống chế.

Dốc toàn bộ sức lực, anh mở phong thư còn lại – của bà ngoại viết cho mình.

27

Gửi ngài Cố:

Chào cậu.

Tôi là bà ngoại của Ôn Hy.

Có vài điều về con bé, tôi cậu nên biết.

Hy Hy tuổi mất cha, năm tuổi mẹ bệnh mất.

Khi đó nhà máy nơi tôi bị người cuỗm hết tiền, lương hưu không được phát, tôi đành đi nhặt rác nuôi nó.

Con cái nhà người có kẹo ăn, có áo mới mặc, còn Hy Hy nhà tôi phải lục trong bãi rác tìm đầu bút chì người bỏ, mùa đông rét cắt da, đi nhặt giấy vụn bán kiếm tiền.

Tay nó nứt nẻ, tím bầm như củ cà rốt, tôi thoa thuốc thì nó rùng mình đau đớn, nhưng vẫn ngẩng đầu cười: “Bà ơi, không đau. Mai mốt con lớn mua loại kem dưỡng tốt nhất cho bà.”

Lúc còn đi học, để tiết kiệm tiền trọ, mỗi nó đi bộ hơn mười cây số.

Ra khỏi nhà khi trời sáng, về lúc trời đầy sao.

Đế giày mòn, nó nhét giẻ vào lót, chân phồng rộp lên vẫn không kêu tiếng nào.

Sau đó, nó gặp cậu.

Lần đầu nhắc đến cậu, mắt nó sáng lấp lánh.

Nó bảo: “Bà ơi, con hình như thích một người… rất rất tốt.”

Đó là lần đầu tiên tôi đứa cháu khổ cả này lộ vẻ thẹn thùng và mơ mộng như một thiếu nữ thực thụ.

Bảy năm nay, mỗi lần nó về quê thăm tôi, luôn nói cậu bận, cậu tốt lắm, Tỉnh Tỉnh rất ngoan.

Nó cứ .

cậu lại nhìn nó.

một mái ấm cậu cho.

Ngài Cố, tôi không trách cậu.

Tình cảm không thể gượng ép.

Tôi chỉ muốn nói, cháu gái tôi nhận được quá ít thương, đã chịu quá nhiều khổ sở.

Nó như cây cỏ mọc từ khe đá, chỉ nắng mưa dốc sức tiếp.

Bảy năm bên cậu, có thể chẳng đáng kể gì với cậu, nhưng với nó là tất cả nó dốc lòng giữ gìn.

Tôi già rồi, bệnh rồi, chẳng còn được bao lâu nữa.

Chỉ cầu xin cậu một điều, hãy cho Hy Hy một gia đình.

Nếu sự không thể, xin cậu hãy rõ ràng với nó, đừng để nó thêm nữa.

Nửa trước của Hy Hy đã quá khổ rồi.

Tôi chỉ mong, nửa sau, cậu có thể nó hạnh phúc hơn.

– Bà ngoại Ôn Hy.

28

Tờ giấy mỏng.

Như sắt nung đỏ ép thẳng lên tim Cố Tư Việt, tim anh co rút đau nhói.

Trước nay anh luôn Ôn Hy chỉ là người phụ nữ hiền lành dễ bảo.

Đến giờ phút này mới giật mình nhận ra, anh chạm đến phần máu thịt sự dưới lớp dịu dàng ấy.

Những năm qua, anh thản nhiên hưởng thụ tình của cô, không hề biết cô khổ đến mức nào.

Sự hối hận nặng nề như hắc ín lẽo dày đặc, chậm rãi bao trùm ngực anh, anh nghẹt thở.

Lúc này, điện thoại vang lên.

Là trợ .

“Cố tổng, đã tra ra rồi.”

“Cô Ôn đã đưa bà ngoại mình lên chuyến bay lúc 7 giờ sáng nay đến Đức.”

Câu nói ấy như thùng nước đá đổ ập từ đầu xuống.

trợ vẫn tiếp tục:

“Bên trung tâm môi giới cho biết, cô ấy visa thời hạn dài nhất. Còn nói có thể không lại.”

“Còn nữa, phòng pháp công ty vừa nhận được một tài liệu khẩn gửi từ văn phòng luật sư…”

“Là bản thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con của cô Ôn.”

Từ bỏ quyền nuôi con…

Ngay cả Tỉnh Tỉnh, Ôn Hy không nữa.

Cô muốn nhổ bật mình khỏi cuộc anh, không để lại dấu vết nào.

ơi…”

Tiếng gọi khẽ của con trai vang lên bên cạnh.

Cố Tỉnh Tỉnh siết chặt vạt áo của anh, cậu đã nghe rõ cuộc gọi vừa rồi:

“Mẹ… không tụi mình nữa sao?”

Cố Tư Việt không thể trả lời.

“Cố tổng?”

Tiếng trợ một lần nữa kéo anh ra khỏi cơn hoảng loạn.

Anh siết chặt điện thoại, khản đặc, gần như rách ra thành mảnh:

“Tra! Dùng hết tất cả mối quan hệ! Dù phải lật tung nước Đức phải tìm ra cô ấy!”

29

thứ bảy ở Berlin, Đức.

Bệnh tình của bà ngoại, dưới sự can thiệp của đội ngũ y tế hàng đầu, đã ổn định một cách kỳ diệu.

Bác sĩ nói, nếu duy trì được trạng thái này, có lẽ vượt qua tiên lượng ban đầu.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ có vườn, bên ngoài cửa sổ là con đường rợp bóng cây yên tĩnh.

Mỗi , tôi đọc báo cho bà nghe, đẩy xe đưa bà đi tắm nắng.

Nhịp rất chậm.

Chậm đến mức tôi nhớ lại rất nhiều chi tiết tưởng chừng đã lãng quên—

Ví như, ra tôi rất thích vẽ.

Ví như, tôi rất chó con.

Tôi nhanh chóng bắt tay vào thực hiện.

Mua giá vẽ, màu sơn.

Nhận nuôi một chú cún nhỏ.

Cuộc mang một sự bình yên có.

Và điều tôi cầu mong duy nhất, là bà ngoại có thể một khỏe mạnh hơn.

Cho đến buổi chiều hôm đó.

Tôi vừa đi siêu thị về, tay xách túi đồ. Bên trong là sữa, bánh mì nguyên cám, và những quả táo bà thích.

Một bóng người cao lớn, chắn trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Là Cố Tư Việt.

30

Anh gầy đi rất nhiều, quầng thâm dưới mắt đậm rõ, cằm lởm chởm râu cạo.

Vì không mang ô, mưa phùn lất phất ướt vai áo khoác đắt tiền của anh.

“Ôn Hy.” Anh mở miệng, khản đặc.

“Anh tìm được em rồi.”

Tôi dừng bước, bình tĩnh nhìn anh.

“Anh đến gì?”

“Hy Hy, về nhà với anh.”

Trong anh có một sự cầu khẩn và thấp hèn tôi nghe .

“Chúng kết hôn. Anh chuyển toàn bộ cổ phần Cố thị cho em.”

“Anh cho em tất cả… cầu xin em, về nhà với anh.”

Tôi nhìn anh, bỗng nực cười.

“Bảy năm trước, em muốn một mái nhà, anh không chịu cho.”

“Bây giờ, em không nữa rồi.”

Tôi vòng qua anh, định bước vào cửa căn hộ.

Anh lại bất ngờ ôm chầm lấy tôi từ phía sau, vòng tay siết chặt như muốn hòa tôi vào tận xương tủy.

“Xin lỗi… Hy Hy, xin lỗi em…”

Giọt nước nóng rơi xuống hõm cổ tôi, bỏng rát tôi rùng mình.

Anh đang khóc.

Người đàn ông luôn cao cao tại thượng, lùng như băng ấy, đang khóc.

“Anh không nên để em lâu như vậy, không nên hết lần này đến lần khác em tổn thương…”

“Là anh sai rồi…”

Tôi không vùng vẫy, cứ để anh ôm.

Cho đến khi anh nghẹn ngào không nói nổi nữa, tôi mới lên tiếng bằng một gần như lẽo tàn nhẫn:

“Cố Tư Việt, anh biết không?”

“Bây giờ anh ôm em, trong lòng em không có cảm xúc nào cả.”

“Không , không hận, thậm chí… không một gợn sóng.”

Tôi cảm nhận rõ ràng cánh tay đang ôm mình, trong khoảnh khắc đó, cứng đờ lại.

Tôi đẩy anh ra.

“Xin anh, từ nay đừng quấy rầy cuộc của chúng tôi nữa.”

Nói xong, tôi quẹt thẻ, bước vào nhà.

Cắt đứt hoàn toàn anh bên ngoài cánh cửa.

31

Tôi cứ anh từ bỏ.

Một tuần sau, anh lại đến.

Lần này, anh mang theo Cố Tỉnh Tỉnh.

Trong khu vườn dưới bệnh viện, vừa tôi, Tỉnh Tỉnh đã đỏ mắt chạy tới, ôm chặt lấy chân tôi.

“Mẹ ơi… mẹ đừng bỏ con.”

“Con sai rồi, con không nên nói bà bẩn… con không nên nói không mẹ… mẹ đừng đi…”

Thằng bé nói lí nhí, đầy tủi thân và sợ hãi.

Trái tim tôi, vẫn bị nhói một .

Nhưng tôi không ôm nó ngay.

Tôi chỉ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước của con trai.

“Tỉnh Tỉnh, mẹ không hề bỏ con.”

“Chỉ là, mẹ không thể tiếp tục bên con khôn lớn nữa.”

“Mẹ từ bỏ quyền nuôi con, không phải vì không con, là vì mẹ biết, mẹ không thể cho con cuộc con có thể cho.”

Tôi giơ tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nó.

“Ở bên , con là người thừa kế duy nhất của Cố thị. Có nền giáo dục tốt nhất, tài nguyên tốt nhất, tương lai rộng mở nhất.”

“Còn ở bên mẹ, con chẳng có gì cả.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Tư Việt đang đứng không xa, ánh mắt như băng:

“Cố Tư Việt, đưa nó đi đi.”

“Đừng dùng nó để bòn rút tình mẹ cuối cùng còn sót lại trong tôi.”

“Nó không phải công cụ để anh níu kéo tôi.”

Cố Tư Việt khựng lại, lùi về sau một bước, đôi mắt đầy tuyệt vọng gần như trào ra khỏi hốc mắt.

“Ôn Hy, em sự… không thể cho anh một cơ hội nào sao?”

Tôi đứng dậy, không nhìn anh nữa.

“Cố Tư Việt, đừng đến tìm tôi nữa.”

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.