Thế Thân Năm Ấy

Thế Thân Năm Ấy

Hoàn thành
5 Chương

Tôi và chú nhỏ Thủ trưởng đã ly hôn.

Mọi chuyện kết thúc trong hỗn loạn, chẳng hề êm đẹp.

Hắn ra sức che chở cho nữ bác sĩ quân y mới tới, còn tôi thì cầm gạt tàn thu/ốc, đ/ập li/ên ti/ếp ba cái vào đ/ầ/u hắn.

Đáp lại, hắn đ/ạp tôi một c/ú, khiến tôi l/ăn từ trên cầu thang xuống, m/ất đi đứa c/o/n đã b/ảy th/áng trong bụng.

Sau đó, tôi rời đi và tái hôn.

Những năm tháng tiếp theo trôi qua lặng lẽ, đủ để xoa dịu những cơn điên cuồng và phẫn nộ của ngày cũ.

Cho đến một lần tụ họp chiến hữu, một người bạn của chồng hiện tại uống say, nhận nhầm tôi thành người khác.

“Tống Linh Tinh, năm đó cô chê nhà Lục Tinh Thành nghèo, cuỗm sạch tiền trợ cấp chuyển ngành của nó rồi trốn ra nước ngoài.

Lúc đó nó đỏ mắt nói muốn b/ắ/n ch/e c cô, nhưng cuối cùng nó vẫn cưới cô.”

“Đúng là sức mạnh của ‘ánh trăng sáng’ mà.”

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi mới vỡ lẽ—

thì ra cái gọi là “vừa gặp đã yêu” năm đó, chẳng qua vì tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Trong đầu tôi bất giác hiện lên hình ảnh của người chồng cũ.