Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
16
Ta lấy túi tiền nhỏ nhét Lục Hoài Chính.
“Muội giàu lắm, huynh có muốn theo muội nhà không?”
Nghĩ lại mới lạ, kho linh thạch của Lục Hoài Chính dư sức mua đứt cả Vô Tình Tông cơ mà? Tại sao ngày xưa huynh ấy lại tiết kiệm đến thế? Đêm tối không nỡ thắp đèn, cơm thừa không nỡ bỏ, đến cả chăn cũng phải đắp chung ta?
Lục Hoài Chính ngây ngô:
“Đúng vậy, nếu không tìm thê t.ử, ta cũng chẳng thiết tha , thà kế thừa gia cho xong.”
Ta nghẹn lời. Hóa ra huynh ấy là một “đại gia” ngầm.
do dự, ta nhận thông báo khẩn cấp từ thầy giáo của con gái. Hôm nay có buổi thăm hỏi gia đình đột xuất, con ta lại khiếu nại. Ta dắt Lục Hoài Chính như nhặt bảo vật:
“! Mau thôi, con ta có buổi họp phụ huynh.”
Lục Hoài Chính cứ hắc hắc ngốc. Cứ đi, lát nữa xem huynh có nổi không.
Vừa bước sân, ta nghe giọng của thầy giáo vang . Cổ họng ta thắt lại vì sợ. Thầy giáo mắng con nhà ta tính tình hiếu thắng, ngay cả bài văn cũng dám ngụy tạo:
“ mà ‘Cha ta là thiên hạ đệ nhất’? Con viết thế này chỉ để ganh đua bài ‘Cha ta là Tông chủ Kiếm Tông’ của bạn T.ử sao?” “Gia đình đơn thân thì nương con đối xử con rất rồi, đừng có dối để lừa gạt lòng thương hại nữa.”
Con ta ngang bướng ngẩng cao đầu, đem thanh thần kiếm ngồi dưới m.ô.n.g ra khoe:
“Thưa thầy, đây là kiếm của cha con. Con không dối!”
Thầy giáo nhìn thanh kiếm, hít một hơi lạnh:
“Con còn dám trộm kiếm của Lục Hoài Chính? Ngài ấy mà biết là tới đòi mạng đấy!”
này, Lục Hoài Chính đẩy cửa bước , thần thái bỗng chốc khôi phục vẻ thanh lãnh uy nghiêm:
“Thưa thầy, là nữ nhi của ta. Buổi thăm hỏi này, ta sẽ chịu trách nhiệm.”
Sau một canh giờ “giảng đạo”, thầy giáo cuối cùng cũng rời đi. Con đưa khăn cho Lục Hoài Chính, bĩu môi:
“Làm mà khóc thế, xấu hổ c.h.ế.t đi .” “Người lớn mà còn sợ thầy giáo hơn cả con.” “Thầy chỉ mắng là cha mà không có tư cách, thiếu trách nhiệm, hữu danh vô thực, con hư tại cha… Đều là sự thật cả mà, khóc lóc ?”
Lục Hoài Chính mím môi, tựa vai ta “méc”:
“ quá đáng lắm.” “ cưỡi đầu cổ con trai của tất cả các Tông chủ khác, còn dám đem cháu nội của Sư tôn treo cây nữa!”
17
Cả tông môn đều biết, vị quân t.ử đoan chính Lục Hoài Chính có một tiểu ma đầu là con gái. Mỗi lần đi đón con là một lần thầy giáo chỉ trích, bắt phạt đứng.
Cơn giận không có chỗ phát tiết, đêm đêm Lục Hoài Chính lại vác kiếm đi đ.á.n.h quái vật. Chẳng mấy chốc, yêu ma trong vòng mấy ngàn dặm huynh ấy quét sạch sành sanh, thiên hạ thái bình hơn bao giờ hết.
Ban ngày ta ở Hợp Hoan Tông làm việc, tối lại nằm trong vòng của Lục Hoài Chính. Huynh ấy vừa đút cơm cho con, vừa gắp thức ăn cho ta, trông hiền lương thục đức vô cùng.
Nhìn bờ vai rộng và vòng eo săn chắc của huynh ấy, ta không nhịn mà hắng giọng:
“Khụ khụ, tối nay cho sang nhà bạn T.ử chơi nhé.”
Lục Hoài Chính đỏ bừng cả tai, lập tức sai Bản Mệnh Kiếm hộ tống con gái đi ngay.
Đêm ấy, nến tắt. Hàng mi Lục Hoài Chính run rẩy. Ta bắt huynh ấy mở mắt ra, đừng có thẹn thùng nữa, lần này ta phải nhìn cho thật kỹ.
“Sư huynh, lần này muội không cho huynh uống t.h.u.ố.c, huynh còn… muốn chạy không?”
Huynh ấy không trả lời bằng lời . Sáng hôm sau, ta cảm cả thế giới này vẫn còn rung chuyển.
18
Mãi đến một tháng sau, con gái mới đón . Nghe và T.ử đấu đá suốt một tháng trời.
Lục Hoài Chính ra đón, con nghi hoặc: “Cha và nương sao cứ nhìn hoài thế, nhìn đáng sợ quá đi.”
chen giữa, nắm lấy ta. thì đòi chơi xích đu, thì kể chuyện đi đ.á.n.h trẻ khác. còn T.ử chê Lục Hoài Chính chưa có bằng đệ nhất.
“Cha yên tâm, bằng đệ nhất của Vô Tình Tông ngày xưa cha chưa lấy , để con lấy thay cha!”
ta cứ ngỡ đó là lời đùa của trẻ con, ai dè lại làm thật.
19
Thời gian trôi mau. Sư tôn của Lục Hoài Chính cầm cờ đỏ đến cảm tạ ta. Con của ta Vô Tình Tông vị trí thủ khoa đệ nhất. Khóa ấy có thủ khoa, người còn lại là T.ử – đối thủ truyền kiếp của Vạn . Cả đều phá kỷ lục từ trước đến nay.
“Ngọc nhi, Hoài Chính, mặc dù lén lút bên sinh con, nhưng trẻ này đúng là thiên tài!” “Hay là sinh thêm vài nữa đi? Tông môn thiếu chỉ tiêu .”
Lục Hoài Chính lạnh lùng đáp:
“Người quá đáng vừa thôi. Nuôi một mệt c.h.ế.t đi , người tự đi mà sinh!”
Huynh ấy thẳng tiễn khách ra khỏi cửa. Quay lại, huynh ấy vùi đầu lòng ta đòi ôm . Con khôn lớn, đi chu du thiên hạ, trong sân giờ đây Lục Hoài Chính trồng đầy những cây ăn quả mà còn thích nhất, mong thường xuyên trở .
Quãng đời còn lại, ta nắm c.h.ặ.t t.a.y , như vậy là đủ rồi.
Ngoại truyện
sét đ.á.n.h trên đỉnh núi, Lục Hoài Chính vẫn còn cãi Sư tôn. Bản Mệnh Kiếm bỗng truyền âm khẩn cấp:
“Thông báo khẩn! Lão bà của chủ tới rồi!” “Làm sao bây giờ? Chủ có định khóc không?” “Cứ giả ngốc đi! Cứ bám theo nàng ấy, chủ con ch.ó chưa? Cứ học theo mà bám đuôi, chắc chắn thành công!”
Thế là Lục Hoài Chính mình trần như nhộng, đứng trước mặt thê t.ử bay lơ lửng. Huynh ấy cảm có đó sai sai. Thanh kiếm vẫn thì thầm:
“Chủ cứ giả ngốc thế này, nàng ấy sẽ mủi lòng thôi.” “Gói gọn trong một chữ ‘Nhây’ cho ta. Còn nữa, nếu chủ mà bắt nạt nương của tiểu chủ , ta sẽ lập tức đi tìm người cha khác cho tiểu chủ ngay!”
Huynh ấy chẳng kịp che chắn , cứ thế đuổi theo bước chân thê t.ử, dấu chân người chồng . Vạn vật thế gian, chẳng sánh bằng một góc vạt áo của nàng.