Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

“Ông ta là yêu một trận sướng ích, hai chân đạp một là ch/ết rồi, chỉ khổ cho vị trung thần lương tướng bị Thái hậu đè nén bao năm qua, bách tính vô tội bị Trường Bình Hầu sỉ nhục.”

năm này, Thái hậu nắm giữ hậu cung, Hoàng đế không có một đứa trai nào có bình an lớn .

Chu Tấn An nếu không phải được chuyển đến sư môn của ta, hiện nay ước chừng t.h.a.i chuyển kiếp rồi.

có dã tâm, nhưng bậc bề trên kỵ nhất là công tư bất phân.

Vì tư d.ụ.c của bản thân mà vơ vét bách tính, làm loạn triều cương, dù cho lời bà ta nói có hay đến đâu thì có ích gì chứ?

“Thị phi công quá, tự có hậu nhân bình xét, Thái hậu , bà thua rồi.”

15

Sau khi cung biến qua đi, kinh vẫn còn không ít sự vụ cần phải xử lý.

Ngày ta kiềm chế cung, Chu Tấn An cùng ta ngoài phối hợp, không có Thái hậu ra lệnh, thuộc hạ của bà ta như rắn mất , nhanh ch.óng bị trấn áp.

Mà chân Hoàng đế quả bệnh nhập cao hoang, thời gian không còn nhiều, mọi sự vụ do Chu Tấn An xử lý.

Từ sau khi Thái hậu đổ đài, triều đình bắt lọc, Phế Quốc Công trước mặt ta gọi là mười hiền hòa dễ gần mày bay mắt múa.

Nếu không phải tình hình không cho phép, ông ta thậm chí còn muốn quỳ xuống gọi ta một tiếng cha.

Đến cả Tập Chỉ Doanh Phế Quốc Công phu nhân đối với thái độ của ta thay đổi không ít.

Lại làm cho ta mười không thích ứng được.

Cũng may tiểu sư muội luôn ở cùng ta tại Phế Quốc Công, có thay ta san sẻ đôi .

Nửa tháng sau, lão Hoàng đế băng hà, Chu Tấn An thuận lý thành chương đăng cơ.

Chính lệnh tiên sau khi đăng cơ, không phải là phong ta làm Hậu, mà là gạt bỏ mọi ý kiến phong tiểu sư muội làm Chưởng viện Thái y viện.

Tiểu sư muội không phụ sự mong đợi, trên kim điện dùng lực đè bẹp quần hùng, khiến cho quan ngôn phản đối cũng phải ngậm miệng.

……

Ta vẫn chưa kịp cung, Chu Tấn An chỉ có mỗi ngày xử lý xong công vụ, lại trèo tường đến Phế Quốc Công tìm ta.

“Sư tỷ, khi nào tỷ mới cung đây.

“Thâm cung lạnh lẽo lắm, ta nhớ sư tỷ rồi.”

Ta vỗ vỗ chàng:

“Chàng cứ nhớ đi, không cho chàng gặp lẽ còn không cho chàng nhớ .

“Ta còn có chút chuyện muốn cho rõ, xong ta liền cung ở cùng chàng mấy ngày.

Chu Tấn An bắt được trọng điểm:

“Mấy ngày?”

Ta gật :

lẽ không?

Ta mỗi ngày cung, sư môn không quản nữa , đại hội võ lâm không tổ chức nữa ?

“Ta không chỉ là Hoàng hậu của chàng, mà còn là Võ lâm Minh chủ do tất cả các danh môn chính phái khắp tam sơn ngũ nhạc cùng suy tôn ra đấy.

“Chàng có triều đình của chàng cần quản, ta cũng có chuyện của ta.”

Chàng thở dài một tiếng:

“Ta biết sư tỷ vướng bận chuyện giang hồ, nhưng ta cũng muốn được ở bên sư tỷ nhiều hơn.”

“Được rồi, bao nhiêu tuổi rồi chứ.”

“Sư tỷ còn muốn chuyện gì?

đi là được mà.”

Ta lắc :

có manh mối rồi, không gấp.”

……

Ba ngày sau, tiệc đình Phế Quốc Công.

Phế Quốc Công phu nhân nhắc lại chuyện cũ.

“Tam , ngươi là Hoàng hậu, thì phải làm gương cho tốt, hậu cung chỉ có một mình ngươi làm Hoàng hậu thì ra thống gì?”

lẽ không?”

Ta liếc bà ta một , “Đón bà làm Thái hậu chắc?”

Không đợi bà ta nói chuyện, ta lại nói tiếp, “Nghĩ hay lắm.”

Phế Quốc Công định tiếp lời, bị một ánh mắt của ta ngăn lại.

Ta nhìn nhìn Tập Chỉ Doanh:

“Tứ , cô đính hôn cũng nhiều năm rồi, khi nào thì xuất giá đây?”

Sắc mặt Tập Chỉ Doanh biến đổi, mắt ngân ngấn nước:

“Tỷ tỷ, Ngô Vương cùng Trường Bình Hầu phạm thượng tác loạn, đền tội rồi, Ngô Vương thế t.ử bị biếm làm thứ dân, chung thân giam lỏng, lại còn là một kẻ ngốc.

“Tỷ dù cho không thích muội muội, cũng không đẩy muội hố lửa được chứ!”

Ta hừ lạnh một tiếng:

“Cô không tìm rắc rối cho ta, ta tự nhiên sẽ không tìm phiền phức cho cô.”

Ta cũng thèm dùng chiêu trò này báo thù một nhóc .

Chỉ là đình Phế Quốc Công làm chuyện khiến ta sự có chút không hài lòng.

Từ khi biết Chu Tấn An thỉnh thoảng sẽ đến tìm ta, Phế Quốc Công phu nhân Tập Chỉ Doanh kế hoạch rất nhiều lần “ngoài ý muốn”.

Nào là nửa đêm gảy đàn, dưới trăng khiêu vũ, nào là chịu đựng sỉ nhục, âm thầm khóc lóc, tóm lại có bao nhiêu cách mang ra dùng hết một lượt, dọa cho Chu Tấn An chính môn không đi đêm đêm trèo tường.

Dù cho chuyện này cũng gây ra ảnh hưởng tế gì cho ta, nhưng kiểu “cóc ghẻ bò mu bàn chân”, không c.ắ.n nhưng nó làm cho ta ghê tởm.

“Mắt ta không chịu được hạt cát, đình các nếu còn bày ra chuyện gì làm ta không vui, ta không đảm bảo các còn mạng sống đâu.”

Đệ đệ của Phế Quốc Công nghe vậy, lập tức nói:

“Tam ngang ngược như vậy!

“Ngươi làm Hoàng hậu thì ?

lẽ có không nhận tổ tông !

“Cho dù là Thái hậu năm đắc sủng như thế, phải cũng vì giữ sủng mà đưa em gái ruột cung ?”

Ta mát mẻ nói:

“Phải đấy, mẫu Thái hậu còn cùng ch/ết chùm hết cả đấy, lão cũng sống đủ rồi ?”

Dứt lời, ta lạnh mặt xuống, một chưởng vỗ mặt bàn.

bàn nứt ra một đường vân, cơm canh lật nhào xuống đất.

“Nếu có mặt đầy đủ mọi ở đây, ta cũng sẽ cùng các vị trò chuyện cho thật kỹ.

.”

đưa một phong thư, một nửa miếng ngọc bội.

Cô ấy vỗ vỗ lòng bàn tay, bên ngoài bước hai thị vệ, áp giải một lão phụ nhân.

“Kể cho bọn họ nghe đi.”

16

Ta vẫn luôn mười thắc mắc, Phế Quốc Công phu nhân đối với ta đối với Tập Chỉ Doanh tại lại khác biệt một trời một vực như vậy.

Nếu sự là chị em cùng mẹ sinh ra, ta dù không lớn dưới gối bà ta, bà ta cũng nên có vài tình mẫu t.ử chứ.

Sự tình khác thường tất có quỷ.

Sau khi kinh, ta liền bí mật chuyện cũ năm xưa.

Quả nhiên phát hiện ra, năm lúc Phế Quốc Công phu nhân sinh nở, thứ muội của bà ta cũng cùng lúc phát tác.

Chỉ là thứ muội của bà ta đáng thương, sinh ra một t.h.a.i ch/ết, không lâu sau u uất mà ch/ết.

Thứ muội năm gả cho một hoàng thương, chỉ là phu quân ch/ết sớm, mang theo không ít sản tạm trú tại Phế Quốc Công cầu sự che chở.

Sau khi nàng ấy ch/ết, sản này cũng dần dần thuộc về Phế Quốc Công.

Không không nhận được sự che chở của đích tỷ, mà còn vì tiền tài mà rước lấy họa sát thân.

tìm được bà đỡ năm xưa, một hồi uy h.i.ế.p dụ dỗ, càng là ra kẻ sinh ra t.h.a.i ch/ết năm , chất chính là Phế Quốc Công phu nhân.

Mà ta – vị gọi là Tam t.ử Phế Quốc Công này, chất là đứa mồ côi mà vị hoàng thương ch/ết sớm kia lại.

“Cha mẹ yêu thương , ắt phải vì mà tính kế sâu xa.

“Đáng thương cho cha ta mẹ ta, không được nhìn thấy ta lấy một lần, mẹ ta lúc lâm chung vẫn còn đau đáu muốn lại chút tài sản cho ta làm vốn phòng thân.

“Phế Quốc Công phu nhân, đêm khuya tĩnh lặng, bà có từng nghe thấy mẹ ta hỏi bà đòi mạng không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.