Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mỗi lần tan ca, Tống Trì luôn đúng giờ xuất hiện cửa quán.
Giữa chúng tôi dần hình thành một loại ăn ý kỳ lạ, anh ta không nói lý do đưa tôi , tôi cũng không hỏi.
Cho đến ngày thứ năm.
Hôm đó tôi không đến quán bar.
Và những ngày sau đó cũng không xuất hiện nữa.
Tống Trì có WeChat của tôi, nhưng anh ta không hề nhắn tin.
Tôi bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải anh ta đã quên tôi rồi không.
Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu tối nay anh ta vẫn không liên lạc, thì tôi chủ động kiếm cớ nhắn tin cho anh ta.
là tôi không ngờ, còn chưa tới buổi tối.
Khi tôi xuống nhà vứt rác vào lúc hoàng hôn, Tống Trì bỗng xuất hiện mặt tôi.
“Sao anh lại đến ?” Tôi có chút ngạc .
Anh ta bước từng bước tới gần, đứng cao hơn nhìn xuống tôi, mắt sắc như muốn xuyên thấu tôi: “Sao mấy ngày nay không đến quán bar?”
“Tôi…”
Tôi đảo tròng mắt, vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời nào.
Bỗng bị sặc nước bọt, ho sặc sụa.
Tống Trì đưa tay vỗ nhẹ lưng tôi, một lúc sau tôi mới ổn lại.
“ rồi à?” Anh ta hỏi tôi.
Cái cớ nghe cũng ổn.
Tôi gật đầu.
“Ừm… không hiểu sao lại bị đột ngột.”
Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi bỗng bật cười nhẹ.
“Biết chơi trò tâm cơ thật.”
“…” Tại sao bị nhìn thấu rồi còn nói toẹt ra làm gì?!
“Cho cô cái .” Anh ta đưa cho tôi một hộp nhung.
“Cái gì vậy?” Tôi vô thức nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay mát của anh ta.
“Tiện tay mua thôi.”
Nói xong, anh ta quay người rời đi.
Tôi nhà mở hộp ra xem.
Bên trong là một vòng tay.
Rất đẹp, đúng kiểu tôi thích.
Tôi đeo vào tay, chụp ảnh gửi cho Tống Trì.
【Vòng tay đẹp lắm, ơn anh nhé!】
Buổi tối, tôi lại kể Tống Trì đến tìm tôi cho Ôn Tâm nghe.
“Tốt lắm, giờ anh ta đã thích cậu rồi, nhưng vẫn còn thiếu một chút.”
“Thiếu gì cơ?” Tôi không hiểu.
“Như tớ biết thì, mấy cô gái của Tống Trì đều là kiểu tự động dâng tới cửa.”
“Tống Trì chưa từng chủ động theo đuổi ai, nguyên tắc của anh ta là không bao giờ chủ động. Bây giờ anh ta đang chờ cậu ra tay .”
Tôi trợn tròn mắt: “Vậy tớ phải chủ động sao?”
“Nonono.” Ôn Tâm lắc đầu.
“Bây giờ cậu cần làm là khiến anh ta phá vỡ nguyên tắc, chủ động vì cậu.”
“Làm sao để kích thích anh ta chủ động?” Tôi háo hức hỏi.
“Tớ nói cho cậu một tin vui.” Ôn Tâm đột đổi .
“Hai ngày nữa tớ nước, đến lúc đó nói cho cậu biết.”
4
Ôn Tâm nước, tôi đương rất vui, dù gì chúng tôi cũng đã hơn nửa năm chưa gặp nhau.
là tôi không ngờ việc đầu tiên cô ấy làm khi nước lại là dẫn tôi đến quán bar gọi nam tiếp viên.
“, cậu bị gì vậy?”
“Sao đặt hành lý xuống đã kéo tớ đi bar gọi nam người mẫu?”
Ôn Tâm cười đầy thần bí.
“Cậu đăng một bài lên vòng bè đi.”
“Nội dung là: Việc đầu tiên khi thân nước chính là dẫn tôi đến quán bar gọi tám nam người mẫu.”
Tôi trợn tròn mắt: “Không ổn lắm ?”
“ thì có gì ngại.” Ôn Tâm cầm lấy điện thoại tôi, thao tác một hồi rồi tự đăng bài luôn.
Mười phút sau, chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Tên Tống Trì nhấp nháy trên màn hình, tim tôi cũng khựng lại một nhịp.
Tôi theo phản xạ đưa tay cầm điện thoại, nhưng Ôn Tâm lại bất ngờ đè tay tôi xuống, khóe môi cong lên một nụ cười tinh quái.
“Đợi chút, lát nữa có người phát điên lên đấy.”
“Vậy giờ tớ phải làm gì?” Tôi nhìn Ôn Tâm hỏi.
“Nhìn trai đẹp chứ sao!” Ôn Tâm ra vẻ hiển , còn giơ tay vỗ vai tôi.
“Tớ bỏ tiền ra đấy nhé, cơ bụng không được nhìn, còn được sờ nữa đó!”
Mặt tôi nóng bừng lên, vội vàng xua tay: “ thì không hay lắm ?”
Tuy nói vậy, nhưng tay tôi lại mất kiểm soát đưa phía cơ bụng của anh chàng người mẫu bên cạnh.
Ngón tay sắp chạm vào lớp cơ săn chắc kia, thì một nói trầm thấp lẽo đột ngột vang lên từ sau lưng.
“Qin – Si – Huyền.”
Từng chữ được anh ta nghiến ra, như thể từ kẽ răng bật ra vậy.
Toàn thân tôi cứng đờ, lập tức quay phắt đầu lại.
Không biết từ khi nào Tống Trì đã đứng phía sau tôi, âu phục chỉnh tề, mắt sắc , nhìn tôi chằm chằm.
Tôi giật mình đến run tay, động tác rút lại tay lại thành ra ấn thẳng lên cơ bụng người mẫu.
Sắc mặt Tống Trì lập tức đen như mực.
Tôi cuống quýt rút tay lại, cười gượng: “Hehe, sao anh lại đến ?”
“Sao?”
Anh ta từng bước tiến gần, trầm thấp mang theo mùi nguy hiểm.
“Anh làm phiền em sờ cơ bụng à?”
“Không không, không có đó .” Tôi vội xua tay.
Lúc Tống Trì mới chú ý đến Ôn Tâm bên cạnh, nhíu mày: “Sao em lại ở ?”
Tôi sững người — hai người … quen nhau sao?
Ôn Tâm cười gượng hai tiếng, mắt lảng tránh: “Hehe, anh họ, lâu rồi không gặp.”
Tống Trì nheo mắt, nhìn sắc bén như dao: “Là em đưa cô ấy tới ?”
“Á!” Ôn Tâm như bị bỏng, chộp lấy túi xách.
“Tớ chợt nhớ ra còn việc gấp, đi nhé, tạm biệt!”
Nói xong quay người chạy mất, tốc độ nhanh như gió lốc.
“… cậu…” Tôi theo phản xạ đuổi theo, nhưng cổ tay đã bị Tống Trì tóm chặt.
“Em đi ?” anh ta trầm thấp, mang theo áp lực không thể kháng cự.
Tim tôi lỡ mất một nhịp, bỗng dưng thấy chột dạ.
“Sao Ôn Tâm lại gọi anh là anh họ vậy?” Tôi cố gắng chuyển hướng câu .
“ đó không quan trọng, giờ nói cho anh biết em gọi nam người mẫu là sao.” Tống Trì nhìn tôi chằm chằm.
“ đó… là sự cố thôi, không phải em gọi .”
Tống Trì không thèm nghe tôi biện bạch, lùng cười khẩy một tiếng.
Ngay giây tiếp theo, anh ta đột ngột đưa tay nhấc tôi ra khỏi ghế lô, động tác dứt khoát như đang xách một con mèo con vậy.
Tôi lảo đảo mấy bước, bị anh ta nhét thẳng vào ghế phụ trên , dây an toàn “tách” một tiếng được cài chặt.
Anh ta nghiêng người qua giúp tôi cài dây an toàn, thở ở khoảng cách gần sát khiến toàn thân tôi căng cứng, theo phản xạ rút người sâu vào ghế.
“Anh… anh làm gì vậy?” tôi run run, tay nắm chặt dây an toàn.
“Không làm gì cả.” Tống Trì lại nghiêng người gần tôi hơn chút nữa, thở ấm nóng phả lên tai tôi, nhột nhột.
“ là muốn em thử sờ xem, cơ bụng của anh dễ sờ hơn, hay của gã kia dễ sờ hơn.”
5
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, nóng rực đến mức như muốn nhỏ máu.
Đầu óc tôi trống rỗng, theo phản xạ đẩy mạnh anh ta ra.
“Em… em không muốn sờ của anh .”
“Tại sao?” Tống Trì nhướng mày nhìn tôi, mắt nguy hiểm mập mờ.
“Người khác thì được sờ? Còn của anh thì không được?”
“Anh…”
Sao anh ta cứ có giác như sắp dúi người vào cho tôi sờ vậy?
“Anh… anh phải trai em, người kia là tốn tiền , không sờ thì uổng.”
Tôi lầm bầm lí nhí.
“Được thôi.”
Nghe vậy, Tống Trì không nói thêm gì nữa, gật đầu.
Tiếp theo, anh ta chẳng nói chẳng rằng, lái thẳng đến một trung tâm thương mại.
khi xuống , anh ta còn cảnh cáo tôi.
“Anh đi một lát quay lại, em cứ ở yên trên .”
“Không được tự ý chuồn đi, nếu không thì…”
Tuy anh ta không nói “nếu không thì” làm gì, nhưng tôi lại vô cớ thấy sợ, ngoan ngoãn gật đầu không dám nhúc nhích.
Không lâu sau, Tống Trì quay lại.
Anh ta mang theo một bó hoa hồng rực rỡ và một hộp nhung tinh xảo.
lên , anh ta không nói một lời, nhét thẳng bó hoa vào tay tôi, tôi ngẩn người nhìn anh ta.
“Anh…”
Tôi nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị anh ta cắt lời.
“Tần Tư Huyền, những lời anh sắp nói , em phải nghe cho rõ, ông nói một lần.”
Anh ta hít sâu một , mắt nghiêm túc nhìn tôi, không hiểu sao tôi lại thấy anh ta có căng thẳng.
“Anh thích em, làm gái anh đi.”
“Em…” Tôi đáp lại, nhưng còn chưa kịp nói xong.
Anh ta đột lấy từ trong túi ra một nhẫn, nhanh như chớp đeo vào tay tôi.
nhẫn toát, khi chạm vào da khiến tôi ngẩn người.
“Đã đồng ý thì không được hối hận, nếu không ông hôn chết em.”
Khóe môi anh ta khẽ cong lên, mang chút ngang ngược bất cần, nhưng lại đầy chân thành.
Tôi dở khóc dở cười, nhìn anh ta nói: “Không phải chứ… có ai kiểu , anh như là…”
“Không quan tâm.”
Anh ta bá đạo nắm lấy tay tôi, ngón cái khẽ vuốt lên nhẫn, mắt kiên nhìn tôi.
“Lời của anh khác người.”
Tôi còn có cơ hội để hối hận không?
Xem ra là không có rồi.
Sau khi , Tống Trì kéo tay tôi ngồi trong cả tiếng đồng hồ mới chịu đưa tôi .
Nếu không phải tôi kêu mông tê hết cả, chắc anh ta cũng không thả tôi đi.
【 !!! Tống Trì cậu rồi sao?!】
Ôn Tâm ở đầu dây bên kia suýt nữa làm thủng màng nhĩ tôi.
Tôi vội đưa điện thoại ra xa một chút.
【Ừm, cậu cần gì phải kích động ?】
【Dĩ là phải kích động rồi!】
cô ấy run lên vì phấn khích.
【Tống Trì là ai chứ? Kêu ngạo ngất trời, chưa bao giờ chủ động theo đuổi ai. Vậy lại chủ động cậu, bảo bối à, cậu giỏi quá rồi!】
Tuy cô ấy đang khen tôi, nhưng tôi vẫn không quên tra hỏi vì sao cô gọi Tống Trì là anh họ.
【Hehe, xin lỗi nhé bảo bối, thật ra mẹ tớ mẹ Tống Trì là hai chị em, nên tớ mới gọi anh ấy là anh họ.】
【Ban đầu cậu nói muốn theo đuổi Tống Trì, tớ còn nghĩ anh ta không xứng cậu, nhưng sau nghĩ lại, hình như ngoài anh ta ra thì người khác còn không xứng hơn.】
【Dù anh ta hay thay gái, nhưng những mối đó đều không thật lòng. Cậu là cô gái đầu tiên được anh ta chủ động , anh ấy đối cậu chắc chắn là khác biệt.】
Tôi buồn cười bất đắc dĩ.
Thật ra tôi không quan tâm quá khứ anh ta như nào.
Ít nhất khi mập mờ tôi, anh ta là “sạch ”.
Hơn nữa hiện tại tôi cũng chưa thể nói là yêu anh ta sâu đậm, tuy là có chút thiện , nhưng cũng chưa đến mức nặng .
Bây giờ có lẽ là Tống Trì thích tôi nhiều hơn một chút.