Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Trước lần hóa trị thứ sáu, trời đổ một trận tuyết đầu mùa.

Tôi co ro cuộn tròn trong chăn len ngồi trên ghế bập bênh Cố Lân đọc sách bên cạnh dùng chân đẩy thành ghế, nhịp nhịp ru tôi ngủ.

tỉnh giấc, mắt tôi lờ đờ quanh bỗng khựng lại trong vài giây.

Ngoài cửa sổ kính, sáu bóng người quỳ gối ngay ngắn trong sân.

Tôi duỗi người, cuối cũng chui ra khỏi chăn Cố Lân:

“Chúng ta đến nghĩa trang đi.”

“Em muốn đến thăm ngôi mộ phong thủy tốt của mình.”

“Tiện thăm cha chúng ta.”

Đây là lần hóa trị cuối . Kết quả lần này, sẽ quyết định liệu tôi sẽ nằm chờ c.h.ế.t đến chuyển biến sang giai đoạn cuối, hay sẽ có cơ hội tực sống sót bên Cố Lân. Vì tôi phải sớm ra chào hỏi bố anh.

“Chính nhờ ngôi mộ này giúp em gặp anh. nên phong thủy của nó chắc chắn rất linh nghiệm, em muốn đến bái mộ. Cầu mong nó có chuyển hết vận may trong kiếp của em sang kiếp này, có phì hộ độ trì, bảo vệ em sống sót, chỉ cần kiếp này mà thôi.”

Ngón tay dài miên man lật sách của Cố Lân bỗng dừng lại. Anh cúi đầu, môi mím c.h.ặ.t, im lặng hơn một phút mới gật đầu.

Lần mở miệng theo, giọng anh khàn khàn: “.”

khăn quàng len mềm mại quấn quanh cổ tôi. anh đội tôi mũ tai thỏ mà chúng tôi mua đi Disney nhau.

Anh quấn tôi thật kín kẽ, chỉ chừa lại mỗi đôi mắt đường. không nhịn dùng ngón trỏ gõ vào trán tôi.

Cả người tôi vốn dĩ căng như quả bóng, bị gõ cái bèn ngồi phịch xuống ghế sofa.

Phải thở vài hơi mới có sức :

“Bắt nạt bệnh nhân, anh có phép lịch sự tối thiểu không đấy anh!”

“Trông em như đứa trẻ nên anh không nhịn .”

Cố Lân vừa vừa lấy từ trong túi ra một kẹo que. Su bóc vỏ, anh nhàng kéo khăn của tôi xuống. Đặt kẹo vào miệng tôi.

Ừm, vừa khéo át đi vị tanh của m.á.u.

theo anh liền hô biến, lấy từ dưới trà ra một b.út dầu. Anh quỳ một gối trước mặt tôi, nhàng mở lòng tay tôi ra viết nét, nét.

Tôi m*t kẹo, bỗng ngơ ngác anh: “Anh làm gì ? Viết số điện thoại à?”

Cố Lân cũng , mắt đỏ hoe bán đứng biểu cảm của anh:

“Anh đ.á.n.h dấu chủ quyền, nhỡ đâu có lạc mất tìm thấy.”

Bút dạ thu hồi, chữ “Lân” nằm gọn trong lòng tay tôi.

Tôi cúi đầu, im lặng nắm c.h.ặ.t t.a.y.

định mở tay ra lần nữa, bỗng một giọt nước mắt rơi từ đâu lăn vào khe hở giữa các ngón tay.

Cố Lân run rẩy tay, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi trong lòng tay anh, cúi đầu xuống.

Anh cứ quỳ ở , vùi mặt vào tay tôi, khóc không thành tiếng.

Đây là lần đầu tiên trong nửa năm quen biết, tôi tận mắt chứng kiến nỗi buồn của anh:

“Lục Tư Nguyên, đừng rời xa anh… Anh xin em…”

Tôi cúi đầu trước mộ cha Cố Lân.

sang Cố Lân, người bị tôi đuổi khéo đứng ở phía xa, trộm ngôi mộ trước mặt:

“Con xin lỗi người, bây giờ trông con có hơi xấu xí. bố hãy tin con, trước kia tóc con dài và sức khỏe của con tốt, con thật sự là một cô gái rất xinh đẹp. Rất xứng đôi con trai của người.”

“Vì , con cầu xin bác, dù chưa gặp mặt hãy phù hộ con nhé. Nếu kiếp này có sống , con sẽ làm con dâu của bác. Nếu không sống, kiếp …”

Tôi dừng lại suy nghĩ vài giây. Thở một hơi dài, khôi phục lại chút sức lực cuối yếu ớt:

“Dù là con gái hay con dâu, con cũng sẽ là người của nhà bác.”

xong, tôi giơ tay ra họ xem chữ “麟” trong lòng tay chỉ vào vị trí mộ phần bên cạnh:

con c.h.ế.t sẽ chôn chung mộ Cố Lân. nên nếu có kiếp chúng con chắc chắn sẽ có duyên gặp lại. Nếu không có duyên, ký hiệu này, Cố Lân cũng sẽ tìm con.”

Nghĩa trang im lặng, tuyết rơi không một tiếng động.

Tôi ngước mắt lên, thông qua những bia mộ, lại thấy những bóng người mờ mờ đứng phía xa.

Là người nhà Lục gia.

Chính tôi gọi họ đến đây. họ tận mắt chứng kiến tôi tìm cha mới, gia đình mới. Cắt đứt hết mọi liên quan, không họ cơ hội dây dưa.

dù là kiếp này hay kiếp , chúng ta cũng không là gia đình.

* 麟 = lân (trong kỳ lân), mang ý nghĩa cát tường, cao quý.

________________________________________

“Tư Nghiên, em hình như luôn quên chưa anh một điều.”

Cố Lân cõng tôi trên bờ vai vững chắc, bước bước nhỏ trong nghĩa trang.

Tôi yếu ớt ôm lấy cổ anh, lơ đãng hỏi: “Điều gì?”

“Thính lực của anh khá tốt đấy.” Anh tự hào khoe mẽ

“Ừ, sao nữa?” Mắt tôi nặng trĩu, hình như tôi thấy buồn ngủ .

“Anh nghe thấy em bố sẽ làm vợ anh . Lần này là chính miệng em ra, không chối nữa nhé…”

Tay tôi yếu ớt rũ xuống.

Bước chân Cố Lân đột ngột dừng lại, mắt anh đỏ ửng. , anh lại mỉm tục bước đi, giọng vẫn nhàng run rẩy:

“Dù sao anh cũng đ.á.n.h dấu .”

“Kiếp dù em đầu t.h.a.i thành ch.ó, anh cũng sẽ tìm thấy em.”

“Nghe rõ chưa Lục Tư Nguyên…”

“Em là đồ dối trá….”

“Lục Tư Nguyên…”

Tuyết rơi, đọng trên má. Khiến nước mắt cũng trở nên lạnh buốt có lẽ lòng ai lạnh lẽo hơn bông tuyết kia gấp nhiều lần.

Trong gió tuyết, dường như có một tiếng đáp nhàng vang lên bên tai:

“Anh mới thành ch.ó.”

Hết.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn