Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
03
Tôi thực sự rất hãi.
Nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nước mắt không kìm được rơi xuống.
Ban chỉ là khóc không thành , sau đó nghĩ đến việc mình qua được mùng một, không qua được ngày rằm, dứt khoát òa khóc nức nở.
Người ông lẳng lặng nhìn tôi khóc.
Khi tôi khóc đến mức thở không ra hơi, anh rút một tờ khăn giấy đưa cho tôi: “Tại sao bọn dõi cô?”
Tôi vừa khóc vừa nói: “Không phải dõi, bọn muốn mạng tôi.”
“Cha nuôi tôi mua chuộc bọn , tôi đã rời bỏ quê hương, trốn đến nơi hẻo lánh này rồi, nhưng bọn vẫn không buông tha tôi, hu hu…”
“Trước đối xử với tôi rất tốt, tại sao bây giờ lại đối xử với tôi như vậy, tại sao chứ?”
Tôi càng nói càng đau lòng, càng khóc càng buồn bã.
Dù sao cũng là đường chết, chi bằng khóc hết những uất ức dồn nén trong lòng ra.
Không biết có phải khóc của tôi đã khơi lòng trắc ẩn của người ông hay không.
Anh buông lỏng: “Tối nay cô ngủ lại đi, sáng mai tôi cùng cô đi báo cảnh sát.”
“Được.” Tôi gật , nín khóc mỉm cười: “ ơn anh, tôi tên Thịnh Đường, chưa biết xưng hô với anh nào?”
“Lục Tranh.” Người ông thấy quần áo trên người tôi ướt đẫm, từ trong tủ ra một chiếc áo thun của anh đưa cho tôi, “Cô có muốn thay không?”
Tôi lau khô nước mắt, lúc này mới quan sát kỹ người ông.
Anh trông chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ngũ quan thuộc kiểu anh tuấn đầy vẻ nam tính.
Kết hợp với chiều cao người mẫu 1 mét 9 kia, quả thực như người bước ra từ trong phim.
Thật không ngờ, nơi nhỏ bé như An Thành lại có kiểu trai đẹp cực phẩm này.
Tôi nhận áo thun: “Lục Tranh, tôi có thể mượn phòng tắm của anh tắm một cái không? Người tôi ướt nhẹp, khó chịu quá.”
“Ừ, cô cứ tự nhiên.” Lục Tranh lôi từ trong tủ ra một cái , trải xuống , làm một cái đệm nằm.
Xem ra, tối nay anh định tự ngủ dưới , nhường cho tôi.
Gặp được người tốt rồi, hu hu, động quá.
Cửa phòng tắm là kính mờ, có thể nhìn thấy bóng người loang lổ.
Tôi cởi quần áo, lúc bóp sữa tắm ra lòng bàn tay, cúi ngửi một cái, không khỏi nhớ lại cảnh tượng lúc nãy tôi lao vào lòng Lục Tranh.
Chắc anh cũng vừa tắm xong không lâu, trên người mang mùi hương thanh mát của loại sữa tắm này.
Vòng tay của anh rất có giác an toàn.
Hai năm nay tôi nơm nớp lo , hiện tại có anh ngoài, khiến tôi thấy mình trong một bức tường đồng vách sắt, đặc biệt yên tâm.
04
Tắm xong, tôi giặt sạch bộ quần áo bị ướt, phơi trong phòng tắm.
Lúc đi ra, Lục Tranh đã nằm trên đệm dưới , anh nhắm mắt, dường như đã ngủ rồi.
Ngay lúc này, tôi nhìn thấy dòng bình : 【Anh ấy chưa ngủ đâu.】
【Lúc nãy khi cô tắm, anh ấy quả thực đã vô tình liếc nhìn cửa kính phòng tắm một cái.】
【Bây giờ nhắm mắt, là bản thân nhìn thấy cái gì không nên nhìn.】
Tôi đi ngang qua người anh, ngồi mép , nhỏ giọng hỏi: “Lục Tranh, nhà anh có máy sấy tóc không? Tôi muốn sấy tóc.”
Lục Tranh mắt, ánh mắt tiên rơi vào mặt tôi.
đó, liếc qua chiếc áo thun trên người tôi, rất nhanh dời đi.
“Không có.”
“Ồ ồ.” Tôi đành phải cầm khăn của anh, lau tóc liên tục.
Khoảng một sau, tóc tôi mới miễn cưỡng khô.
Lục Tranh suốt quá trình đều không nói chuyện với tôi, anh nằm nghiêng, đưa lưng về phía tôi.
Mưa ngoài càng lúc càng lớn, tôi đứng mang khăn vào phòng tắm phơi.
Khi từ phòng tắm đi ra, Lục Tranh mắt, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi chân tôi.
Chiếc áo thun trên người tôi vừa vặn che qua .
Lục Tranh đỏ bừng vành tai, lật người lại.
Tôi nhìn thấy dòng bình : 【Ui chà, thiên kim giả là quyến rũ anh ấy sao?】
【 ông hai mươi tám tuổi chưa từng yêu đương không chịu nổi sự trêu chọc đâu.】
Tôi thật sự không quyến rũ anh ấy mà.
Tôi rảo bước đi đến , chui vào trong .
Lục Tranh ngồi tắt đèn, căn phòng tối sầm lại.
Ánh trăng cực nhạt hắt vào từ bệ cửa sổ.
Ngoài mưa rơi, trong phòng chỉ còn lại hít thở của hai chúng tôi.
Lúc bị dõi tinh thần căng thẳng cao độ, bây giờ thả lỏng, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Ngủ đến nửa đêm, tôi bị một thở dốc nặng nề đánh thức.
Lục Tranh nằm dưới trằn trọc qua lại, của anh dùng để lót sàn rồi, trên người không đắp .
Tôi mắt, nhìn thấy chân anh đau đến mức giật giật, tay nắm chặt thành quyền cố nhẫn nhịn.
lúc tôi nghi hoặc, tôi nhìn thấy dòng bình .
【Anh ấy là đại lão lính đánh thuê đã giải nghệ, vết thương cũ cứ trời mưa là đau nhức, hiện tại khó chịu đến mức không ngủ được.】
【Anh ấy còn mắc chứng quá mẫn giác, chạm da thịt với người khác là da bị dị ứng đau rát, duy chỉ có cô là ngoại lệ.】
【Hôm nay lúc cô lao vào lòng anh ấy, không phải anh ấy đã cứng đờ một thoáng sao?】
【Cô là người tiên da thịt với anh ấy mà anh ấy không bị đau rát, không bị dị ứng.】
【Anh ấy lớn này rồi chưa từng chạm vào phụ nữ đâu, nắm tay còn chưa từng nắm, thuần khiết muốn chết.】
【Bây giờ ông như này, khó tìm lắm.】
【Cô mau ôm chặt anh ấy đi, có anh ấy che chở cho cô, sau này không ai dám bắt nạt cô nữa đâu.】
Đại lão lính đánh thuê giải nghệ?
Hèn gì thân thủ tốt như vậy.
Anh An Thành, chắc cũng là để trốn tránh kẻ thù nhỉ?
Bình : 【Cũng không hẳn là trốn tránh kẻ thù, chẳng mấy ai dám động vào anh ấy.】
【Trước anh ấy đã quen những ngày liếm máu trên lưỡi dao, giờ muốn tìm một thành phố nhỏ yên tĩnh để những ngày bình thường.】
Khoan đã, chứng quá mẫn giác mà bình nói rốt cuộc là sao?
da thịt với người khác đau rát, dị ứng da?
Hèn gì mùa hè anh cũng đeo găng tay, đánh người dùng thanh sắt, từ đến cuối không da thịt với gã xăm trổ, gã mặt sẹo.
Tôi là ngoại lệ của anh sao?
Nếu có anh che chở tôi, có phải tôi không cần nhà Ôn trả thù nữa không?
Lục Tranh buông nắm tay, xoa xoa , mày nhíu chặt, xem ra vẫn rất đau.
Tôi quyết tâm, từ trên lật người một cái, lăn vào trong lòng anh.
05
Cơ thể Lục Tranh căng cứng, không dám động đậy.
Tôi nghe thấy hít thở tai nặng nề thêm vài phần.
Tôi mắt, bộ dạng ngái ngủ nhìn anh: “Ủa, sao tôi lại rơi xuống rồi?”
Người anh dịch sang cạnh, tránh với tôi: “Cô đi.”
Chậc, xem ra còn khá kiềm chế.
Tôi đã tự dâng mỡ đến miệng mèo rồi mà anh cũng không thuận nước đẩy thuyền.
Tôi bò từ đệm, ngồi yên không động đậy: “Anh sao vậy? Chỗ nào không khỏe à?”
“Tôi không sao, bệnh cũ thôi.” Anh đứng , từ trong ngăn kéo ra một lọ thuốc, đi về phía nhà vệ sinh: “Tôi đi xử lý chút.”
Gương trong phòng tắm phản chiếu cảnh anh cởi quần, xịt thuốc giảm đau .
Có lẽ đột nhiên nhận ra gương phản chiếu hình ảnh, anh xoay người, đưa lưng về phía tôi.
Vành tai tôi nóng bừng .
Bình : 【Trước khi làm nhiệm vụ, chân anh ấy bị cốt thép đập bị thương, lại bị kẹt trong mưa bão suốt một đêm, sau khi hồi phục tuy không ảnh hưởng đến đi lại và vận động, nhưng mỗi lần trời mưa, xương đau nhức.】
【Hiệu quả của thuốc giảm đau rất nhỏ, cho dù xịt bao nhiêu, cũng vẫn không ngăn được cơn đau rỉ ra từ trong xương.】
Lục Tranh xịt thuốc giảm đau xong, mặc quần vào, từ phòng tắm đi ra.
Tôi đã quay lại trên .
Đỏ mặt, thấp thỏm hỏi: “Dưới lạnh lắm, lại không có đắp, anh có muốn ngủ không?”
Anh khựng lại, thản nhiên từ chối: “Không cần, tôi không lạnh.”
“Được rồi.” Tôi chui vào trong .
Người ông này, có vẻ không dễ tán tỉnh như vậy.
Bình : 【Cô thử cố gắng thêm chút nữa xem.】
【Cô tưởng ai ôm anh ấy gọi ông xã, anh ấy cũng giúp sao?】
【Đổi là người khác, đã sớm bị anh ấy đẩy ra rồi.】
【Anh ấy một cửa hàng ngũ kim trên phố, mỗi lần về nhà đều đi ngang qua tiệm Yoga cô làm việc, ngẩng là có thể nhìn thấy cửa sổ sát phản chiếu bóng dáng cô dạy học viên tập Yoga.】
【Anh ấy âm thầm dõi cô lâu rồi.】
【Mỗi lần nhìn thấy cô tập Yoga, anh ấy đều thán trong lòng: Eo người phụ nữ đó sao mà mềm .】
【Hi hi, cô không chỉ eo mềm, toàn thân đều mềm, anh ấy yêu chết đi được.】
Hả?
Vậy thì anh giấu cũng kỹ thật.
Không biết qua bao lâu, tôi đoán chừng Lục Tranh sắp ngủ rồi.
Tôi lặng lẽ ngồi , cầm một chiếc áo khoác cuối , xuống đắp người anh.
Giây , anh nắm cổ tay tôi.
Lực tay anh rất lớn.
Da tôi vốn mỏng manh, hơi dùng lực một chút là đỏ.
Tôi đau đớn kêu : “A…”
Lục Tranh mắt, buông cổ tay tôi ra, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi: “Cô muốn làm gì?”
Giống như thăm dò ý đồ của tôi.
Chỉ là muốn đắp áo cho anh, hay là cố ý quyến rũ.
Thực ra là vế sau, nhưng tôi không muốn để anh nhìn ra.
Tôi giải thích: “Tôi anh lạnh, nên đắp cho anh cái áo.”
“Ừ.” Anh nhắm mắt lại lần nữa, không để ý đến tôi nữa.
Còn khá lạnh lùng.
Không đoán được anh nghĩ gì.
Điều này càng khơi hứng thú của tôi.