Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm sau, căn nhà Lâm gia trở nên yên ắng một cách lạ thường. Không phải vì mọi người vắng nhà, mà bởi hôm nay, Yến Nhi quyết định sẽ thử thách An Hạ theo cách tinh tế hơn – không phải bằng bếp núc, không phải bằng âm nhạc hay phong thái, mà bằng trí tuệ và tâm lý.
Yến Nhi đã chuẩn bị một loạt trò chơi tinh thần: câu đố, trò xếp hình, và những tình huống giả lập “ứng xử trong xã hội quý tộc”. Cô muốn chứng minh rằng, để trở thành thiên kim, chỉ hồn nhiên thôi là chưa đủ – phải thông minh, khéo léo và biết cách quan sát.
An Hạ bước vào phòng với đôi mắt lấp lánh niềm vui: “Chị Yến Nhi chuẩn bị trò gì hôm nay thế?”
Yến Nhi cười mỉa mai, tay đặt lên bản kế hoạch: “Hôm nay là ngày quan trọng. Em sẽ phải chứng tỏ rằng mình không chỉ đáng yêu mà còn thông minh, tinh tế và nhạy bén. Ai vượt qua thử thách tốt hơn sẽ chiếm ưu thế.”
An Hạ gật đầu, hoàn toàn không sợ hãi. Cô em gái này, với vẻ hồn nhiên, chẳng hề biết Yến Nhi đã lên kế hoạch từng chi tiết, từng câu hỏi, từng tình huống bẫy.
Thử thách đầu tiên là câu đố logic. Yến Nhi đưa ra một bảng câu hỏi, từng câu được tính toán cẩn thận để An Hạ phải “nghĩ lâu mới trả lời”.
“Câu này dễ thôi, không cần dùng não đâu,” An Hạ vừa nói vừa lấy bút, nét chữ thẳng thớm, không hề do dự.
Yến Nhi theo dõi, mặt đầy nghi ngờ. Cô không hiểu tại sao câu trả lời của An Hạ vừa nhanh vừa chính xác, lại khiến mọi người trầm trồ. Mặc dù là trò chơi tinh thần, nhưng An Hạ vẫn giữ sự chân thành và tự nhiên, không hề gồng mình để gây ấn tượng.
Chưa dừng lại, Yến Nhi chuẩn bị tình huống giả lập “ứng xử trong xã hội quý tộc”: một khách mời giả vờ quên chào, một tình huống mâu thuẫn giả, và một lựa chọn đạo đức để thử phản ứng của An Hạ.
Yến Nhi mô tả đầy chi tiết: “Nếu khách mời này quên chào, em sẽ ứng xử ra sao? Hành động nào sẽ vừa lịch sự vừa thể hiện phong thái quý tộc?”
An Hạ nhún vai, cười: “À, em sẽ mỉm cười, chào lại nhẹ nhàng, không giận, rồi tiếp tục chuyện vui của mình. Chị thấy vậy ổn không?”
Cả phòng bật cười. Phương pháp của An Hạ đơn giản nhưng hiệu quả, khiến mọi người cảm thấy thoải mái và dễ chịu, trong khi Yến Nhi phải cố gắng tính toán từng chi tiết để tạo “ấn tượng tối ưu”.
Thử thách tiếp theo là trò xếp hình. Yến Nhi đã chuẩn bị một bức tranh ghép cực kỳ phức tạp, tưởng chừng chỉ những người kiên nhẫn và tỉ mỉ mới có thể hoàn thành.
An Hạ cầm từng mảnh ghép, tay thoăn thoắt, mắt lấp lánh niềm vui: “Ôi, hình này vui quá, giống như trò chơi trẻ con hồi quê em.” Cô vừa ghép vừa hát nhẩm theo nhịp, không hề căng thẳng, thậm chí còn giúp những mảnh ghép “khó nhằn” tìm đúng chỗ.
Yến Nhi đứng cạnh, tim đập thình thịch. Cô cố gắng quan sát, tìm lỗi sai của An Hạ, nhưng mọi thứ đều hoàn hảo. Không chỉ vậy, cách chơi hồn nhiên của An Hạ khiến mọi người xung quanh vui vẻ, cười đùa, tạo ra một bầu không khí ấm áp và gần gũi mà Yến Nhi chưa từng nghĩ đến.
Trong lúc Yến Nhi bối rối, Tuấn Minh bước vào phòng, ánh mắt nhìn An Hạ với vẻ thích thú: “Cô ấy… không chỉ dễ thương, mà còn thông minh nữa.”
Yến Nhi đỏ mặt, vừa tức vừa tự nhủ: “Mình phải tìm cách khác… phải…” Nhưng cô nhận ra rằng, không có kế hoạch nào hoàn hảo khi đối thủ sử dụng chính sự chân thật và hồn nhiên của mình làm vũ khí.
Cuối cùng, thử thách lớn nhất là một trò chơi “đàm phán và quyết định”: Yến Nhi chuẩn bị một tình huống phức tạp, yêu cầu An Hạ và cô đưa ra quyết định, vừa phải khéo léo vừa phải giữ được sự công bằng, tất cả trong 15 phút.
An Hạ thoải mái, không vội vàng, lắng nghe mọi chi tiết, rồi tự nhiên đưa ra quyết định: “Em sẽ giải quyết như thế này… Vì nếu ai cũng giữ nguyên quan điểm, sẽ không ai vui. Thế nên em nghĩ… vừa hợp lý vừa nhẹ nhàng sẽ tốt hơn.”
Mọi người trầm trồ, thán phục sự nhạy bén và chân thành của cô. Yến Nhi nhìn vào bảng kết quả, tim vừa căng thẳng vừa lo lắng. Cô biết rằng, dẫu có tính toán, dẫu có chiến lược, An Hạ vẫn chiếm trọn tình cảm của mọi người bằng sự tự nhiên và thông minh tinh tế.
Kết thúc ngày hôm đó, Yến Nhi ngồi một mình trong phòng, ánh sáng hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, chiếu lên bộ váy hồng pastel. Cô thở dài, vừa tức vừa buồn cười: “Cuộc chiến này… sao lại khó nhằn đến vậy. Cô ấy không cần chiến lược, không cần chuẩn bị… nhưng vẫn luôn vượt qua mình.”
Nhưng trong lòng, Yến Nhi cũng nhận ra một điều quan trọng: An Hạ dạy cô một bài học quý giá – rằng sự chân thành, hồn nhiên, và thông minh tự nhiên, mới chính là sức mạnh thực sự. Dẫu cô có kỹ năng, có danh hiệu, nhưng nếu thiếu đi sự tự nhiên và chân thành, thì tất cả cũng trở nên xa cách và lạnh lùng.
Tuấn Minh đứng ngoài cửa, nhìn Yến Nhi và An Hạ từ xa, ánh mắt đầy thích thú và tò mò. Anh cảm nhận được mối quan hệ đặc biệt giữa hai cô gái: vừa đối đầu, vừa hợp tác, vừa hài hước, vừa đáng yêu. Anh hiểu rằng, những thử thách như thế này không chỉ là trò chơi – mà còn là nơi tâm hồn của mỗi người được bộc lộ chân thật nhất.
Đêm hôm đó, Yến Nhi nằm trên giường, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, ánh mắt dõi theo An Hạ đang say ngủ. Cô thầm nhủ: “Cuộc chiến trí tuệ chưa kết thúc… và chắc chắn, từ giờ đến khi kết thúc, sẽ còn nhiều bất ngờ, nhiều tình huống dở khóc dở cười, và… nhiều bài học về cuộc sống mà mình chưa từng biết.”
Và thế là, thử thách tâm lý và trí tuệ khép lại, với chiến thắng nghiêng về An Hạ trên cả hai phương diện: thông minh và hồn nhiên. Yến Nhi vẫn quyết tâm, vẫn kiên định, chuẩn bị cho các thử thách tiếp theo, nơi mà sự sáng tạo, khéo léo và chiến lược sẽ được đưa lên cao trào.