Đêm trước ngày cưới, cha mẹ yêu cầu tôi trở thành tình nhân của bạn trai Thiếu tướng, nhường lại vị trí chính thất cho thiên kim thật của nhà họ Cố.
Nếu tôi không đồng ý, họ sẽ đoạn tuyệt quan hệ và điều tôi đến vùng biên giới xa xôi.
Mẹ tôi khổ sở khuyên nhủ:
“Vãn Thư, mẹ nể tình nuôi nấng con bao năm mới để con cùng Từ Tuyết bước chân vào cửa nhà họ Cố. Con từ nhỏ đã lá ngọc cành vàng, sao chịu nổi cái khổ nơi biên thùy?”
Tất cả mọi người đều tin chắc tôi sẽ thỏa hiệp. Tôi bình thản nhìn người bạn trai vẫn im lặng từ đầu đến giờ:
“Anh cũng muốn em làm tình nhân cho anh sao?”
Lâm Diệc Thần khẽ thở dài:
“Vãn Thư, em đã chiếm danh phận thiên kim tiểu thư của Từ Tuyết bao nhiêu năm nay, vốn dĩ đã nợ cô ấy rồi.”
Dường như sợ tôi nổi giận, anh ta nắm lấy tay tôi, bổ sung thêm một câu:
“Nhưng em yên tâm, chỉ là danh nghĩa tiểu tam thôi. Sau khi vào cửa, anh nhất định sẽ đối đãi tốt với em.”
Tôi bật cười lạnh, hất tay anh ta ra. Trong đầu chợt hiện lên bức điện mật nhận được ba ngày trước:
“Cố Vãn Thư, nếu còn không về đội gả cho tôi, tôi sẽ dẫn tinh nhuệ của chiến khu đến đón em.”
Lâm Diệc Thần lấy tư cách gì mà cho rằng tôi sẽ từ bỏ vị trí Phu nhân Thủ trưởng tại Tổng bộ Quân khu, để đi làm tình nhân cho anh ta?