Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Văn án:
Ngay đúng tôi chuẩn bị nhảy lầu, trước tôi bỗng hiện vô số dòng bình luận trong suốt.
【Tiểu thư! Lão nô đến muộn ! cần cô ra lệnh, chúng tôi lập tức giúp cô giành lại tài sản nhà họ Vân!】
【Tiểu thư cứ yên tâm, bản thân tôi đọc truyện trên web hơn 2000 tiếng, tối thiểu cũng trăm cuốn ! Tôi trở thành siêu hệ thống giúp cô giải quyết mọi rắc rối!】
【Chào em gái, chị đây thạc sĩ quản trị kinh doanh, TOEFL điểm tuyệt đối. giờ chị phụ trách chuyện hành của em.】
ấy tôi mới hiểu, ra mình mới là bị trao nhầm trong một câu chuyện .
Vì ba mẹ vị và giở trò, tôi đã suýt nữa chọn kết thúc tất vào đúng sinh nhật của mình.
cũng chính trong ngày , vô số chị gái xa lạ lại trở thành chỗ dựa của tôi.
Và tôi, theo lời họ trở thành đóa hồng yêu thương nở rộ.
…
Chương 1
Khi tôi đeo cái cặp sách vừa to vừa nặng quay nhà, biệt thự nhà họ Vân này tối om như một quái vật đang nhắm .
Hôm nay là sinh nhật Vân Mộng.
Trong nhà, tất mọi người đều đi dự tiệc của cô ta.
Thậm chí không có nổi một ngọn đèn bật để chờ tôi.
Vân Mộng cũng tỏ ra tốt bụng, mềm lòng.
Sinh nhật của mình, cô ta không mời bạn bè, ngay người trong nhà cũng có phần.
Trừ của nhà họ Vân là tôi.
Nghĩ lại cũng buồn cười. mười bốn tuổi, ba mẹ ruột tìm thấy tôi trong một vùng núi xa xôi, vừa khóc vừa nói đưa tôi thoát khỏi chỗ nghèo nàn hỗn loạn ấy.
, tôi cũng sắp bị ba mẹ nuôi bán cho một gã ngốc ba mươi tuổi.
Tôi tưởng mình cứu .
khi đưa biệt thự nhà họ Vân tôi mới biết, suốt mười bốn tôi vắng mặt, đã một đứa mạo sống thay cuộc đời vốn thuộc tôi.
tôi bị ba mẹ nuôi đ.á.n.h c.h.ử.i lớn , vì ba vạn tệ họ định đem tôi bán đi.
Muốn tôi không hận cô ta? Tôi không .
ba mẹ nhà họ Vân dè dặt giải thích:
“Phán Nhi, Mộng Mộng cũng là đứa nhỏ ba mẹ nuôi nhỏ. Ba mẹ ruột nó là người không có hành lại nóng nảy, đem nó chắc chắn sống không nổi. cứ coi như có thêm một đứa em không?”
Tôi nhếch môi, không nói rằng cái tên “Phán Nhi” có nghĩa là họ từng mong tôi là trai.
Cái tên không phải mong muốn của tôi, là sự ép buộc của người khác, và mỗi lần nhớ đến nó, tôi đều thấy đau.
Mặc cảm cứ như cái gai cắm trong người, ngày cũng tôi đau.
Thế nên tôi càng cố chứng minh mình xứng đáng yêu, càng muốn chứng minh cho thế giới thấy tôi giỏi hơn cái chiếm lấy cuộc sống kia.
trước khi đến Vân Hải, tôi hết tiểu .
Vậy nên dù cố thức đêm tới mức đi nữa tôi vẫn chẳng thể vượt nổi Vân Mộng.
Ba mẹ Vân sự kỳ vọng ban đầu, đến phải nhìn tôi bằng ánh thất vọng, lạnh lùng nói:
“Đúng là vô dụng, biết vậy đừng mang mày .”
Cái nhìn thất vọng ấy như cứa nát hy vọng của tôi.
Ở trường, người ta cười nhạo tôi như gà núi chui ra.
nhại theo giọng nói quê mùa, chế nhạo cái bộ đồ đắt tiền mặc lại trông chẳng khác đồ dở hơi.
tôi không chịu thua.
Ai cười tôi, tôi đ.á.n.h người .
Ngày nhà trường cũng gọi phụ huynh.
Ánh ba mẹ Vân thất vọng chuyển thành chán ghét, thậm chí họ ước gì Vân Mộng mới là ruột của họ.
Không ai thương tôi.
Tôi cách tự liều mạng thương lấy mình.
Tôi cạy cửa phòng Vân Mộng, lấy váy của cô ta mặc người, dù rộng hay chật tôi vẫn mặc.
Tôi lấy mỹ phẩm hàng hiệu của cô ta quét đầy mặt.
Vân Mộng nhỏ chưa từng việc nặng, da trắng đến mức chưa từng bị nắng phơi qua.
Phấn nền của cô ta là màu sáng nhất.
tôi?
khi trời chưa sáng đã phải leo núi việc.
Mười mấy trôi qua, da tôi bị cháy nắng đến đen sậm pha đỏ.
Lớp phấn trắng bệch trên mặt khiến tôi trông như quả lê nướng bị lăn qua bột mì đúng kiểu đen, đỏ, trắng trộn lẫn.
Tôi nghe người cười nhạo tôi.
Vân Mộng đứng trong phòng mình khóc t.h.ả.m thiết như sắp c.h.ế.t.
Ai nấy cũng nhìn tôi như nhìn một cục mủ lở loét, vừa là ghê tởm vừa là coi thường.
Tôi đứng trên cầu thang, bị ba Vân tát mạnh một cái.
tôi không rơi nổi một giọt nước .
đưa cho ông ta một chai tẩy trang, bảo ông ta lau phấn dính trong lòng bàn tay.
…
Ký ức của hai vừa như lưỡi d.a.o, không phút chịu tha cho tôi.
Tôi vừa hận vì sao kẻ chịu tổn thương lại là mình, lại vừa nghĩ mình nhảy tầng cao nhất của tập đoàn Vân thị xuống, để thế giới biết gia chủ nhà họ Vân đối xử với ruột thế .
Trong tôi lóe chút hoang mang.
Đến chính ba mẹ ruột không đứng phía tôi, mấy người xa lạ liệu có thương xót tôi không?
Ngay giây tiếp theo, trước mặt tôi bỗng xuất hiện một cái màn hình trong suốt kỳ quái.
Trên là vô số dòng bình luận lăn qua lăn lại.
“Má ơi!!!!!! Kích động quá!!! Xem truyện chục , cuối cùng cũng có đất dụng võ!!”
“Đỉnh đỉnh đỉnh! Tiểu thư có thấy bọn tôi không? Lão thần đến muộn !”
“Tiểu thư yên tâm, bọn tôi là đội tiên phong. Đội quân chính sắp kéo đến!”
“Ai cũng đọc tối thiểu trăm cuốn ! cần cô gật đầu, tụi tôi giúp cô đoạt lại sản nghiệp của nhà họ Vân ngay!”
“Kích động quá trời!!! Có thể chui hẳn sang thế giới bên cô không vậy!”