Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Chương 4

! Tái sinh từ tro tàn!”

“Bây giờ nghe bọn chị: giả vờ trí, làm như quên hết mọi chuyện, rồi từng bước thể hiện năng lực cho ba mẹ thấy.”

“Nói tới đây… thư à, tích học tập của em thế nào?”

Tôi lảng mắt đi, hơi xấu hổ:

tàm tạm.”

Một dòng chữ đen truy không buông:

“Tạm tạm là tạm làm ?”

Tôi ấp úng:

“Hạng ba trăm .”

“Khá .”

“Không , khối em bao nhiêu người?”

“Đợi tí, tôi lật lại chương xem.”

Tôi vội cắt ngang:

“Đừng! Khối tôi tổng cộng bốn trăm.”

“Vậy chính xác em ?”

Tôi gần như tuyệt vọng:

“Ba trăm chín mươi bảy.”

Tôi tưởng bọn bình chê cười tôi.

Không ngờ họ chỉ khựng nửa giây, rồi tiếp tục bàn bạc:

“Không cả, thư. Chị là thạc sĩ quản trị kinh doanh, từ giờ chị kèm em.”

“Khoan đã, môn cấp ba thì tôi lo tôi là giáo viên toán.”

“Tôi tôi tôi! Đi Anh du học từ học! Môn tiếng Anh giao cho tôi!”

Không chốc, toàn bộ môn học của tôi đã bị chia nhau hết.

Thậm chí còn có một chị thư giàu có đề nghị dạy thêm môn giám định trang sức.

Tôi hơi ngập ngừng, giả trí rồi tự nhiên giỏi lên, có bị nghi không nhỉ?

lúc đó, ba mẹ Vân đẩy cửa bước vào.

Tôi chỉ còn cách làm theo những đám bình dặn, mở mắt họ ánh đầy mơ hồ.

Ba Vân tôi liền kiên nhẫn nói:

“Mày lại giở trò nữa?”

Hai năm đã rèn luyện tôi một người biết cảnh giác.

Chỉ ông ta tỏ chút khó chịu, tôi lập tức khiến ông ta bực gấp đôi.

Tay tôi siết lấy vạt áo bệnh nhân dưới lớp chăn, khóe môi cong lên nụ cười méo mó.

Mắt liếc dòng chữ đang nhắc lời thoại cho tôi.

Tôi cố ép giọng mềm như bông:

“Ông là ai vậy?”

Một câu thôi như sấm sét giữa trời.

Ba mẹ Vân quên sạch mục đích vào phòng, quay người lao đi bác sĩ.

Bác sĩ vừa kiểm tra vừa tôi từng câu một, tôi chỉ làm theo lời bình gợi ý.

Rồi bác sĩ quay sang ba mẹ Vân gật đầu:

“Có thể là trí tạm thời do chấn thương đầu. Còn hồi phục hay không thì chưa biết.”

Một dòng bình vọt ngay lập tức:

mặt ai, em phải giả bộ không ra.”

Một dòng chữ đen tiếp lời giải thích cho tôi:

“Sau đó em dùng thân phận tờ giấy trắng thể hiện năng lực. Ba mẹ em là kiểu tự cao, tin rằng con ruột của mình định phải giỏi.”

“Nếu em trí rồi bỗng thể hiện thiên phú quản lý xuất sắc, họ tự nhiên coi em. Nếu em đủ mạnh vực lại Vân thị, họ nâng niu em như báu vật.”

“Lúc đó đừng nói thiên vị, chỉ em giúp cho Vân thị mặt được Bách gia, thì ba mẹ Vân đá Vân Mộng ra khỏi nhà được”

Tôi cụp mắt xuống.

Thì ra là vậy ?

Quan hệ giữa người với người… là dựa trên lợi ích ư?

Khi tôi hữu dụng, tôi là con ruột họ yêu thương .

Khi Vân Mộng có ích hơn, tôi lập tức trở thứ bị bỏ đi.

Vậy còn người trong bình này thì ?

Tôi có tác dụng với họ?

Tôi không lời.

Vì họ là những người duy bày chút thiện ý với tôi.

Cho họ đi nữa thì chỉ tôi có, tôi đưa.

Vì chuyện tôi trí ba mẹ Vân vội vã đón tôi về nhà.

biệt thự họ Vân, tôi ngước cô gái ở cửa, nhẹ nhàng :

“Ba mẹ ơi, cô ấy là ai vậy?”

Sắc mặt Vân Mộng thay đổi ngay.

Cô ta thật không ngờ tối tôi còn cãi nhau ầm ĩ với ba Vân, hôm nay lại được họ tự tay đưa về, còn ngọt ngào “ba mẹ”.

kia tôi chưa bao giờ chịu mở miệng như thế.

Bình tỏ vẻ hài lòng:

rồi, tiên phải mở lòng cho ngọt vào. Đừng tưởng nói vài câu dễ nghe là tự . Chúng ta chỉ lợi ích dài lâu.”

Tự ?

Tôi cúi mắt. Tôi từng nghĩ một đứa như tôi đâu có cái là tự .

Không ngờ thứ khiến tôi không chịu cúi đầu suốt năm … lại chính là nó.

tôi xấu xí.

điểm số t.h.ả.m hại.

tôi cô độc.

tôi bị coi là đứa trẻ tệ ở đây.

Nhưng tôi vẫn cứng đầu sống.

Họ giẫm nát tự của tôi.

Còn tôi thì chỉ

bẻ gãy tự của họ, họ biết đau như thế nào.

Ba Vân liếc sang Vân Mộng, có vẻ đang nghĩ cách giải thích quan hệ giữa chúng tôi.

Mẹ Vân nháy mắt ra hiệu bảo ông ta im, rồi dịu dàng nói với tôi:

“Đó là em gái con. Là đứa chúng ta nhận nuôi tên Vân Mộng.”

Tôi như sực ra điều , :

“Vậy con tên hả… mẹ?”

Có lẽ ánh nắng rọi vào mắt tôi khiến bà ta chợt về hy vọng năm xưa khi mang thai.

Môi bà run nhẹ rồi nói:

“Con tên Vân Kì An. Nghĩa là mong con bình an cả đời.”

Thì ra bà từng chờ mong sự xuất hiện của tôi ?

Thì ra vứt bỏ cái tên coi thường con gái kia của tôi lại dễ như vậy.

Thì ra bà ấy mình từng thương tôi… đơn giản đến thế.

Nhưng tôi đâu còn nữa.

Giống như ba người họ, tôi nở nụ cười giả tạo:

“Ba mẹ định đã rất yêu con.”

Ba mẹ Vân như thấy người lạ, đơ vài giây rồi gượng gạo gật đầu:

“Ừ… vậy.”

Vừa quay liền thấy Vân Mộng ngay mặt ba người chúng tôi, nước mắt lăn xuống má, cứ như đóng phim truyền hình.

Lại nữa.

Lại là màn này.

Cô ta ấp úng:

“Con… con…”

Cô ta nói nửa ngày không ráp câu.

Ngược lại, dì Hoàng lại bên cạnh phẫn nộ thay cô ta, giọng chê trách:

“Vân tổng, Vân phu nhân, hai người nói chuyện có nghĩ tới cảm xúc của thư Mộng Mộng không? Cô ấy rất buồn đó.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương