Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Để cầu mong sự an tâm tuyệt đối, tôi đề nghị không chỉ làm định với người đàn bà kia mà làm thêm một bản định nữa với bà Khâu.
Kết quả chưa có, Khâu Minh Châu đã kéo tuột tôi khỏi cửa bệnh viện.
“Tống Niểu, người đàn bà đó ràng là ruột của cô, sao cô dám, sao cô lại dám đi làm định hả?”
Ánh mắt cô ta thâm độc, nhưng lại lộ vẻ hoảng loạn. Tôi cười nhạt một tiếng, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Sao cô thế, bà ta là ruột tôi?”
“Hôm kia tôi tận mắt bà ta nhà tìm cô đòi , cô ràng là quen bà ta!!”
Nụ cười trên môi tôi càng đậm, đáy mắt tràn ngập vẻ đắc thắng, tôi nhìn cô ta như nhìn một kẻ ngốc: “Tôi không quen.”
Giọng điệu tôi lả lướt, kết hợp với biểu cảm trên khiến tôi trông hoàn toàn không giống kẻ “không quen ” chút nào.
Đúng, tôi quen bà ta chứ, vì màn kịch mà Khâu Minh Châu nhìn chính là do tôi cố tình sắp đặt.
Đêm hôm đó, sau khi Khâu Minh Châu phòng tôi đe dọa, tôi đã lập tức nhờ Ngộ Minh tìm một người khoảng bốn mươi tuổi làm diễn viên.
Ngộ Minh tuy không tôi định làm gì, nhưng anh luôn nuông chiều tôi nên không hỏi nhiều. Hôm sau tìm được người, anh gửi ngay liên lạc cho tôi.
Tôi bảo người đó chiều hôm đó nhà tìm tôi và dặn bà ta trước khi đi diễn một màn đòi ngay giữa sân, diễn thật dai dẳng, không chịu buông tha.
Tôi dặn bà ta rằng, khi tôi giả vờ đuổi đi, sẽ có người chặn đường hỏi chuyện. đó bà ta chỉ nói tôi là con riêng của nhà Khâu, bà ta là ruột của tôi.
Rằng tôi vì tham vinh hoa phú quý nên mới xăm hình con bướm lên lưng để giả mạo làm thiên kim thật thất lạc, tàn nhẫn ruồng bỏ đẻ.
Mọi chuyện diễn suôn sẻ.
Cái đồ ngu Khâu Minh Châu đó quả nhiên tin sái cổ, cô ta cho người một khoản để bà ta tới phá đám bữa tiệc.
Người về nhà liền báo lại toàn bộ cuộc đối thoại cho tôi. đó tôi , Khâu Minh Châu đã hoàn toàn sập bẫy.
Tôi bảo bà ta cứ diễn cho thật đạt, tiện tay cho bà ta một chiếc ngân hàng. Chủ không tôi, cũng không Ngộ Minh mà là bà Khâu.
Đây là tôi lấy được từ một cô gái từng Khâu Minh Châu hãm hại—một người bạn cùng lớp với chúng tôi. Cô gái đó chỉ vì lỡ đắc tội với Khâu Minh Châu một lần mà cô ta làm cho tàn phế.
Khi đó Khâu Minh Châu sợ chuyện vỡ lở khó thu xếp nên đã lén một khoản bịt đầu mối, tất cả đều nằm chiếc . Mà chiếc vốn là do bà Khâu cho Khâu Minh Châu trước đây.
Thế nên ở sảnh tiệc, khi nhìn chiếc , bà Khâu mới lộ vẻ nghi hoặc.
do bà mở, đương nhiên bà nhận . Thực tế chẳng định, đó bà Khâu đã có đối tượng nghi ngờ .
Tôi hứa với người đó rằng sau khi xong việc, ngoài số Ngộ Minh , tôi sẽ trả thêm một khoản hậu hĩnh nữa.
Bà ta đúng là cao thủ diễn xuất, một phân đoạn “đòi con” đã khiến quan khách ở bữa tiệc ngẩn ngơ cả người.
Bây giờ mọi người đều nghĩ tôi là con riêng, nhưng thì sao? Thiên kim thật hay con riêng đối với tôi có quan trọng không?
Thứ tôi chỉ là danh phận “Thiên kim nhà Khâu” mà thôi. Hơn nữa, chỉ công khai kết quả định với bà Khâu, tôi sẽ lập tức lấy lại danh dự.
Ngược lại, kẻ đứng sau bày mưu vu khống tôi là Khâu Minh Châu sẽ mất hết tin và đuổi khỏi nhà.
Tôi không nói trắng với Khâu Minh Châu là vì sợ cô ta ghi âm.
Tôi chỉ biểu hiện trên gương để cô ta hiểu rằng tất cả đều nằm sắp xếp của tôi, khiến cô ta tức giận, điên tiết mà không có bằng chứng, thế là đủ.
ràng Khâu Minh Châu đã hiểu mình trúng kế, cô ta đỏ gay, nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi rít lên: “Tống Niểu, cô! Cái đồ tiện nhân !!”
Nói , cô ta xông tới tát tôi một cái cháy má. Cô ta thường xuyên dẫn đầu đám lâu la bắt nạt người khác nên lực tay rất mạnh, đ.á.n.h cho bên má của tôi đau rát.
mọi người đều đang đợi bệnh viện, cái tát không ai nhìn nên cô ta mới ngang ngược như vậy.
Tôi đã tận sự tàn độc khi đ.á.n.h người của cô ta nên không giằng co thêm, dứt khoát đẩy cô ta đi thẳng vào .
Kết quả định có , tôi đúng là con gái ruột của vợ chồng Khâu. Người đàn bà kia diễn rất sâu, lập tức sợ hãi quỳ sụp xuống nhận lỗi: “Khâu… Chủ tịch Khâu, tôi… tôi…”
Ông Khâu nhíu mày lườm bà ta, vẻ chán ghét hiện : “Đừng giải thích với tôi, vào đồn cảnh sát mà giải thích.”
“Khoan đã.”
Tôi chậm rãi lên tiếng, nhìn về phía bố , cố ý che đi nửa đ.á.n.h.
“Bố, , con cảm chuyện không đơn giản. Bà ta không quen con, tại sao lại vu cáo? đằng sau có người chỉ thị.”
Vợ chồng Khâu nhìn nhau, dường như đã có câu trả lời nên im lặng không nói.
Khâu Minh Châu cũng đã vào tới nơi, nghe tôi nói vậy, cô ta càng khó coi hơn.
Tôi quay sang chất vấn người đang quỳ dưới đất: “Nếu bà sẵn nói kẻ chủ mưu, tôi có thể mở bao dung, không bà cảnh sát.”
Người đàn bà lập tức run rẩy nhìn tôi: “Cô nói thật chứ?”
“Đương nhiên.”
Ánh mắt bà ta dần dời về phía Khâu Minh Châu, run rẩy ngón trỏ chỉ thẳng vào cô ta: “Là… là cô ta! Cô ta đã cho tôi một khoản , bảo tôi vu khống Khâu tiểu thư!”
Nói bà ta lại bắt đầu kể khổ: “Trên tôi già bảy mươi nằm liệt giường, dưới có thằng con bất hiếu tranh giành nhà cửa, tôi cũng là đường cùng mới nhận số thất đức !!”
“Tôi không có…”
Khâu Minh Châu định biện bạch, tôi cô ta muốn nói gì.
Nhà Khâu có camera, chỉ điều tra là tôi và người kia có qua lại. Nhưng cô ta sao dám nói chứ?