Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2

đến sáng tỉnh dậy, tôi chợt phát hiện… không còn đau .

Ánh nắng chiếu người tôi, ấm áp đến lạ. Tôi nghi hoặc.

Lạ thật, bình thường giờ này tôi vẫn nên ở trong căn phòng tối mà? Sao lại có ánh nắng?

02

“Anh ơi, em làm sữa đậu nành anh nè.”

Giọng Tô Vũ Nhu khiến tôi nổi da gà, người căng thẳng như dây đàn, trong đầu lập tức nghĩ đến việc cô ta lại sắp giở trò gì tiếp theo.

“Anh tỉnh hẳn sao? Vậy em ra ngoài chờ nha.”

Nghe cách cô ta gọi “anh”, tôi mới nhận ra — tôi ở trong của anh mình.

Tôi suy nghĩ một , liền đứng dậy đi về phía căn phòng tối. Còn đến nơi, nghe tiếng “tôi” hét thất thanh:

“Tô Vũ Nhu, rốt cuộc cô làm cái gì vậy?!”

Quả , khi tôi đến nơi thấy Tô Vũ Nhu đỏ bừng, mắt ngân ngấn lệ, dáng vẻ tội nghiệp khiến người ta thương xót.

“Anh ơi, em thấy khó chịu quá… Em không ngờ chị lại ghét em đến mức thuốc em…”

Cô ta áp sát người tôi, vòng ngực trắng nõn mềm mại dán . Thú thật, nếu tôi từng bị cô ta hại hơn ba trăm , chứng kiến gương giả dối kia, có lẽ tôi cũng bị mê hoặc.

Anh tôi – này trong tôi – trừng mắt nhìn, sốc đến mức không nói nên lời:
“Tô Vũ Nhu, cô nói cái quái gì thế? Khi nào tôi thuốc cô? Rõ ràng là cô tự…”

Tôi chước giọng điệu lạnh lùng qua của anh, không chút do dự cắt ngang:
“Ý cô là Tô Vũ Nhu tự hại mình để vu cô à?”

Tô Vũ Nhu lập tức trốn lưng tôi, ngực vẫn áp sát lưng tôi, giọng đau thương:
“Anh à, hay thôi qua đi… Chị chắc cũng không cố ý đâu. Dù sao em cũng quen rồi.”

Anh tôi đứng như trời trồng, một mới tức điên quát:
“Tô Vũ Nhu, cô điên thật rồi à? Dám vu tôi! Tôi là nhìn lầm người!”

Anh lao tới định kéo Tô Vũ Nhu từ lưng tôi ra.

Khoan , qua này anh xử lý tôi thế nào nhỉ?

Tôi lập tức chụp lấy tay anh, phản đòn đẩy anh ngã lăn ra đất.

Thân xác đàn ông là có lực thật! Tôi bốp bốp bốp ba cái tát xuống, bên còn lại của anh lập tức sưng vù .

Tuy đánh là đánh chính mình, trong lòng có hơi áy náy… sung sướng vẫn là trên hết. Hậu quả tính !

Tôi là kiểu người rất thù dai, qua anh ta tát tôi hai cái, nay tôi có hội tất phải trả lại gấp đôi!

Tôi nghiêm :
“Sao cô lại ác độc như vậy? Cậu nạt Tô Vũ Nhu tới ba trăm mà vẫn đủ sao?”

“Anh à, thôi đừng trách … Dù sao chị cũng là em gái ruột của anh, em chịu chút thiệt thòi cũng không sao.”

Tô Vũ Nhu tiếng nhẹ nhàng, tôi thừa biết này chắc chắn cô ta nhìn anh tôi khiêu khích.

Quả , anh tôi giận đến nghiến răng:
“Tô Vũ Nhu, cô bị tâm thần à! Còn , ngu ngốc đến mức chẳng phân biệt sai! Tôi nói là tôi bị vu , sao không ai chịu tin?!”

Tôi đảo mắt một vòng.

Trước đây tôi bị vu đến ba trăm , nào chẳng nói là bị ? Thế anh có tin tôi không?

“Tôi chịu đủ rồi. Tô Vũ Nhu lương thiện nên không chấp, tôi không tiếp tay cô ức hiếp cô !”
Tôi chước giọng điệu đạo đức giả của anh , nói dõng dạc:
“Tiệc sinh nhật nay, cô khỏi cần tham gia!”

“Dựa đâu?! Tôi chẳng làm gì sai ! Rõ ràng là cô ta tự biên tự diễn!”

Anh tôi này tức đến mức phát điên, nhìn chằm chằm Tô Vũ Nhu phẫn nộ.

“Trời đất ơi, lại cãi nhau à? Mấy đứa là khiến người ta lo không yên.”

Ba tôi thở dài, bước về phía chúng tôi.

Vừa thấy ba, anh tôi liền lao tới:
“Ba ơi! anh và em gái đều vu con! Con thật sự không hề thuốc cô mà…”

Anh là lanh hơn tôi, biết cách tỏ ra đáng thương để lấy lòng.

ba tôi lại chẳng bị lay động, ngược lại còn nhìn anh thất vọng:
“Tô Vũ Thanh, con nạt em gái thôi đi, giờ còn học thói nói dối à?”

“Con nhìn đoạn ghi hình này xem, rõ ràng là con tự tay đưa ly nước kia. Ba thật sự quá thất vọng về con.”

Tô Vũ Nhu quả là có kinh nghiệm, cô ta cố tình chọn góc quay sao đoạn camera chỉ ghi lại cảnh anh tôi đưa ly nước — giống hệt như thuốc.

Anh tôi trừng lớn mắt, tức đến nghẹn lời.

“Tô Vũ Nhu! Mẹ kiếp… trước giờ ba trăm em hại chị gái cũng dùng chiêu này à?!”

“Đủ rồi!” Ba tôi quát, “Con là nói năng linh tinh! Quản gia, nhốt nó phòng tối. Đến khi tiệc sinh nhật đầu thả ra nó xuất hiện một chút là được.”

Hiện tại anh tôi trong của tôi nên tất không thoát khỏi tay quản gia. Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn Tô Vũ Nhu:
“cô chờ đấy! Đợi tôi trở lại xem tôi xử cô thế nào!”

03

Buổi tiệc sinh nhật của tôi chính thức đầu. Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, anh tôi cuối cùng cũng được thả ra khỏi phòng tối.

Anh thậm chí còn kịp thay đồ, mặc nguyên bộ đồ ngủ, hằm hằm bước .

Trong khi đó, Tô Vũ Nhu ăn mặc lộng lẫy, gót giày cao gót gõ nền đá cẩm thạch, từng bước kiêu hãnh tiến về phía anh.

Tôi lại nghe thấy vài người thầm bàn tán, nói Tô Vũ Nhu trông mới giống thiên kim thật sự.

Tùy chỉnh
Danh sách chương