Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tiểu thái giám gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Bệ hạ cứ thích trêu đùa nô tài. Hiện giờ Chu Thị khanh và Liễu Thị khanh đang làm loạn hết cả lên, xin Bệ hạ hãy đến Lan Đài và Ngọc Đường Các, việc này rất gấp.”

Hắn ta cứ thế mà nhìn thẳng vào ta.

Tuy trong mắt hắn có một chút nghi hoặc, nhưng hơn thế là sự thúc giục và bực bội: “Không nên chậm trễ, ngài mau đi đi ạ.”

Trên đầu giường có treo một thanh kiếm có vỏ.

Ta nhẹ đảo mắt: “Ngươi nói lại lần nữa xem?”

“Ôi trời!”

Hắn ta lố lăng kêu lên, lại càng oán giận: “Xin đừng trì hoãn nữa, ngài biết hậu quả rồi đấy. Đến lúc đó, chắc chắn Chu Thị khanh sẽ lại đòi tuyệt thực, còn Liễu… ực.”

Hàn quang chợt lóe, m.á.u tươi văng tung tóe.

Ta cúi mắt nhìn xuống, trên khuôn mặt vặn vẹo trong đau đớn của hắn nhanh chóng hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ, mà mũi nhọn của thanh kiếm trong tay ta đã xuyên qua cổ họng hắn.

“Ư… Khục…”

“Kẻ phạm thượng, đúng là không biết sống chết.”

Ta ném thanh kiếm đi, vòng qua thân xác đang c.h.ế.t dần của hắn, bước vài bước về phía trước, nhìn chính mình trong gương đồng, tóc tai bù xù, đuôi tóc dài chạm đến đầu gối, má và cằm đều dính m.á.u tươi, mí mắt khẽ nhếch lên, thần sắc lạnh lùng, nhưng đôi môi lại tô son màu mật ong, toát lên vẻ hồng hào quyến rũ. Ta quẹt ngón cái lau đi, son môi tỏa ra hương thơm thoang thoảng, thiên về ngọt, nhưng ta từ trước đến nay đều không thích mùi này.

Đây là thứ mà nữ chính công lược tên Tô Nguyệt kia đặc biệt tô vẽ trang điểm để lấy lòng đám nam nhân trong hậu cung.

Năm năm rồi. Khuôn mặt của ta, thân thể của ta, thậm chí cả thân phận Đế vương trên vạn người của ta, tất cả đều bị cô ta lợi dụng làm thủ đoạn công lược. Thế nhưng, chính vì sự hèn mọn bất chấp chỉ để cầu xin tình yêu của cô ta, năm nam nhân kia không những không yêu cô mà ngược lại, họ càng khinh thường cô ta, xem cô ta như một món đồ chơi rẻ tiền. Cho đến khi cô ta công lược thất bại và biến mất.

Khóe môi ta khẽ nhếch lên, nhìn ánh mắt khinh miệt và lạnh lẽo của chính mình trong gương.

Một lũ ngu xuẩn không biết điều.

“Người đâu, Trẫm muốn tắm rửa thay y phục.”

Sóng nước gợn lăn tăn, hơi nước nhẹ nhàng bốc lên. Toàn thân ngâm mình trong làn nước ấm áp, lúc này ta mới thực sự cảm nhận được cảm giác trở lại cơ thể. Khi Tô Nguyệt dùng thân thể của ta, ta vẫn luôn ở dạng du hồn lạnh lùng đứng ngoài quan sát, muốn sống không được, muốn c.h.ế.t cũng không xong. Giờ đây khi đã đoạt lại được thân thể, ta chẳng khác nào được tái sinh một lần nữa.

Ta duỗi hai tay, lười biếng đặt lên thành bể, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi.

Thật đáng tiếc.

Tô Nguyệt biến mất quá đột ngột, khiến ta không thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta. Ta lại còn phải chấn chỉnh lại mọi thứ, xử lý rất nhiều tàn cuộc mà cô ta để lại.

“Thượng Quan Thái!”

“Liễu Thị khanh, Bệ hạ vẫn đang tắm bên trong…”

“Cút hết cho bản thiếu gia!”

Ta nghiêng đầu nhìn sang, thân ảnh màu lam ngọc đã bước đến trước mặt, ngũ quan tuấn tú của thiếu niên méo mó vì tức giận: “Thượng Quan Thái, sao ngươi dám đưa Lục Điện hạ đi hòa thân, nàng ấy là muội muội của ngươi đấy. Vì tư lợi cá nhân mà dám vứt bỏ người thân, hãm hại người khác, ngươi không xứng làm Hoàng Đế, ngai vàng này vốn nên thuộc về Lục Điện hạ, nàng ấy tốt hơn ngươi ngàn vạn lần!”

Nhìn xem, Tô Nguyệt đã chiều chuộng người ta thành cái dạng gì rồi? Những lời lẽ ngông cuồng đại nghịch bất đạo như vậy mà cũng dám thốt ra.

Thế nhưng…

Lục Điện hạ trong lời hắn ta nói, là muội muội cùng cha khác mẹ của ta, Thượng Quan Cẩm. Đó là một con người thanh nhã dịu dàng, được người người mến mộ. Tô Nguyệt vẫn luôn xem nàng ấy là đối thủ, luôn tìm cách chèn ép nàng. Cách đây không lâu, biên ải có giặc ngoại xâm, cô ta lập tức muốn mượn cớ đó để đưa Thượng Quan Cẩm đi hòa thân với ngoại tộc.

Mẫu hoàng của ta là Nữ Đế đầu tiên, trận biến loạn đẫm m.á.u nổi danh ở Hoàng Cung năm xưa đã giúp Người giẫm lên xác của phụ thân mà thành công ngồi lên ngai rồng.

Quan niệm nữ tôn trong thiên hạ vẫn còn chưa phát triển. Các nước láng giềng xung quanh vẫn duy trì chế độ nam tôn nữ ti, duy trì hủ tục đem công chúa đi hòa thân. Triều ta không có công chúa, Tô Nguyệt lập tức sung sướng không thôi mà đẩy Thượng Quan Cẩm ra làm con tốt thí. Nhưng chắc chắn cô ta cũng không ngờ rằng, chính quyết sách này đã đưa kế hoạch công lượng của mình đi thẳng đến chỗ thất bại.

Liễu Phi Chi thấy ta mãi không nói lời nào thì càng thêm phẫn nộ. Hắn ta giật lấy cây phất trần của thái giám đứng phía sau, thẳng tay ném nó xuống bể tắm, nói với thái độ hung hăng: “Thượng Quan Thái, đừng giả câm nữa.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương