Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Bùi Chiêu vốn là một kẻ nghèo rớt mùng tơi.
đầu tiên tôi gặp Bùi Chiêu, anh đứng lẫn trong phục vụ với áo khoác bò đã giặt nhiều đến bạc phếch. Mái tóc vuốt dựng đứng lên như lông nhím, có lẽ là đã được bà chỉnh lại, cực kỳ ăn nhập với khuôn mặt bướng bỉnh kia, trông cứ như một kẻ giờ chịu phục tùng bất cứ ai.
Và tôi, tôi đã phải lòng anh ngay từ cái đầu tiên .
Thói háo vốn là bản tính của người, mà Bùi Chiêu lại sở hữu một gương mặt đẹp đến người gặp người ghen. Thế nhưng Thượng đế dường như đã quá khắt khe khi mở cho anh một cánh cửa nhan thì lại đóng sập cửa đời, bởi khi Bùi Chiêu nghèo đến cả ngày ba bữa là bánh ăn kèm với bát cháo loãng đến có soi gương được. Cả người anh gầy gò như một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi bay, để lộ xương bả vai nhô lên tạo thành một đường cong gầy guộc, khiến bóng lưng từ phía sau trông vô cùng độc.
Tôi nói với bà rằng tôi muốn người , trong khi bà ta vừa sức tâng bốc tôi vừa liếc Bùi Chiêu đi lại như thoi giữa các phòng .
“Cậu nhóc bướng bỉnh lắm đấy.”
“Vậy thì dạo đừng để anh ta có việc mà làm.”
Bùi Chiêu làm phục vụ ở , và nhờ vẻ ngoài điển trai nên anh luôn trở thành mục tiêu của những kẻ muốn mưu đồ phát triển một mối quan hệ sâu xa hơn. Bùi Chiêu luôn nhận hết đơn hàng, nhưng sau lại lạnh lùng khước từ những bà chị có ý đồ bất chính kia.
vốn là hội sở lớn nhất thành phố A, nên nào đến bàn chuyện làm ăn tôi cũng bắt gặp anh.
Lúc nào anh cũng giữ duy nhất một biểu : đôi môi mím c.h.ặ.t và đôi mắt vô hồn cụp xuống, trong khi đôi bận bưng khay hoa quả hoặc rượu, bận rộn đến chân không chạm đất.
Anh chưa giờ động nói chuyện với tôi, cho đến một nọ khi tôi đàm phán xong, vì uống say bí tỉ nên đã nôn thốc nôn tháo ngay cửa nhà vệ sinh. Tôi tiện túm lấy anh bảo: “Cho tôi tờ giấy.”
Bùi Chiêu dùng khăn mang theo người nhẹ nhàng lau miệng cho tôi, ánh mắt anh khi bỗng thoáng qua một chút lay động.
“Uống ít thôi, chị à.”
Tôi nheo mắt lại, trong lòng chợt bản thân mình thật tồi tệ.
Sau hôm , tôi quyết định điều tra bộ lai lịch của Bùi Chiêu, và nhanh ch.óng biết anh là một đứa trẻ mồ côi gánh vác trách nhiệm nuôi em gái mắc bệnh tim bẩm sinh.
Anh nỗ lực tích cóp tiền cho ca phẫu thuật đắt đỏ , còn tôi thì lại nhẫn tâm c.h.ặ.t đứt đường kiếm tiền duy nhất của anh.
Bà làm theo ý tôi, không cho phép anh bán rượu nữa, đồng thời còn sai bảo phục vụ dưới trướng sức bắt nạt anh.
Tôi im hơi lặng tiếng suốt gần một tuần, cho đến ngày quay lại và Bùi Chiêu bị một người vây đ.á.n.h. Anh nằm gục dưới đất, co quắp người lại như một tôm nhỏ, hai ôm c.h.ặ.t lấy đầu mặc cho người kia không ngừng đ.á.n.h mắng.
Tôi gạt đông , bước đến cạnh Bùi Chiêu chìa về phía anh.
Người nọ lảo đảo vịn tường đứng dậy, lạnh lùng đẩy tôi lầm lũi bỏ đi xa.
Bà đứng cạnh cười hì hì: “ chưa, tôi đã bảo là cứng đầu lắm mà.”
Sau , tôi lại tìm gặp Bùi Chiêu một nữa, nhưng tôi mang theo một vali tiền và còn mở toang nó ngay trước mặt anh.
“Bệnh tình của em gái cậu không kéo dài được nữa đâu, tôi có giúp cậu mời những chuyên gia giỏi nhất trong và ngoài nước.”
Bùi Chiêu chằm chằm vào tôi đầy cảnh giác.
“Điều kiện là gì?”
Khoảnh khắc , tôi lỗ chân lông thân như giãn đầy sảng khoái, l.ồ.ng n.g.ự.c tĩnh lặng bấy lâu dường như đến lúc mới đập rộn ràng trở lại.
“Tôi muốn b.a.o n.u.ô.i cậu.”
Thời gian thấm thoắt đã trôi qua tám năm, hiện giờ Bùi Chiêu đã là người chung chăn gối với tôi, mặc dù anh hề tình nguyện.
Anh vẫn thường xuyên giữ bộ mặt lạnh lùng và làm ngơ trước mọi sự quan tâm của tôi. Anh luôn lấy cớ công việc bận rộn để tăng ca đến tận khuya mới về, mà vào giờ thì tôi đã ngủ say từ lâu .
Tôi chậm rãi khuấy bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo, trong khi l.ồ.ng n.g.ự.c không ngừng dâng lên giác buồn nôn dày đặc. Rõ ràng tôi rất đói, đói đến môi run lên bần bật, nhưng cứ hễ thức ăn là lại nuốt trôi.
Cánh mũi bỗng chốc ngứa ngáy, một dòng chất lỏng ấm nóng lại chảy xuống, làm hỏng hoàn bát cháo thịt thơm mềm.
Tôi lặng lẽ lau mũi, trong lòng không một chút hoảng sợ.
Bùi Chiêu từng nói với tôi rằng: “Thích Dao Quang, đôi khi tôi hoàn phải người.”
Thực tế là chúng tôi đều không phải những người có tâm tính nồng nhiệt, nên phần lớn thời gian ở nhau là mạnh ai nấy giải quyết công việc. Đợi đến khi đêm khuya thanh vắng, nỗi đơn ùa về, chúng tôi mới tìm đến ôm lấy nhau mà ngã xuống giường rộng lớn kia; triền miên quấn quýt như làm vậy mới chứng minh được bản thân không hề độc.