Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3.
Phần mời rượu bắt đầu sau khi tiệc diễn ra được nửa tiếng.
Anh trai tôi, Ngụy Xương Minh, đã đứng chờ sẵn bên cột hành lang cạnh đại sảnh từ lâu. Anh cao hơn tôi nửa cái đầu, hôm nay mặc một bộ vest xám đậm, đứng ở đó giống như một thân cây bất động.
thấy tôi đi tới, ánh mắt anh lập hiện lên ý dò hỏi.
Từ lúc anh vào hội trường giờ, chúng tôi chỉ từng đứng cạnh nhau trên sân khấu, chưa có cơ hội nói riêng câu nào. Anh vẫn luôn đợi.
Tôi bước bên cạnh anh, nghiêng người, hạ giọng xuống thấp nhất:
“ , Phương Viễn Châu đã bàn với Đường Cẩm Thành. nay Đường Cẩm Thành chuốc em say, sau đó Phương Viễn Châu giả vờ đi tìm em, chụp ảnh lại, giữ làm bằng chứng dùng lúc ly hôn.”
Anh tôi không cử động, tôi cảm nhận được khí quanh người anh thay đổi.
Giống như trong đúng khoảnh khắc đó có gì đó trở nên nén c.h.ặ.t rồi đồng thời chìm xuống. Hai loại cảm xúc va chạm giao nhau, cuối cùng bị anh mạnh mẽ áp xuống.
Anh cúi đầu nhìn tôi: “Có tin nhắn trong điện ?”
“Em gửi ảnh chụp màn hình cho anh rồi, chính là tấm nãy.”
Anh lấy điện ra xem. Tôi nhìn thấy sắc mặt anh trầm hẳn xuống, chân mày nhíu lại rồi buông ra, môi mím c.h.ặ.t.
Anh im hai , lại ngẩng đầu nhìn phía trước. Tay chậm rãi siết thành nắm đ.ấ.m, khớp tay trắng bệch lên một thoáng rồi mới buông lỏng.
“Đánh một trận.” Giọng anh rất thấp: “Hay là…”
“Không đ.á.n.h.”
Tôi ngắt lời anh.
“Anh nghe em nói hết đã.”
Anh hít sâu một hơi: “Em nói đi.”
“Em cần anh cầm tấm ảnh chụp màn hình kia, ngay trong lúc mời rượu, trước mặt tất người, từng trong tin nhắn đó lên. cho tất khách khứa nghe, cho ba mẹ anh ta nghe, cho bộ những người hôm nay có mặt ở đây nghe. Ngay bây giờ. Ngay tại đây. Chính hôm nay.”
Anh quay nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy là đ.á.n.h giá và xác nhận. Anh đang xác nhận xem tôi có tỉnh táo không, có thật nghĩ kỹ hậu quả chưa, có thật quyết tâm rồi hay không.
Tôi khẽ gật đầu với anh.
Anh nhìn tôi rất lâu, đại khái khoảng năm .
Sau đó anh nói: “Được.”
“Được” này… và “Được” kia… khác nhau một trời một vực.
Tôi gửi ảnh chụp màn hình cho anh nữa, xác nhận anh đã nhận được, rồi cầm ly champagne trên khay lên, hít sâu một hơi, bắt đầu phần mời rượu nay.
4.
Ánh đèn trong tiệc cưới rất ấm áp.
Trên mỗi bàn hoa cẩm tú cầu trắng, là loại hoa chính tay tôi đã khoanh đi khoanh lại rất nhiều trong bảng chọn hoa.
Danh sách nhạc cũng là do hai chúng tôi cùng chọn. Mỗi bài là anh nói tôi chắc chắn thích, cố ý hỏi lại tôi một nữa. Tôi nghe xong, nói bài này hay, bài kia cũng hay.
Hôn lễ này được chuẩn bị vô cùng dụng tâm. Mỗi chi tiết lưu lại dấu vết của những chúng tôi nghiêm túc thảo luận cùng nhau.
Vì thế tôi bỗng thấy chuyện này thật nực cười.
Con người ta hóa ra có thể đồng thời làm hai việc. Một mặt cẩn thận chuẩn bị cho hôn lễ, mặt khác cũng cẩn thận lên kế hoạch phá hủy .
Tôi cầm ly rượu bước tới bàn đầu tiên, mỉm cười cụng ly với các trưởng bối, nói cảm ơn, nói sau này thường xuyên lại, mong người chiếu cố nhiều hơn. Những lời nên nói, tôi không sót câu nào. cảm trên gương mặt cũng hoàn hảo không chút sai lệch.
Có trưởng bối cười nói hôm nay sắc mặt tôi rất tốt, cô dâu nên cười rạng rỡ như vậy, sau này cuộc sống nhất định thuận lợi bình an.
Tôi mỉm cười đáp: “Cảm ơn dì, mượn lời chúc của dì ạ.”
Nụ cười tự nhiên mức khiến bà ấy vui vẻ hẳn lên. khóe mắt tôi vẫn luôn để ý vị trí của Đường Cẩm Thành.
Anh ta không đi trò chuyện với ai, cũng không trở về chỗ ngồi, chỉ đứng ở đó, dáng vẻ tùy ý nhàn nhã. Giống như đang đợi người, cũng giống như đứng tiêu thực sau bữa ăn.
Trông kiểu gì cũng được, chỉ là không thể đoán rõ.
tôi biết anh ta đang đợi tôi.
Anh ta đang chờ cơ hội mà anh ta cho rằng đã nắm chắc trong tay.
Quả nhiên, anh ta bước về phía tôi, đứng ngay nơi tôi nhất định phải đi . Trên tay cầm một ly champagne, trên môi là nụ cười ôn hòa của kiểu người từng trải, thân thiện mà lại mang phần dáng vẻ của một người anh lớn, khiến người ta không tìm ra điểm gì bất thường.
“Thính Tuyết.” Anh ta tiến tới, đưa ly rượu .
“Hôm nay là ngày trọng đại của hai em. Anh là anh em thân thiết, trước tiên kính em một ly, chúc hai đứa sau này càng ngày càng hạnh phúc.”
Giọng điệu chân thành tha thiết, giống như xuất phát từ tận đáy lòng, không hề có bất cứ sơ hở nào.
Trước đây mỗi gặp anh ta, tôi cảm thấy anh ta là kiểu người rất đáng tin cậy.
Tôi nhận lấy ly rượu, mỉm cười cảm ơn, nâng lên.
Miệng ly chạm tới môi…
“Thính Tuyết.” Giọng anh trai tôi vang lên bên cạnh.
Anh bước tới, không nhanh không chậm tay lên cánh tay tôi: “Mẹ nói phát câu trước mặt người, bảo em lên sân khấu trước.”
cảm trên mặt Đường Cẩm Thành khựng lại chưa tới một rồi lập trở về tự nhiên. Anh ta không có động tác dư thừa nào, cũng không nói thêm lời nào.
Anh ta vẫn chờ. Cho rằng đây chỉ là một khúc nhạc đệm ngắn ngủi.
Tôi ly champagne trở lại tay anh ta, khẽ nói: “Anh Cẩm Thành, đợi em một lát nhé.”
Sau đó xoay người đi theo anh trai lên sân khấu.
Phía sau không có động tĩnh gì, tôi biết anh ta đang nhìn.
Đang chờ.
Anh ta cho rằng mình đã thành công được một nửa rồi.
Anh ta không biết, trước khi ly rượu ấy được đưa tới trước mặt tôi… Tôi đã chuẩn bị sẵn việc đổi đi rồi.
5.
Trên sân khấu, anh trai tôi nhận micro từ MC, nói thay mặt nhà gái phát câu. MC lui một bên, nhạc nền dừng lại, bộ ánh mắt trong hội trường đổ dồn về đây.
Phương Viễn Châu đứng dưới sân khấu, nụ cười vẫn rất tự nhiên, hơi cúi đầu, giống như có chút ngại ngùng. Giống như đây chỉ là một bài phát cảm ơn bình thường từ phía nhà gái.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn khung cảnh trước mắt, nhìn hàng trăm người dưới ánh đèn, nhìn gương mặt mà tôi từng cho là vô cùng quen thuộc kia của Phương Viễn Châu.
Anh trai tôi lên tiếng, giọng bình ổn, như thể đang thuật lại một chuyện chẳng liên quan gì cảm xúc cá nhân của anh:
“Em gái tôi trước giờ không dễ dàng tin tưởng ai. Một khi đã xác định một người, phải mất rất nhiều thời gian.”
Phương Viễn Châu vẫn đang cười. Dưới khán đài có vị khách khẽ gật đầu phụ họa.
“Cho nên hôm nay, tôi cho người nghe một tin nhắn.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh rõ ràng:
“ cho bộ người thân bạn bè có mặt hôm nay nghe. Cũng cho ba mẹ chồng tương lai của em gái tôi nghe.”
Anh lấy điện từ túi vest ra, màn hình sáng lên.
Bên dưới bắt đầu có người nhận ra điều bất thường, tiếng bàn tán nhỏ dần vang lên. Nụ cười trên mặt Phương Viễn Châu xuất hiện vết rạn đầu tiên.
“Yên tâm đi anh em, nay tôi chuốc cô ta say. Cậu giả vờ đi tìm cô ta, chuyện lại thì cậu hiểu rồi đấy. lúc ly hôn, thứ này dùng được.”
bộ hội trường yên suốt ba . Ba ấy, không có bất kỳ âm thanh nào. Ngay nhạc nền cũng như ngừng lại.
Không khí cũng đông cứng. Tất người đứng sững tại chỗ, không dám chắc mình nghe thấy điều gì.
Anh trai tôi ngẩng đầu lên, tiếp tục nói: “Người gửi tin nhắn này là Đường Cẩm Thành. Người nhận được tin nhắn, và trả lời một “Được”, là chú rể hôm nay, Phương Viễn Châu. Thời gian là , 11 giờ 27 phút.”
yên kéo dài thêm hai nữa.
Sau đó… hội trường hoàn bùng nổ.
6.
Âm thanh từ bốn phương tám hướng đồng loạt ập tới. Có người kinh hô, có người bật dậy khỏi ghế, có người quay xác nhận với người bên cạnh xem mình có nghe nhầm hay không.
đồng nghiệp quen biết Phương Viễn Châu nhiều năm nhìn nhau đầy khó xử. cảm của họ giống như giận, lại không chắc bản thân có nên giận hay không.
Mẹ của Phương Viễn Châu tái mét mặt mày, bàn tay siết c.h.ặ.t mép khăn trải bàn như bám víu thứ gì đó để giữ mình khỏi ngã xuống. Bà cố đứng dậy rồi lại ngồi xuống.
Cha anh ta vẫn bất động ngồi tại chỗ.
Cơ hàm siết căng, ánh mắt cực kỳ nặng nề nhìn lên sân khấu, nhìn chiếc điện trong tay anh trai tôi, rồi chậm rãi chuyển Phương Viễn Châu.
Phương Viễn Châu bước nhanh lên sân khấu, giọng nói đã run rõ rệt: “Anh… anh trai, tin nhắn này là…”
Anh tôi xoay màn hình điện về phía anh ta: “Đây có phải số điện của cậu không?”
Phương Viễn Châu đứng c.h.ế.t tại chỗ. Môi anh khẽ động, không nói nổi một .
im ấy chính là câu trả lời.
Đường Cẩm Thành chen từ trong đám người ra ngoài, sắc mặt xanh mét, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Đây chỉ là trò đùa thôi. Bọn tôi nói chơi, người hiểu lầm rồi. Ý của tin nhắn đó là…”
Anh trai tôi quay nhìn anh ta, giọng không chút cảm xúc: “Trò đùa?”
Anh lặp lại hai ấy, dừng một nhịp rồi nói tiếp: “Vậy cậu có thể giải thích ly rượu rồi đưa cho em gái tôi… bên trong có thứ gì không?”
Không khí lập đông cứng.
Ánh mắt Đường Cẩm Thành đảo đảo lại giữa tôi và anh trai tôi, lùi về sau nửa bước, không nói gì nữa.
im của anh ta… có sức nặng hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Mấy người quen biết anh ta bên cạnh bắt đầu quay nhìn anh ta. Trong ánh mắt ấy đã xuất hiện thứ gì đó.
Là nghi ngờ.
Là dè chừng.
Là bắt đầu cân nhắc lại mức độ nghiêm trọng của chuyện này.
Những người rồi đứng rất gần anh ta cũng âm thầm dịch bên cạnh nửa bước.
Tôi bước tới trước micro, cầm lấy , đứng yên trên sân khấu.
Hàng trăm ánh mắt trong hội trường đồng loạt nhìn về phía tôi. Ánh đèn từ phía trên chiếu xuống rất sáng, sáng mức tôi phải hơi nheo mắt mới thích ứng được.
Tôi nói: “Ly rượu kia tôi chưa uống.”
“Trước khi anh ta đưa tới, tôi đã đổi đi rồi.”
Tôi nhìn về phía Đường Cẩm Thành: “Tôi hỏi anh một câu. Chai rượu hôm nay anh mang tới… là anh tự chuẩn bị, hay là Phương Viễn Châu trả tiền?”
Anh ta không trả lời.
Lại có thêm người quay đầu nhìn anh ta. này, trong ánh mắt ấy không là nghi ngờ nữa. Mà là chắc chắn.
Tôi thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng về phía trước.
“Hôm nay tôi tới đây, là bởi vì tôi đã từng thật lòng yêu Phương Viễn Châu.”
Tôi dừng lại một chút, để câu nói ấy hoàn lắng xuống trong không khí.
“ hôn lễ này… đây kết thúc rồi.”
Tôi micro xuống, bước tới bên bàn hoa cưới, tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái ra, xuống cạnh bó cẩm tú cầu trắng.
Nhẹ nhàng xuống.
Không ném.
Không đập.
Chỉ là xuống.