Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Phần 4

10.

Tối hôm ấy, Phương Viễn Châu liên tục gửi cho tôi hơn chục tin nhắn.

Ban đầu là giải thích.

Anh nói tin nhắn kia chỉ là nhất thời hồ đồ, nói lúc uống rượu Đường Cẩm Thành nên buột miệng nói bậy, sự nghĩ tới việc làm như . Anh bảo tôi tĩnh lại rồi nói chuyện anh.

Sau đó là xin .

Nói xin .

Nói anh biết mình sai rồi.

Nói hãy cho anh một cơ hội làm lại từ đầu.

Rồi dần dần biến thành chất vấn.

Anh nói tôi làm như đã phá hỏng quan hệ giữa hai nhà. Nói việc vạch trần trước mặt mọi người quá cực đoan. Nói có chuyện gì hoàn toàn có thể giải quyết riêng tư. Nói tôi khiến anh mất hết thể diện trước tất mọi người.

Tin nhắn cuối cùng là: “ làm sự thấy đúng sao?”

Tôi đọc hết toàn bộ tin nhắn từ đầu tới cuối.

gọi là giải thích của anh, thực chất chỉ là: “Anh chỉ nói miệng thôi, định làm .” không phải giải thích vì sao anh lại nói ra những lời ấy.

gọi là xin của anh, thực chất là vì mọi chuyện không diễn ra theo đúng kế hoạch của anh. không phải xin vì đã có ý định hủy hoại tôi.

gọi là muốn nói chuyện riêng, anh muốn cứu vãn là cục diện hiện tại. không phải đối diện việc thân đã sai ở đâu.

Còn : “ làm sự thấy đúng sao?”

Tôi nghĩ rất lâu… vẫn không hiểu anh mong chờ tôi sẽ trả lời gì.

Cuối cùng tôi chặn số anh.

Đường Cẩm Thành cũng gửi tin nhắn tới. Giọng điệu rất gay gắt, nói hôm đó chỉ là hiểu lầm, yêu cầu tôi công khai đính chính, nói cách xử lý của tôi đã hủy hoại danh tiếng của anh ta.

Từ đầu tới cuối, không có lấy một chữ nhắc tới việc thân anh ta đã làm gì.

Tôi chụp màn hình đoạn tin nhắn đó, chuyển tiếp cho cha của Phương Viễn Châu, kèm theo một dòng ghi chú: “Phòng trường hợp sau này cần dùng tới.”

Gửi xong, tôi cũng chặn luôn Đường Cẩm Thành.

thoại lần trở nên yên tĩnh. Tôi úp nó xuống bàn, ngẩng đầu nhìn trần nhà. 

Trong phòng vẫn còn rất nhiều đồ mang từ hôn lễ về kịp dọn dẹp.

Kẹo .

Thiệp mời.

đôi tượng nhỏ chúng tôi mua lúc đi chụp . Nó nằm lặng lẽ trên bàn.

Đôi tượng ấy là chúng tôi mua ở một con phố cũ. Chủ tiệm là một lão. Thấy hai chúng tôi nắm tay bước vào, chủ động nói đôi tượng này là một cặp, không bán lẻ, hỏi chúng tôi có muốn lấy không.

Phương Viễn Châu không hỏi giá, trực tiếp nói muốn mua.

Lúc thanh toán, lão còn tặng chúng tôi một sợi dây đỏ, nói treo lên cửa vào ngày sẽ mang lại điềm lành.

Sợi dây đỏ ấy vẫn còn trong túi tôi. Hôm nay bận quá nên kịp lấy ra.

Tôi ngồi đó rất lâu.

Không động đậy, cũng không nghĩ ngợi gì đặc biệt. Chỉ lặng lẽ nhìn đôi tượng nhỏ kia.

Nhìn lâu. Sau đó dậy, cất chúng vào trong túi.

Không vứt đi, cũng không để lại trên bàn.

Tôi không biết vì sao mình lại làm . Có lẽ vì tôi cảm thấy chúng vẫn đến lúc phải bị vứt bỏ. Hoặc cũng có thể… chỉ là ấy tôi đủ sức để đưa ra quyết định đó.

11.

Ngày hôm sau, một đoạn video trong hôn lễ bắt đầu lan truyền giữa các khách mời.

Là đoạn anh trai tôi trên sân khấu đọc tin nhắn kia. Có người dùng thoại quay lại rồi đăng lên mạng. Tôi không biết là ai, cũng không đi tra.

Trong video, âm thanh rất rõ ràng.

Tên của Đường Cẩm Thành.

Tên của Phương Viễn Châu.

Nội dung tin nhắn kia… chữ , tất đều ở đó, không có bất kỳ chỗ nào mơ hồ.

Khu luận gần như nghiêng hẳn về một phía. Không ai cho rằng đó chỉ là trò đùa, cũng không ai nói tôi làm quá đáng.

Có vài luận viết: “Công khai ngay tại chỗ là đúng. Nếu giải quyết riêng tư có còn bị c.ắ.n ngược.”

Cũng có người nói: “Nếu là tôi chắc sụp đổ ngay tại chỗ rồi. ấy tĩnh sự.”

Tôi lướt xem một lúc, không luận gì, rồi tắt trang đi.

Phương Viễn Châu gọi cho tôi. Giọng anh đã không còn vẻ cố chống đỡ như tối hôm trước, nghe rất mệt mỏi:

“Thính Tuyết… video kia có thể giúp anh liên hệ xóa đi được không? Bên công ty đã có người nhìn thấy rồi, HR cũng đang hỏi anh…”

Tôi ngắt lời anh: “ không đăng video đó, cũng không liên hệ được người đã đăng.”

Dừng một chút, tôi nói tiếp: “Anh muốn giải thích tự mình đi giải thích.”

Nói xong tôi cúp máy.

Ngoài cửa sổ trời rất đẹp. Dưới lầu có trẻ con đang chơi đùa, âm thanh vọng lên từ rất xa, là kiểu tiếng reo hò lẫn vào nhau, không nghe rõ đang nói gì, nhưng có thể cảm nhận được sức sống trong đó.

Tôi đem toàn bộ tin nhắn mấy ngày nay nhận được sắp xếp lại một lượt.

nào cần chụp màn hình chụp. nào c.ầ.n s.ao lưu sao lưu. Phân loại theo thời gian, lưu vào một thư mục riêng, tên, nén lại rồi mã hóa, cất ở nơi sâu nhất trong ổ cứng.

Không phải vì định dùng chúng làm gì. Chỉ là tôi không muốn đến lúc đó mình lại ở thế bị động.

Chiều hôm ấy, cha của Phương Viễn Châu gọi cho tôi. Ban đầu tôi không định nghe, nhưng nhìn màn hình hiện tên ông vài , cuối cùng vẫn nhấn nhận cuộc gọi.

Ông im lặng một hai rồi lên tiếng: “Con à, chuyện này là của Viễn Châu. Bác thay nó xin con.”

Tôi không nói gì.

“Bác không ép con tha thứ cho nó.” Ông nói: “Bác chỉ muốn con biết… cách xử lý hôm đó của con không hề sai.”

Nói xong ông liền cúp máy, không chờ tôi đáp lại, cũng không để cho tôi cơ hội nói thêm. Giống như ông chỉ cần truyền đạt nói ấy đi là đủ, hoàn toàn không cần tôi phản hồi gì.

Tôi thoại xuống, ngồi bên cửa sổ rất lâu, nhìn khoảng sân dưới lầu được ánh nắng buổi chiều phủ sáng.

Không nghĩ gì , chỉ ngồi như thôi.

12.

Hai tuần sau, giấy thỏa thuận ly hôn được gửi tới.

Phương Viễn Châu không nhắc tới tài sản, cũng không đưa ra bất kỳ kiện bổ sung nào. Anh ký rất dứt khoát, một mạch ký xong, giống như thân anh cũng chỉ muốn nhanh ch.óng kết thúc chuyện này.

Luật sư của tôi nói đây là thỏa thuận xử lý gọn gàng nhất thấy trong vài năm gần đây, thậm chí còn không cần chỉnh sửa qua lại lần nào.

hỏi tôi: “ vẫn ổn ?”

Tôi đáp: “Tôi ổn.”

nhìn tôi một , không nói thêm gì , cất tài liệu lại rồi đẩy về phía tôi để ký.

Tôi ký tên lên thỏa thuận, nét b.út rất vững. Ký xong còn nhìn lại một lần, xác nhận không viết sai, rồi bỏ giấy tờ trở lại phong bì, giao cho luật sư.

Rời khỏi văn phòng luật, tôi trước cửa một lúc.

Hôm đó thời tiết rất đẹp. Con phố bên ngoài thường đến mức không có gì đặc biệt. Có người đi ngang, có xe chạy qua, một người bán hoa đẩy xe ven đường. Hoa màu cam, rất rực rỡ, nhìn hơi ch.ói mắt.

Tôi đó nghĩ xem có nên mua một bó hay không. Cuối cùng vẫn không mua, chỉ xoay người đi về phía ga tàu ngầm.

Về tới nhà, tôi lấy bộ đã chụp trước đó ra xem một lúc. Trong , chúng tôi giữa một nơi đầy hoa nở.

Phương Viễn Châu hơi cúi đầu nhìn tôi, còn tôi ngẩng mặt cười. Góc chụp ấy khiến tôi trông rất đẹp. Nhiếp gia nói đây là bộ đẹp nhất trong số mẫu họ chụp thời gian đó. ấy tôi còn vui vẻ hẳn lên, đặc biệt thêm hai cuốn album.

Tôi khép album lại, bỏ vào một chiếc thùng giấy, lên tầng cao nhất của tủ, đẩy sâu vào bên trong, tới vị trí khó tới nhất.

Không phải vì tôi không muốn nhìn . Chỉ là tấm ấy cần được ở một nơi không dễ vô tình bắt gặp.

Để nó ở đó.

nào nhớ tới là tôi chủ động nhớ tới nó, không phải mỗi ngày mở tủ đều phải đối diện nó.

Váy tôi đem đi giặt khô, giặt sạch sẽ rồi treo lại vào tủ quần áo.

Bạn tôi tới nhà chơi, nhìn thấy chiếc váy treo ở đó hỏi: “Cậu không vứt nó đi à?”

Tôi nghĩ một lúc rồi đáp: “Váy đâu có làm gì sai.”

ấy im lặng một hồi, không hỏi thêm . Sau đó chúng tôi ngồi trong phòng khách uống trà, nói rất nhiều chuyện khác.

Đang nói giữa chừng, ấy đột nhiên hỏi:

“Hôm đó trước mặt nhiều người như … cậu có hối hận dù chỉ một không?”

“Có hối hận một .” Tôi đáp: “Trước anh mình bước lên sân khấu.”

“Chỉ một thôi?”

“Chỉ một . Sau đó không còn .”

“Vì sao lại không còn?”

Tôi cầm tách trà, nghĩ một lúc rồi nói: “Tớ nghĩ… nếu hôm đó tớ không nói ra, đời này anh ta sẽ luôn cho rằng tớ không dám.”

Bạn tôi trầm mặc một lúc rồi nói: “Trong tất những người tớ quen, cậu là người hiểu rõ nhất thế nào gọi là lòng tự trọng.”

ấy tôi không trả lời đó, chỉ mỉm cười bảo ấy uống hết trà đi. Nhưng đến bây giờ tôi vẫn nhớ nói ấy. Mỗi lần nhớ lại, trong lòng giống như có thứ gì đó được vững xuống lần .

Như một hòn đá lơ lửng mãi trên không trung, cuối cùng cũng rơi xuống mặt đất.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.