Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Ánh Từ Thanh Hà khóa chặt lấy tôi, gay gắt và nóng rực đến mức khiến lòng tôi chộn rộn khó hiểu.
Tôi liếc sang, không kiêng dè:
“ cái mà .”
Anh mím môi, lạnh đến rợn :
“Có thai à?”
Tôi nheo mắt, buồn che giấu vẻ châm chọc:
“Gặp anh là muốn nôn rồi.”
Không khí quanh bàn tiệc như chùng xuống.
Gương anh sa sầm, chút biểu cảm.
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Từ Thanh Hà đến nhanh như chớp. Không yêu đương, không tìm hiểu, cứ thế mà cưới.
Tôi từng mơ rằng lớp vỏ ngoài lạnh lùng ấy là đàn ông sâu sắc và dịu dàng.
Thật tiếc, đó là mộng tưởng riêng tôi.
Hôn nhân không ngọt ngào như tưởng tượng, thậm chí khô khan đến mức nhạt nhẽo.
Anh là luật sư, công việc kín lịch, mười ngày hết tám công tác.
Chúng tôi sống cùng nhà, nhưng lại như dưng — lạnh lùng, xa cách.
Anh không nhớ sinh nhật tôi, chưa từng để tâm đến những ngày lễ ta hay cùng nhau kỷ niệm.
Sở thích anh giản đơn đến mức cứng nhắc — không phim, không mạng xã hội, rảnh rỗi vùi sách.
Ngoài chuyện giường, dường như có khác làm anh hứng thú.
Tối tân hôn, tôi vừa từ phòng tắm bước ra đã thấy anh nằm giường, tay cầm sách, mắt cặp kính đọc chăm chú như làm nghi lễ.
Tôi leo giường, trùm chăn kín mít, lặng lẽ kiểm tiền mừng.
đếm đến số thứ ba —
“Muộn rồi, anh tắt đèn đây.”
“Không đọc nữa à?”
“Không.”
“Ừ, vậy anh ngủ . nghịch điện thoại chút.”
Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu không gian mờ tối, mùi dầu gội và sữa tắm vẫn phảng phất trong không khí.
Tôi nằm nghiêng, quay lưng về phía anh.
“Tiếu Tiếu.”
“Sao?”
Tôi đặt điện thoại xuống, quay lại .
Ánh mắt anh tối đen, sâu thẳm như biển, khiến tôi không dám đoán suy nghĩ bên trong.
“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp.”
“Anh là đàn ông, mươi tám tuổi, sức khỏe bình thường.”
Từng từ anh như đánh thẳng tâm trí tôi.
Dù ngốc biết anh ám điều .
Dưới ánh trăng lặng lẽ, anh cúi , đặt nụ hôn nóng rực môi tôi.
bao lâu , tiếng thở gấp khe khẽ vang vọng trong căn phòng tân hôn…
Sáng hôm , tôi chưa mở mắt đã anh gọi dậy, bằng cách đó.
Tôi là mở lời ly hôn.
Lúc đó anh vùi vụ án khó, thức đêm liên tục, đến sinh nhật tôi quên mất.
Về nhà, thấy tin nhắn chúc mừng khác điện thoại tôi, anh sững .
khàn đặc:
“Anh xin lỗi… anh quên mất.”
Tôi anh, không gợn sóng:
“Từ Thanh Hà, mình ly hôn .”
Anh tôi rất lâu mà không , sắc tối sầm.
“Lại giận dỗi nữa đây?”
Tôi ngẩng , nghiêm túc anh:
“Từ Thanh Hà, nghiêm túc, không phải giận dỗi. là anh luôn cho rằng giận dỗi.”
“Giấy ly hôn đã ký rồi, anh cần ký là xong.”
Anh cau mày đầy bực bội, vừa định tiếng cuộc gọi tới.
dây bên kia vang nữ quen thuộc, nhưng không nghe rõ .
Sắc anh thay đổi, nét bình tĩnh thay thế bởi cảm xúc khác.
“Được, anh qua ngay.”
Anh rời vội vàng, thứ đáp lại tôi là tiếng cửa đóng mạnh vang dội.
khi Từ Thanh Hà , tôi ngồi sofa lặng lẽ xem ti vi.
Kim đồng hồ tường tích tắc không ngừng.
giờ sáng.
Từ Thanh Hà lại không về nhà.
Tôi đứng dậy, thu dọn hành lý mình.
Rời khỏi căn nhà ấy.
2
Đây là lần tiên tôi gặp lại Từ Thanh Hà cuộc cãi nhau lần trước.
Chị họ anh ấy tổ chức đám cưới, mời cả chúng tôi cùng đến dự.
Việc ly hôn vẫn chưa thông báo cho bên gia đình.
Tôi cúi chăm chú , không anh lấy cái.
Bỗng bàn tiệc rôm rả hẳn , tôi ngẩng , là Ôn Ngọc San.
“Ngây ra đó làm , .”
Từ Thanh Hà gắp tôm bỏ bát tôi.
Tôi buồn để ý, liền gắp lại bát anh.
Lạnh nhạt :
“Không .”
Tôi dị ứng hải sản, Từ Thanh Hà lại rất thích.
Suốt thời gian chung sống, bữa hầu hết đều theo khẩu vị anh.
Nghĩ lại, đến chuyện uống không hợp, sao sống lâu dài được?
Anh không , lại bóc vỏ tôm rồi đặt bát tôi.
Tôi bắt thấy bực mình.
“Tôi dị ứng tôm, không được.”
anh cứng lại, như thể không ngờ đến.
“Xin lỗi, anh không biết.”
nhóc lạch bạch chạy đến ôm chầm lấy tôi.