Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Không lẽ anh ta nghĩ quẩn?

Tôi vội vàng gọi cho Trần Vọng.

Trần Vọng hớt hải chạy tới, quẹt thẻ mở . Tôi nấp , thò đầu vào ngó.

Hạ Dã bệt thảm, lưng dựa vào sofa, dài co lại, tay buông thõng, mày nhíu chặt, vẻ mặt mất hết sức sống.

Bên cạnh là một ly thuỷ tinh bị lật đổ vết nước loang lổ, đầu ngón tay anh ta rỉ máu, chắc bị mảnh vỡ cắt trúng.

Màn hình điện thoại vẫn , giao diện chat của chúng tôi hiện rõ đó.

Trần Vọng hốt hoảng:

“Anh Hạ! Anh làm gì vậy? sớm dằn vặt bản thân kiểu ?

Không lẽ là bạn gái mạng của anh… chia tay rồi hả?”

Hạ Dã khựng người, khí áp xung quanh càng lạnh.

Trần Vọng xót xa:

“Tôi nói rồi mà, yêu mạng không đáng tin!

Biết đâu lại là chú bụng phệ giả gái, lừa tiền lừa !”

chú đầu anh á! Cả nhà anh… cả nhà chỉ có mình anh là chú bụng phệ!

“Cô ấy không như vậy!”

Hạ Dã phản ứng mạnh, túm lấy cổ Trần Vọng, mắt đỏ hoe gào lên:

“Không cho phép anh nói cô ấy như !

Cô ấy là cô gái ngọt ngào dễ thương nhất giới !”

Anh buông tay ra, vô lực dựa lại vào ghế sofa, giọng nghẹn ngào:

“Chắc chắn là cô ấy gặp khó khăn gì đó nên mới lừa anh…

Hôm còn nói không khoẻ, hôm nay lại đòi chia tay…

Chắc chắn là có chuyện không giải quyết được…”

Tôi nấp , mềm nhũn như bánh tráng nhúng nước.

bị “cắm sừng” còn tìm lý do giúp tôi.

Trần Vọng bừng tỉnh đại ngộ:

“Tôi hiểu rồi! Không chừng cô ấy bị bệnh nan y, không liên lụy đến anh nên mới cố nói vậy chứ gì?

Phim truyền hình chiếu hoài mô-típ đó!”

Mắt Hạ Dã lên một chút, rồi lại nhanh chóng tối sầm, bị nỗi hoảng loạn thay .

“Không được. Tôi tìm cô ấy.

Trần Vọng, bất chấp mọi giá, tôi cần toàn bộ thông tin của cô ấy.

Ngay lập tức!”

Tôi không nhịn được bật cười thành .

Cả hai người trong phòng cùng lúc đầu nhìn tôi.

Tôi lúng túng hắng giọng:

“Ờm… anh Hạ , anh có biết cô ấy tên gì không?”

Hạ Dã đứng hình, mặt lúng túng:

“Không biết… tụi tôi quen nhau ứng dụng nước ngoài, chỉ biết cô ấy học nước ngoài thôi…”

“Vậy anh có biết mặt mũi cô ấy ra không?”

Hạ Dã càng xấu hổ:

“Cô ấy chỉ gửi một tấm ảnh chụp từ phía

tôi biết, cô ấy nhất định là cô gái xinh đẹp nhất đời!”

Tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng. May mà tôi chưa từng gửi ảnh mặt.

“Vậy thì… anh chẳng biết gì cả, mà tìm?”

Tôi nhún vai.

“Huống chi, biết đâu người ta chỉ coi đó là trò đùa?”

Anh ta nghiến răng trừng mắt nhìn tôi, sang Trần Vọng:

“Tôi thực sự rất ném em gái anh ra ngoài sổ!”

Trần Vọng vội vàng đẩy tôi ra:

“Cô tổ nhỏ à, đừng phá nữa, mau đi tìm đám chị em của cô đi.”

Rồi, đuổi tôi đi.

cảm giác tội lỗi vừa nhen nhóm liền tan sạch như khói mây.

5

Tôi cùng mấy chị em dạo phố, ăn uống cả ngày.

trong lòng vẫn cứ trống rỗng, hụt hẫng.

Chắc chắn là… chưa uống đủ mà thôi.

Tối đó tôi định gọi điện moi tiền anh trai.

Vừa gọi , âm nhạc từ bên kia như nổ tung màng nhĩ tôi.

“Em gái à, anh bar uống với anh Hạ.

Ảnh thất , ôm chai rượu không chịu buông tay.”

“Anh còn định kiếm mỹ nữ bàn bên để mở lòng giúp ảnh, ai dè có cô gái lại gần bắt chuyện, ảnh lập tức giơ màn hình điện thoại lên: ‘Tôi có bạn gái rồi, đừng làm phiền.’

Tsk, chuẩn bài ‘đạo đức đàn ’ rồi còn gì!”

Tôi do dự vài giây, rồi vẫn chạy đến.

Hạ Dã một mình trong góc, trước mặt là một đống vỏ chai rượu.

Mặt anh đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, tay vô thức vuốt nhẹ lên tấm ảnh nền điện thoại – ảnh chụp từ lưng.

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Anh lảo đảo đứng dậy, cầm một chai rượu đi ra ngoài, suýt trượt ngã.

Tôi theo bản năng đỡ lấy anh.

Khoảng cách gần trong gang tấc, mùi rượu nồng đậm trộn với hương tuyết tùng xộc thẳng vào mũi.

Anh giận dữ gạt tay tôi ra:“Biến! Đừng có chạm vào !”

Động tác quá mạnh, kéo bung luôn dây khoác của tôi.

Tôi cũng nổi điên:“Biến thì biến! Có mù mới thích kiểu đàn thô lỗ như anh!”

Tức nghẹt thở, tôi người bỏ đi.

Ngực hơi lạnh, khoác mở bung, để lộ váy hai dây xanh lam bên trong.

Thời gian như dừng lại.

Ánh mắt Hạ Dã chậm rãi lướt từ dưới lên, cuối cùng dừng gương mặt tôi.

Trong vài giây, biểu cảm anh trải từ sững sờ, chấn động, không dám tin.

Anh nhìn tôi rất lâu, giọng khàn đặc:

“Sớm nên đoán ra là em rồi.”

Đầu tôi trống rỗng.

Xong rồi! Lộ thân phận rồi!

Tôi theo phản xạ chỉ ra lưng anh:

“Nhìn kìa, UFO!”

Xoay người bỏ chạy.

6

Anh đuổi tới chỉ trong vài bước, ngay góc tường đưa tay chặn tôi lại, kẹp giữa người anh bức tường.

Ánh đèn mờ ảo rọi xuống gương mặt anh, góc cạnh rõ ràng, ánh mắt không còn lạnh lùng mà ngập tràn mị hoặc, hoang mang, tủi thân, sợ hãi.

Cổ sơ mi bị tôi giằng lúc nãy hơi xộc xệch, lộ ra xương quai xanh một mảng da mỏng phớt hồng.

tôi đập như trống.

Không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

“Bé ngoan…”

Anh nghiêng đầu sát tai tôi, giọng nói giống hệt mạng, dịu dàng dè dặt:

“Là em không?”

Tai tôi nóng ran như bị thiêu.

Không được! Không thể đầu hàng trước sắc đẹp!

Lúc anh lơi tay, tôi cúi người lách ra từ dưới cánh tay anh, cắm đầu chạy về phòng, khóa trái .

đập loạn, trằn trọc không ngủ suốt đêm.

7

hôm , mắt thâm như gấu trúc, tôi kéo Trần Vọng đi ăn .

Ai ngờ Hạ Dã cũng có mặt, mắt cũng thâm quầng.

Trần Vọng liếc liếc lại:

“Anh Hạ thất thì em biết rồi, em gái à, mắt em cũng như gấu trúc vậy? Yêu đương rồi hả?”

Hạ Dã hít sâu:

“Tôi không thất .”

Tôi cứng mặt:

“Em cũng không có yêu đương gì hết.”

Ánh mắt Hạ Dã u oán, như một chú chó ngao Tây Tạng bị chủ vứt bỏ, lặng lẽ tố cáo tôi.

Giây tiếp theo, anh nhẹ nhàng đẩy đĩa bánh sầu riêng mà tôi ngại không dám lấy sang phía tôi.

Còn ly sữa đậu nành cũng được anh đẩy lại gần tay tôi thêm mười phân.

tôi run rẩy.

Trần Vọng “ồ” lên một , vươn tay gom hết về trước mặt:

“Mặt trời mọc đằng Tây hả trời? Anh Hạ đưa đồ ăn cho tôi ? anh em thiêng liêng dữ vậy?”

Mặt Hạ Dã tối sầm.

Anh giơ định đá, giơ đến nửa chừng, liếc tôi nhìn, đành ngừng lại giữa không trung rồi từ từ rút về.

Anh mặt ra sổ, đường nét mặt căng cứng, chắc là nghiến răng lắm rồi.

Trần Vọng không biết gì, cười hớn hở đẩy đồ lại cho tôi:

“Em gái, anh chịu không nổi mùi sầu riêng đâu, em ăn đi. Sữa đậu nành uống lúc còn nóng nè.”

Hạ Dã: “……”

Tôi lén bật cười.

nói là bánh sầu riêng ăn cũng ngon thật.

Trần Vọng ngơ ngác:

em gái lại cười?”

Tôi cảm khái:

“Anh à, anh đúng là… người thông minh tuyệt đỉnh.”

Hạ Dã đối diện, vành tai… đỏ ửng trông .

8

Trần Vọng đề nghị đi cắm trại đảo để xem khu homestay mới của anh ấy.

Tôi vừa gật đầu, Hạ Dã nhàn nhạt lên :

“Tôi cũng đi.”

bến cảng, Hạ Dã là người lái du thuyền chở cả nhóm.

Gió biển lớn, tôi vừa cảm lạnh, vai được choàng thêm một tấm chăn mỏng.

Hạ Dã lặng lẽ khoác lên người tôi, ngón tay dài khẽ vuốt tóc tôi sang một bên.

Mặt tôi đỏ ửng xuống.

Anh kế bên, mắt nhìn xa xăm như thể vừa rồi không là anh.

Trần Vọng đưa thêm một tấm mền mỏng:

“Em gái, gió biển lớn lắm… ủa? Anh Hạ nhanh tay ghê.”

Vừa nói vừa tự quấn chăn cho mình.

Du thuyền tăng tốc, Trương Cảnh Nhiên lái thì cười gian, đột ngột đánh tay lái.

Hạ Dã nghiêng người sát lại, giọng mang vẻ tủi thân vang bên tai tôi:

“Em nói bạn trai cũ lại là gạt tôi đúng không?

tay trong ảnh đó giống hệt khoác anh em em mặc.”

Gió biển động cơ là lớp ngụy trang hoàn hảo.

Anh ấy nhận ra rồi.

Tôi thẳng thắn:

“Đúng, là em gạt.

Anh hung dữ như vậy, còn xô em đau điếng, em không bên người vừa hung vừa hai mặt như anh.”

Anh sững người, khí tụt xuống hẳn, lí nhí giải thích:

“Anh không biết là em… Nếu biết là em, chắc chắn anh sẽ không làm vậy.

Em biết mà, với em anh chưa bao giờ hung cả.”

Giọng anh càng thấp, như lấy lòng:

“Lần trước em nói bánh sầu riêng bên không ngon, anh bảo đầu bếp tập cả nửa tháng rồi.

nay định đem tặng em bất ngờ đó.”

Trái tôi khẽ run.

Nhớ lại thời gian yêu xa, anh ấy gửi dụng cụ vẽ, ru tôi ngủ…

Rồi nghĩ đến mấy hành động vụng về như đưa chăn, đẩy ly sữa…

Tự dưng cơn giận cũng vơi đi quá nửa.

Anh tôi không phản bác, lại tiến sát hơn, giọng dụ dỗ:

“Em không thể cứ chặn anh một phát là xong.

Mình có thể nói chuyện đàng hoàng mà.”

Tôi đầu đi:

“Dù em cũng đơn phương chia tay rồi.”

Anh cắn môi, đôi mắt như chó con bị bỏ rơi:

“Anh biết anh sai rồi, bé ngoan, anh thật sự không cố ý hung với em đâu.

Em đánh anh, mắng anh, đá anh nào cũng được, đừng chia tay mà, được không?”

Anh bỗng nói sốc:

“Hay là em cũng xô anh thử đi?

Anh hứa sẽ lăn mười mét cho em hả giận!”

Tôi bật cười, hừ nhẹ một không nói rõ là từ chối nữa.

một góc anh không nhìn , ngón tay anh khẽ chạm vào tay tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.