Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

Liễu di cứng người trong thoáng chốc, sau lại khóc càng dữ dội hơn: “Lão gia ngài nghe xem, Đại cô đây là đang nghi ngờ thiếp cùng Liên Nhụy đấy! Thiếp theo ngài nhiều năm như vậy, khi nào từng làm loại chuyện không lên được mặt bàn này?”

Ngay sau Tô Liên Nhụy cũng lên tiếng.

Nàng ta ngẩng đầu lên, nước mắt phủ kín cả khuôn mặt: “ … muội là quá lo lắng cho mà thôi, cho rằng chuyện này là do muội làm, vậy… vậy muội nguyện lấy c/ái c/h/ế/t để chứng minh trong sạch!”

Lời dứt, nàng ta lập tức đứng bật dậy, lao đầu về phía cây cột.

Liễu di hét lên một tiếng rồi nhào tới giữ nàng ta lại.

Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau khóc thành một đoàn.

Trong lòng ta cười lạnh.

Giả tạo đến cực điểm.

Nhưng chiêu này, đối phụ thân lại cực kỳ hữu dụng.

“Đủ rồi! Chuyện có lớn bao nhiêu đâu mà hết đòi sống lại đòi c/h/ế/t!”

Phụ thân đích thân đỡ mẹ con Liễu di đứng dậy.

Sau lại nhìn về phía ta, giọng điệu cũng dịu xuống vài phần: “Cẩm Thư, chuyện hôm nay quả thực có nhiều điểm kỳ lạ, nhưng bên phủ Ninh Vương đã phái người truyền lời, nói rằng là một hiểu lầm, còn tục truy cứu không buông, ngược lại sẽ khiến chúng ta có vẻ nhỏ nhen.”

“Còn chuyện điều … đồ vật trong Vương phủ, đâu muốn được? Chuyện này dừng đây đi, sau này không ai được nhắc lại nữa.”

thân không nhịn được lên tiếng: “Lão gia, Cẩm Thư là đích nữ của ngài, nó bên ngoài suýt chút nữa đã người tính kế, vậy mà ngài ngay cả điều cũng không chịu sao?”

Sắc mặt phụ thân trầm xuống: “Ta đã nói rồi, chuyện này dừng đây.”

thân siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay, cuối cùng vẫn không nói thêm điều gì nữa.

Chuyện này cứ như vậy mà không giải quyết được gì.

Nhưng khi ta nhìn lúc Tô Liên Nhụy cúi đầu, khóe môi nàng ta thoáng hiện lên một nụ cười như có như không, đột nhiên lại cảm như vậy cũng chẳng có gì không tốt.

Không điều ra được, chắc đã là chuyện xấu.

bọn họ còn dám có lần sau, vậy thì ta cứ chờ là được.

11

Ngày hôm sau.

Cố Trường Phong tới phủ.

Phụ thân đích thân ra tiền sảnh nghênh đón hắn.

Lúc ta đi ngang hành lang, hay nghe bên trong truyền ra tiếng cười nói.

Thanh âm của Cố Trường Phong trong trẻo sáng sủa, nói rằng muốn đưa sự giữa hắn và Tô Liên Nhụy lên sớm hơn, xin phụ thân chọn một ngày lành để sang nạp sính.

Phụ thân lập tức đồng ý, trong lời nói đều là sự hài lòng đối vị chuẩn nữ tế này.

Khen hắn gia trong sạch, xuất thân khoa cử.

Tuổi còn trẻ mà đã ngồi tới chức quan lục phẩm, tiền đồ lượng.

Ta dừng bước , định chờ bọn họ nói chuyện xong rồi mới rời đi.

nhưng hết lần này tới lần lại trùng hợp như vậy, lúc Cố Trường Phong từ trong sảnh đi ra, hay đụng mặt ta.

Hắn nhìn ta, bước khựng lại, ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Ta chuẩn vòng đường rời đi.

“Tô Cẩm Thư.”

Hắn gọi ta lại.

“Chuyện hôm ta đã hỏi rõ Nhụy nhi rồi, không liên quan tới nàng ấy, là chính ngươi đi nhầm phòng, nàng ấy lo lắng cho ngươi mà thôi. Trái lại là ngươi, trước mặt bao nhiêu người lại câu nào câu nấy cũng cố kéo nàng ấy vào!”

Trong lòng ta cười lạnh, ngoài mặt lại bất động thanh sắc.

“Vậy ngươi cứ coi như là ta đi nhầm phòng đi.”

Ánh mắt Cố Trường Phong càng lạnh thêm vài phần, khóe môi kéo ra một nụ cười đầy mỉa mai: “Ta mặc kệ ngươi có tâm tư gì, ta nói cho ngươi biết, Nhụy nhi là người ta yêu nhất đời này, trong lòng ta ngoài nàng ấy ra sẽ không còn ai , ngươi đừng tục giữa gây chuyện nữa!”

Hắn ngừng lại một chút, nơi đáy mắt dâng lên một tầng tiếc nuối mà ta cùng quen thuộc.

sự giữa ta và Nhụy nhi khó khăn lắm mới có lại được, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ kẻ nào phá hoại.”

Ta nhìn ánh mắt của hắn.

Kiếp trước, mỗi lần uống say, lúc nhìn bức họa của Tô Liên Nhụy, hắn cũng dùng loại ánh mắt này.

Hóa ra hắn cũng đã trọng sinh rồi.

12

Sau khi gả vào phủ họ Cố kiếp trước, Cố Trường Phong hận ta đến tận xương tủy.

Hắn chắc chắn rằng ta đã sớm mơ tưởng hắn nhiều năm, nhân lúc yến tiệc mùa xuân mà hạ dược bày cục, hủy hoại nhân duyên của hắn.

Đêm tân , hắn một cước đá đổ chén rượu hợp cẩn, cười lạnh nói: “Tô Cẩm Thư, ngươi đúng là có thủ đoạn, đáng tiếc đời này ngươi cũng đừng mong ta nhìn ngươi thêm một lần.”

Ta từng giải thích.

Ta nói ta không có, ta cũng là người hại.

Hắn lại khinh thường cười nhạt: “Nhụy nhi đối đãi ngươi như muội ruột thịt, ngươi lại cắn ngược nàng ấy một cái, bây giờ còn muốn kéo nàng ấy vào? Đồ tiện nhân.”

Gả vào phủ họ Cố ba năm, ta chịu đựng suốt ba năm.

Cố Trường Phong không cho ta bước ra khỏi chính viện, không cho ta lại khách bên ngoài.

Mùa đông không cấp than, mùa hè không cấp băng, bệnh cũng không cho mời đại phu.

Đêm ta s /ảy th /ai m/á/u chảy không ngừng, hắn cũng từng tới nhìn lấy một lần.

Đám hạ nhân gió trở chiều mà hành động, ta không được sủng ái, ai ai cũng có giẫm lên ta một cước.

Ta sống còn không bằng c/h/ế/t.

Thứ cuối cùng g/iết c/h/ế/t ta chính là tin tức Tô Liên Nhụy đời.

Đêm hôm .

Cố Trường Phong đá tung cửa phòng ta, cả người đầy mùi rượu, hai mắt đỏ ngầu.

Hắn b /óp cổ ta rồi đè mạnh xuống đất, gào lên nói chính ta đã hại c/h/ế/t Tô Liên Nhụy.

Nói rằng không ta chiếm tổ chim khách, Nhụy nhi của hắn sẽ không gả vào Vương phủ, sẽ không tranh sủng người , càng sẽ không khó sinh mà c/h/ế/t.

“Đều là tại ngươi! Đ /ộc phụ nhà ngươi! Xuống dưới chôn cùng nàng ấy đi!”

Lúc hắn ép ta uống chén rượu đ /ộc xuyên ruột kia, ta không hề giãy giụa.

Ba năm chà đạp hành hạ, thân của ta từ lâu đã suy sụp rồi.

Cổ tay gầy yếu giống như cành cây khô, làm sao giằng nổi một nam nhân đã phát điên.

Rượu đ /ộc trôi xuống cổ họng, đ /au như l /ửa th /iêu vậy.

Khổ sở như , nếm trải một lần là đủ rồi.

Đời này, ta tuyệt đối sẽ không mặc cho người ch /ém g /iết.

“Cố Trường Phong, ta cũng nói cho ngươi biết, ta không có bất kỳ hứng thú nào ngươi, ngươi muốn cưới ai thì cưới người , không liên quan tới ta.”

Ném lại câu nói ấy, ta quay đầu rời đi không chút lưu luyến.

13

Những ngày theo trôi cùng yên ổn.

sự giữa Tô Liên Nhụy và Cố Trường Phong được chuẩn cùng gấp gáp.

Canh thiếp đã trao đổi, ngày thành thân cũng đã định xong.

nhưng lúc hợp , lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Người ta nói của hai người tương khắc, thành thân, trong vòng ba năm nam phương nhất định sẽ gặp tai họa đổ m/á/u, nhẹ thì gãy , nặng thì mất mạng.

Người hợp là đạo trưởng do Liễu di tìm tới.

Là một vị đạo trưởng của Bạch Vân quán ngoài thành, kinh thành có danh vọng cực lớn.

Ta phái người đi điều một chút.

Vị đạo trưởng này quả thực rất nổi danh.

Nhưng người càng nổi danh, chắc đã không mua chuộc.

nhưng Cố Trường Phong lại không tin mấy chuyện này, bất kể nào hắn cũng nhất quyết muốn cưới Tô Liên Nhụy.

sự vẫn tục được tiến hành như thường.

Nhưng rồi lại xảy ra chuyện thứ hai.

Cố Trường Phong tới phủ đưa lễ tiết.

Lúc đi ngang hoa viên, một con mèo hoang đột nhiên từ trên giả sơn lao xuống, bổ thẳng về phía hắn.

Hắn tránh không kịp, trực ngã xuống hồ sen.

Lúc bò lên được, cả người cùng chật vật, trên còn va rách một đường lớn, m/á/u chảy không ngừng.

Tin đồn trong ngày hôm đã lan truyền khắp nơi.

Nhị cô phủ họ Tô khắc Cố công tử, còn thành thân đã xuất hiện tai họa đổ m/á/u.

thật sự thành thân, chẳng sẽ xảy ra án mạng sao?

nhưng Cố Trường Phong lại kéo theo cái quấn đầy băng vải mình tới cửa.

Nói rằng hắn không để tâm tới cái gì mà tai họa đổ m/á/u, nhất định cưới.

Phụ thân lộ ra vẻ mặt cùng vui mừng.

Nhưng lời còn dứt, thân của Cố Trường Phong đã từ ngoài cửa lao vào.

Một lão phụ tóc bạc hoa râm, vào cửa đã quỳ sụp xuống, khóc đến mức thở không ra hơi.

Bà ta nói mình thủ tiết hai mươi năm, khó khăn lắm mới nuôi con trai khôn lớn, không trơ mắt nhìn hắn nhảy vào hố lửa.

Lại nói bà ta đã tìm rất nhiều tiên sinh tới hợp , ai ai cũng nói cuộc sự này phạm xung, e rằng sẽ đoạn tử tuyệt tôn.

Cố Trường Phong nghển cổ muốn phản bác.

Lão thái thái trực khóc đến ngất lịm đi.

Tô Liên Nhụy nghe tin vội vàng chạy tới, khóc đỡ người dậy.

“Bá nói đúng, bá cũng muốn tốt cho Trường Phong ca ca, muội không ích kỷ như vậy được…”

Cuối cùng Cố Trường Phong vẫn không cãi lại thân hắn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.