Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng nàng ta lại Ninh Vương ở trong miếu hoang suốt một đêm, danh tiếng lần coi như hoàn toàn hỏng rồi.
Cố lão thái thái đương nhiên không chịu chấp nhận, con dâu còn chưa qua cửa đã xảy ra loại chuyện , đổi lại là nhà ai cũng không nuốt trôi cục tức ấy.
Nhưng Cố Trường Phong thì khác.
Ngày hôm sau hắn đã tới tướng quân phủ.
hắn vào phủ, ta vừa hay đang đi dạo trong.
Vốn định tới hoa viên cắt vài nhành hải đường mang cắm bình, ai ngờ vừa đúng đi ngang qua Đông viện nơi Tô Liên Nhụy đang ở.
xa đã nhìn thấy Cố Trường Phong đứng trước cổng viện, thần sắc có chút hoảng loạn.
chân ta vô thức chậm lại.
Ta vòng ra phía ngoài tường viện, mượn khung cửa hoa nhìn vào trong.
Ta thật sự rất tò mò muốn xem Tô Liên Nhụy sẽ diễn vở kịch thế .
19
trong trước tiên là một trận trầm mặc.
Sau đó Cố Trường Phong tiếng.
“Nhụy nhi, chuyện hôm qua ta đều đã nghe nói rồi, ta không tâm, cần nàng nguyện ý, ta vẫn sẽ cưới nàng, hôn kỳ không thay đổi, tất đều sẽ không thay đổi.”
Thanh của Tô Liên Nhụy nhỏ yếu mềm mại, còn mang theo tiếng khóc.
“Trường Phong ca ca, huynh đừng nói nữa, muội đã không còn xứng với huynh rồi, danh tiếng của muội đã hỏng mất, nếu huynh cưới muội, huynh cũng sẽ bị người đời chê cười thôi… muội không muốn liên lụy tới huynh, huynh đi đi.”
Giọng nói của Cố Trường Phong lập tức trở nên gấp gáp: “Ta sẽ không đi! Ta đã nói rồi, ta không tâm, những lời đồn ấy ta hoàn toàn không quan tâm, cần nàng ở cạnh ta, ta sẽ không sợ bất cứ điều gì!”
“Trường Phong ca ca, huynh đối với muội thật tốt… nhưng mà, huynh thật sự vẫn chưa hiểu ?”
Rõ ràng Cố Trường Phong vẫn chưa hiểu.
Tô Liên Nhụy khẽ thở dài: “Bây giờ muội đã bị Ninh Vương tới rồi, hắn còn phái người tới cầu thân, thân tuy đã chối, nhưng huynh cũng biết quyền thế của phủ Ninh Vương lớn đến mức … nếu hắn đem cơn giận trút đầu huynh thì phải làm ? Muội không muốn huynh xảy ra chuyện.”
Thanh của Cố Trường Phong trầm thấp nhưng kiên định: “Ta không sợ Ninh Vương. Nàng là vị hôn thê của ta, là người ta đường đường cưới hỏi, không ai có thể cướp nàng khỏi ta.”
Tô Liên Nhụy im lặng rất lâu.
Một sau, nàng ta xoay người đưa lưng phía hắn, thanh cũng hạ thấp : “Trường Phong ca ca, huynh trở đi, muội không đáng huynh làm như vậy.”
Nắm của Cố Trường Phong siết chặt rồi lại buông ra, buông ra rồi lại siết chặt.
Hắn đột nhiên mở miệng, giọng nói khô khốc khó nhọc: “Có phải… nàng không muốn gả cho ta không?”
Bờ vai của Tô Liên Nhụy khẽ run .
Nàng ta quay người lại, đầy : “Trường Phong ca ca, huynh đừng ép muội.”
“Ta hỏi nàng, có phải nàng không muốn gả cho ta nữa rồi không?”
“… Phải.”
người Cố Trường Phong cứng đờ.
“Những lời vừa rồi nàng nói, không phải vì sợ liên lụy tới ta, mà là căn bản không muốn gả cho ta nữa, đúng không?”
Hắn nhìn chằm chằm nàng ta, vành dần đỏ .
Tô Liên Nhụy cuối cũng không giả vờ nữa.
Nàng ta lau , lạnh lùng mở miệng:
“Cố Trường Phong, huynh nhất định muốn muội phải nói thẳng ra như vậy ?”
“Huynh là một viên quan lục phẩm, lấy gì cưới muội?”
“Nếu muội gả cho huynh, đời sẽ phải sống trong cái sân nhỏ hai gian ấy, ra ngoài ngay một chiếc xe ngựa tử tế cũng không có, đi tới đâu cũng phải nhìn sắc người khác mà sống.”
“Muội không muốn.”
Nàng ta từng câu từng chữ nói ra vô rõ ràng.
Sắc của Cố Trường Phong từng chút từng chút một rút sạch.
Hắn há miệng, rất lâu sau mới khó khăn thốt ra được thành tiếng: “Vậy nên… chuyện lần trước ở yến tiệc mùa xuân, ta và Tô Cẩm Thư bị nhốt trong sương phòng, là do nàng sắp đặt?”
Tô Liên Nhụy không nói gì.
“ hợp bát tự, vị đạo trưởng mà mẫu thân nàng tìm tới, cũng là do nàng sắp xếp?”
“Chuyện ta ngã hồ sen, con mèo hoang kia… còn chuyện nàng rơi , chuyện nàng đi dâng hương…”
“Những chuyện đều không phải trùng hợp, đúng không?”
Cuối nàng ta cũng tiếng, giọng điệu vô bình thản: “Huynh đã đoán ra rồi, còn hỏi làm gì nữa.”
20
người Cố Trường Phong giống như bị rút cạn hết sức lực, lảo đảo lùi phía sau hai .
Hắn lui tới ngưỡng cửa, thanh khàn đặc: “Vậy ra đầu tới cuối, nàng đều đang lừa gạt ta.”
Tô Liên Nhụy không đáp lời, cầm chén trà nhấp một ngụm.
Ta nhìn Cố Trường Phong đứng ch /ết lặng tại chỗ như thể vừa bị l /ột m /ất một tầng d /a, trong vậy mà không sinh nổi nửa phần thương cảm.
Kiếp trước hắn ép ta uống rượu đ /ộc, thủ đoạn t /àn nh /ẫn đến nhường .
Bây giờ bị người trong tự đ / cho một nhát, cũng coi như báo ứng.
Sau một hồi lâu, hắn đột nhiên bật cười lạnh một tiếng.
“Nàng muốn gả cho Ninh Vương? Được thôi.”
“Nhưng ta sẽ không chủ động hôn, ta Cố Trường Phong không muốn mang tiếng bỏ vợ bỏ con, nếu nàng muốn gả cho hắn, vậy thì tự mình nghĩ cách hôn đi!”
Nói xong hắn xoay người rời đi.
Tiếng chân dồn dập hướng thẳng phía cổng viện.
Ta tránh không kịp, trực tiếp đụng hắn.
Bốn nhìn nhau.
Hắn ngẩn người nhìn chằm chằm vào ta, khàn giọng hỏi: “Nàng đều đã nghe thấy rồi ?”
Ta không đáp, xoay người muốn rời đi.
“Tô Cẩm Thư.” Hắn một kéo lấy ống áo ta: “Ngày ở yến tiệc mùa xuân, nàng nói là do nàng ấy sắp đặt… là ta đã không tin nàng.”
Ta rút áo trở , nhìn hắn một cái.
“Vậy thì ?”
Môi Cố Trường Phong run rẩy hai cái, thanh thấp tới mức gần như không nghe thấy: “Xin lỗi.”
Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Kiếp trước ta từng quỳ trước hắn cầu xin hắn tin ta, hết lần tới lần khác giải thích rằng mình bị oan, vậy mà hắn lại đ/á v/ăng ta ra, mắng ta là tiện nhân.
Bây giờ chân tướng đã bày ra trước , một câu xin lỗi mà muốn mọi chuyện xóa sạch ?
“Cố Trường Phong, lời xin lỗi của ngươi đáng giá được bao nhiêu?”
Ta không nhìn hắn thêm nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
Thế nhưng trong lại đang nghĩ tới một chuyện.
Tô Liên Nhụy muốn gả cho Ninh Vương, vậy thì nhất định phải trước tiên hủy bỏ hôn sự với Cố Trường Phong.
Nàng ta sẽ làm thế đây?
21
Ngày hôm sau, đáp án đã tới.
Khắp các trà lâu tửu quán trong kinh thành đều đang truyền tai nhau một chuyện.
Cố Trường Phong vốn đã có hôn ước với Nhị nương phủ Tô, vậy mà lại mơ tưởng sắc đẹp của nương phủ Tô, trong yến tiệc mùa xuân ở phủ Ninh Vương còn có ý đồ bất trong sương phòng, may mà Nhị nương phủ Tô kịp thời dẫn người tới mới chưa gây ra họa.
Nhị nương phủ Tô vì nghĩ tới tình tỷ muội nên vốn định nhẫn nhịn chịu đựng.
Thế nhưng Cố Trường Phong lại được voi đòi tiên, vậy mà còn muốn khinh bạc nương phủ Tô bờ Hoán Hoa Khê, Nhị nương phủ Tô vì cứu tỷ tỷ mà vô ý rơi .
Đúng là đổi trắng thay đen tới cực điểm.
Đây rõ ràng là muốn giẫm Cố Trường Phong bùn, đồng thời biến bản thân thành một liệt nữ trinh tĩnh vì cứu tỷ tỷ mà hy sinh.
Như vậy, hôn cũng trở nên danh ngôn thuận.
Còn có thể thuận đẩy thuyền kiếm thêm mỹ danh.
lời đồn truyền tướng quân phủ, mọi người đang dùng bữa.
thân đập mạnh đôi đũa bàn, sắc xanh mét.
“Cố Trường Phong đâu? Gọi hắn tới gặp ta!”
Cố Trường Phong tới rất nhanh, vừa vào cửa đã quỳ một gối đất.
“Bá , những lời đồn ấy vãn bối hoàn toàn không tâm, cần nhanh chóng hoàn thành hôn sự, lời đồn tự nhiên sẽ tự sụp đổ.”
thân nhìn hắn, trong lộ ra vẻ hài .
“Được!” thân đích thân đỡ Cố Trường Phong đứng dậy: “Không cần chờ tới mùng tám nữa, ba ngày sau thành thân luôn!”
Trong ta thầm thắp cho Tô Liên Nhụy một nén nhang.
Hiệu quả , e rằng nàng ta có nằm mơ cũng không ngờ tới.
Quả nhiên.
Tô Liên Nhụy không thể ngồi yên nữa.
Ngay trong đêm hôm đó, Liễu di nương đã diễn một màn kịch lớn ở sảnh.
Bà ta quỳ dưới đất, một kéo tung mái tóc, khóc đến xé xé dạ.
“Lão gia, Nhụy nhi đã ở Ninh Vương trong miếu hoang suốt một đêm, danh tiếng lâu đã hỏng rồi! Ngài còn muốn gả nó cho Cố Trường Phong, sau bảo nó sống thế đây? Đám người ngoài mỗi người nhổ một ngụm bọt thôi cũng đủ dìm c/h/ế/t nó rồi!”
thân không nói lời .
Thấy không có tác dụng, Liễu di nương vậy mà lại bắt chước con gái, lao đầu đâm thẳng vào cây cột.
Đám nha hoàn bà tử hoảng hốt vội vàng xông ngăn cản.
Trán bà ta bị va rách một mảng da, m/á/u chảy hơn nửa khuôn , nhìn qua quả thực vô dọa người.