Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

“Nếu ngài thật sự muốn ép Nhụy nhi c/h/ế/t, vậy bây giờ ta sẽ dẫn nó đi ngay!”

Bà ta ôm chặt lấy cây cột, khóc đến mức thở không ra hơi.

Chân mày phụ thân nhíu chặt thành hình chữ Xuyên.

Ta và mẫu thân vẫn cầm chén trà trong tay, ngay mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

Cứ nháo đi, nháo càng lớn càng tốt.

22

Đúng lúc , nha hoàn của Tô Liên Nhụy lăn lộn bò vào trong.

“Lão , Nhị cô nương nàng … nàng không chịu ăn cơm, đã hai ngày !”

Hai ngày?

Rõ ràng buổi chiều ta còn nhìn thấy nha hoàn trong phòng nàng ta bê ra một đĩa bánh quế đã ăn sạch không còn chút nào.

cùng phụ thân cũng mở miệng, thanh âm trầm xuống đáng sợ.

“Nó đi Bạch Vân quán dâng hương, sao lại trùng hợp tới mức gặp Ninh Vương? Đường núi nhiều như vậy, sao riêng xe ngựa của nó bị lật?”

Tiếng khóc của Liễu di nương lập tức khựng lại.

“Người của phủ Ninh Vương tới cầu thân, ta đã từ chối, quả sáng hôm sau kinh thành đều tràn ngập lời đồn , trên đời này thật sự có trùng hợp như vậy sao?”

Phụ thân vốn không kẻ ngu ngốc, kia ông ép mình không nghĩ theo hướng đó mà thôi.

Bây giờ Liễu di nương nháo loạn đòi đi như vậy, ngược lại khiến phụ thân dần tỉnh táo trở lại.

Trong chính sảnh đột nhiên yên tĩnh trong thoáng chốc.

Sắc Liễu di nương trắng bệch.

Không biết từ lúc nào Tô Liên Nhụy đã người dìu vào trong.

Nàng ta gầy đi một vòng lớn, môi trắng đến không còn chút huyết sắc, nhìn qua quả thực rất giống người đang bệnh nặng.

Thế nàng ta còn chưa kịp mở miệng, ngoài cửa đã truyền tới tiếng thông báo.

Người của phủ Ninh Vương lại tới nữa .

Người tới cười tươi đưa lên danh sách sính lễ, rằng phụng mệnh Vương tới cầu cưới Nhị cô nương phủ họ Tô làm trắc phi.

Nếu Tô tướng quân không đồng ý, vậy Vương sẽ đích thân tới cửa.

Sắc phụ thân triệt đen xuống.

Sau khi người kia rời đi, trong chính sảnh yên tĩnh như c/h/ế/t.

Phụ thân nhìn chằm chằm Tô Liên Nhụy: “Con và Ninh Vương, từ sớm đã quen biết?”

Môi Tô Liên Nhụy run rẩy, một câu cũng không ra .

“Lần Hoán Hoa Khê rơi xuống nước, có con muốn Ninh Vương cứu mình không?” Thanh âm của phụ thân càng lúc càng lạnh, “ tránh mưa trong miếu hoang, có cũng là do con tính kế từ ? Ngay từ đầu con đã không muốn gả cho , mà muốn gả cho Ninh Vương?”

“Ot/cay thế nhờ, không rõ thì thôi, rõ thì rõ đến mồn một…otcay lên bài duy nhất tại b’anh/m`y/o’t.”

Tô Liên Nhụy quỳ trên đất: “Cha, nữ nhi… nữ nhi không có…”

“Không có?” Phụ thân đột nhiên hất tung bàn án, vật trên bàn theo đó bay tứ tung: “Vậy con cho ta biết, yến tiệc mùa xuân lần , có do con sắp đặt hay không? tỷ tỷ con và bị nhốt trong sương phòng, có tốt do con làm không?”

Nước mắt của Tô Liên Nhụy không ngừng tuôn rơi, lại không thể thốt ra nổi một chữ “không”.

Liễu di nương nhào tới ôm lấy chân phụ thân, khóc gào đến xé : “Lão ! Tất đều là chủ ý của thiếp! Là thiếp ham mê phú quý, là thiếp xúi giục Nhụy nhi! Ngài muốn phạt thì phạt thiếp đi, Nhụy nhi nó vẫn còn nhỏ, nó cái gì cũng không hiểu…”

Phụ thân một c/ước đ/á văng Liễu di nương ra, sắc xanh mét.

Ông vào Tô Liên Nhụy, đầu ngón tay cũng đang run lên: “Con có biết hiện nay thượng con nối dõi ít ỏi, còn Ninh Vương là ấu tử của tiên , từ nhỏ đã nuôi trong cung, dã tâm cực lớn hay không? Cha con ta nắm binh quyền trong tay, tránh hiềm nghi, nhiều năm như vậy chưa từng giao với tử vương tôn. Vậy mà con thì giỏi , lại còn thay ta nối dây với Ninh Vương!”

“Con có biết nếu thượng biết này, ngài sẽ nghĩ thế nào không? Ngài sẽ cho rằng phủ họ Tô chúng ta đã đứng phe Ninh Vương, cho rằng ta muốn phò tá Ninh Vương đoạt vị! Đây là trọng tội tr/u d/i cửu t/ộc!”

23

Tô Liên Nhụy quỳ trên đất, người run lẩy bẩy.

Ta nhìn dáng vẻ của nàng ta, trong không có lấy nửa phần thương cảm.

Kiếp , sở dĩ Tô Liên Nhụy có thể gả vào phủ Ninh Vương, là bởi khi đó vị hôn phu của nàng ta đã đổi sang cho ta.

Phụ thân cảm thấy có lỗi với nàng ta, cho nên cùng mới mềm đồng ý.

Thế cho dù là như vậy, sau thượng vẫn nổi lên nghi kỵ.

Phụ thân bị minh thăng ám giáng, binh quyền trong tay cũng bị tước mất.

Cũng chính vậy, địa vị của Tô Liên Nhụy trong phủ Ninh Vương mới tụt dốc không phanh, cùng rơi vào cục khó sinh mà c/h/ế/t.

Hiện giờ tình hình đã khác .

Hôn ước giữa nàng ta và vẫn còn đó.

Nếu phụ thân cứng rắn từ hôn gả nàng ta vào phủ Ninh Vương, vậy chắc chắn sẽ dẫn tới nghi kỵ.

Ta nhẹ giọng lên tiếng: “Phụ thân, nữ nhi có vài lời, không biết có nên hay không.”

Phụ thân nhìn ta một cái, hít sâu một hơi: “ đi.”

“Ninh Vương muốn cưới muội muội, là đã mắt tới binh quyền trong tay phụ thân. Liễu di nương phụ thân sủng ái nhiều năm, cũng sẽ bị Ninh Vương lợi dụng, phụ thân thổi gió gối, xúi giục người ủng hộ Ninh Vương.”

Phụ thân siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay phát ra tiếng ken két.

Ta tiếp lời: “Nữ nhi cho rằng, thay giữ muội muội và di nương lại trong phủ, sau này bị Ninh Vương lợi dụng, chi bằng… đuổi bọn họ ra khỏi phủ, đoạn tuyệt quan hệ. Như vậy thượng nhất định sẽ hiểu rõ trung thành của phụ thân, tuyệt đối sẽ không nghi ngờ phụ thân có qua lại với Ninh Vương.”

Liễu di nương đột ngột ngẩng đầu lên: “Lão ! Ngài không thể làm vậy ! Thiếp đã theo ngài bao nhiêu năm nay, ngài sinh con dưỡng cái, ngài không thể đối xử với thiếp như thế!”

Tô Liên Nhụy cũng hoảng loạn: “Cha, nữ nhi biết sai , nữ nhi sau này không dám nữa, xin người đừng đuổi nữ nhi đi…”

Phụ thân nhìn bọn họ, tia ôn tình cùng trong mắt cũng hoàn toàn biến mất.

Ông trầm mặc rất lâu.

cùng mới đưa ra quyết định: “Ta, họ Tô này, trung quân ái quốc, từ tới nay chưa từng phái. Liễu thị, sau lưng ta cấu với Ninh Vương, tính kế hôn sự của chính con gái mình, còn suýt nữa kéo phủ họ Tô của ta rơi vào chỗ vạn kiếp bất phục, ta không thể giữ lại.”

“Còn …”

Ông nhìn Tô Liên Nhụy một cái: “Nếu đã một muốn gả cho Ninh Vương, vậy ta không ngăn cản , từ hôm nay trở đi, không còn là nữ nhi của phủ họ Tô nữa.”

“Mẹ con các lập tức dọn ra khỏi Đại tướng quân phủ, từ nay sau không còn bất kỳ quan hệ gì với phủ họ Tô!”

Liễu di nương thét lên lao tới, bị đinh giữ chặt lại.

Tô Liên Nhụy ngã ngồi xuống đất, thần sắc hoảng hốt thất hồn lạc phách.

24

Ba ngày sau.

Một cỗ kiệu nhỏ xám xịt khiêng vào phủ Ninh Vương từ cửa hông.

Không trắc phi, mà là thiếp thất.

Vốn dĩ Ninh Vương tính toán rất hay.

Hắn muốn thông qua Tô Liên Nhụy mà nắm lấy binh quyền trong tay phụ thân ta, lại Liễu di nương trong phủ ngày ngày thổi gió gối.

Bây giờ mẹ con họ đã bị quét sạch ra khỏi phủ.

Đối với hắn mà , Tô Liên Nhụy còn là một quân cờ phế bỏ, ngay nhìn thêm một cái hắn cũng lười.

Chưa tới ba tháng, trong một yến tiệc kinh thành, ta đã nghe người khác nhắc tới nàng ta.

rằng thiếp thất trong phủ Ninh Vương sống còn không bằng nha hoàn.

Mùa đông không có than sưởi, mùa hè không có băng giải nhiệt, bệnh cũng chẳng có ai mời đại phu.

Những lời nghe thật quen tai.

Kiếp phủ họ , ta cũng từng chịu đựng như vậy mà sống qua ngày.

Nàng ta từng gửi thư Đại tướng quân phủ cầu cứu, đều bị người gác cổng nguyên vẹn trả trở .

Có lẽ đã bị ép tới đường cùng, nàng ta vậy mà lại nhớ tới .

Đúng là nghiệt duyên.

Từ sau khi bị từ hôn, quan lộ của nơi nơi đều không thuận lợi.

Lại thêm những lời đồn đại ngoài đổ dầu vào lửa.

Tiền đồ vốn rộng mở cùng hóa thành bọt nước, hắn ngày ngày biết mượn rượu giải sầu.

Tô Liên Nhụy sai người đưa cho hắn một bức thư, cũng không biết trong thư viết gì.

Tóm lại, hai người bọn họ lại dây dưa với nhau.

Lén lút tư thông suốt hơn nửa năm, vậy mà không ai phát hiện.

số lần nhiều , cùng cũng xảy ra .

Hôm đó không biết sao Ninh Vương lại sớm trở phủ, lúc đi ngang qua thiên viện thì nghe thấy động tĩnh trong.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.