Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Vâng.”
“Bây giờ không .”
Anh thong thả : “Tôi người theo dõi rồi, đám nhiếp ảnh ngoài cửa chỉ mong chụp tin tức lá cải của tôi. Lê Nguyện, em chắc không muốn ngày mai cùng tôi TV đâu nhỉ?”
Nhưng tôi thật buồn lắm rồi.
Tôi ngồi mép giường, im lặng chờ anh rời đi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Tần Kha vẫn cửa, không nhúc nhích.
Cơn buồn dần dần nuốt chửng tôi.
Cuối cùng đầu nghiêng sang một , ngã xuống gối mềm.
Cùng với ý thức cuối cùng tan biến, tôi mơ hồ nghe thấy một câu: “ ngon.”
4
Thực ra giấc của tôi luôn rất nông.
Tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu mí mắt, tôi cử động cánh tay, lại chạm một người.
Hơi thở quen thuộc, dù qua mười năm, vẫn có thể nhận ra.
Anh dường như tôi làm tỉnh giấc, cử động, bàn tay ngang nhiên vòng qua eo tôi, kéo sát vào lòng mình.
Tôi đột nhiên mở mắt, bốn mắt nhìn nhau.
Tần Kha vẫn còn ngái , lẩm bẩm mơ hồ: “Chào buổi sáng…”
Tôi ngơ ngác một , rồi bật dậy, vớ lấy gối đập vào người anh.
“Biến thái!!!”
Tần Kha đập mấy , sắc mặt sa sầm lại: “Lê Nguyện, em giỏi lắm.”
“Anh không biết xấu hổ!”
Tôi hoảng hốt sờ cổ áo vẫn còn chỉnh tề, dọa mức mặt mày trắng bệch.
Tần Kha nheo mắt, thích ứng với nắng chiếu vào mặt, dậy vòng qua đầu giường đi về phía tôi.
Áo sơ mi của anh giống như ném vào máy giặt.
Nhăn nhăn nhúm nhúm.
Vẻ sắc bén ngày thường thu lại hết, mày nhíu chặt, có chút mất kiên nhẫn.
Tôi càng hoảng hơn: “Anh đừng như vậy…”
Tần Kha chạm vào tóc tôi, vuốt xuống dưới, cuối đuôi tóc, là một chiếc áo tóc quấn chặt.
“Ai thèm chạm vào em…” Anh không thèm nâng mí mắt: “Bệnh mộng du của em vẫn chưa chữa khỏi à?”
Tôi sững người, mới nhận ra trên cổ áo Tần Kha thiếu mất một chiếc .
Anh gỡ tóc, cười lạnh: “Tối qua móc vào áo của tôi rồi chạy, em muốn tôi làm ?”
Tôi lắp bắp: “Vậy anh tóc tôi đi là rồi?”
“Em bảo tôi mới lạ đấy.”
Tần Kha ngược lại vô cùng kiên nhẫn.
Rõ ràng chỉ cần giật nhẹ là có thể giải quyết, anh lại cố tình cạnh tôi, chậm rãi gỡ, như đang giải đố.
Tôi đột nhiên nhớ rất lâu về trước, tôi và Tần Kha còn nhau.
Anh nổi tính thiếu , mất một lọn tóc của tôi.
Tôi khóc bỏ đi, bỏ mặc anh phía sau.
Tần Kha đi theo: “A Nguyện, anh sai rồi, thật sai rồi, cả đời không nữa, thế , em tóc anh , đừng khóc mà.”
Tôi nhìn bóng lưng Tần Kha đang gỡ áo gương, hỏi: “Sức tôi không lớn như vậy, áo lại rơi ra ?”
Tần Kha cuối cùng “giải cứu” nó ra, cúi người chống hai tay hai tôi, nhìn tôi một , nghiêm túc :
“Ông đây tự xé đấy, sợ làm em đau tỉnh.”
Tim tôi không hiểu lại lỡ một nhịp, đơ người tại chỗ.
Anh xong câu , liền đi vào phòng tắm.
Tôi ngửi ngửi tóc mình, vương lại mùi của Tần Kha.
không biết anh dùng loại nước hoa gì…
Chuông điện thoại reo, là bạn thân gọi tới.
“A Nguyện, cậu máy bay chưa?”
Tôi mới nhớ ra quên báo cho cô ấy, kế hoạch thay đổi đột ngột.
“Tớ tạm thời không về nữa, vẫn chưa lấy tiền.”
“Vậy tốt quá, trụ sở chính yêu cầu cậu nhất định mời Tần Kha.” Cô ấy thở dài: “Là t.ử lệnh đấy.”
“Anh ấy sẽ không đồng ý đâu…”
“Cứ thử chứ.”
“Thử gì?” Giọng Tần Kha đột ngột xen vào.
Bạn thân khựng lại: “C.h.ế.t tiệt, không cậu… Kích thích vậy chứ…”
Tôi vội vàng cúp điện thoại, phát hiện Tần Kha mặc áo choàng tắm, dựa cửa.
mắt u ám nhìn tôi chằm chằm, đăm chiêu suy nghĩ.
“ anh lại ra đây?”
Tần Kha dời mắt đi, lạnh lùng : “Em muốn tôi tham gì?”
“Dạ tiệc thương hiệu trang sức của chúng tôi… Tháng sau, Paris.”
Có lẽ mắt tôi ẩn chứa mong đợi, Tần Kha nhếch môi: “Chuyện của tháng sau ai mà biết , để sau hãy .”
Tôi biết ngay mà, anh có thể đồng ý chứ.
Có người gõ cửa, Tần Kha đi mở cửa trước tôi.
Một lát sau, anh xách một túi giấy qua, đưa cho tôi.
“Thay đi.”
“ gì?”
“Quần áo.”
Anh đang trước gương thắt cà vạt: “Muốn tôi tham dạ tiệc của em, thì em đi cùng tôi một buổi tiệc trước .”
5
Đó là một chiếc sườn xám màu mực tàu.
may thủ công, không có vẻ đẹp lộng lẫy đầy tính công kích như lễ phục phương Tây, ngược lại khiến người mặc trông dịu dàng, mềm mại.
Tần Kha dựa vào tường, ung dung đeo đồng hồ , đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào lưng tôi.
Người nam người nữ gương, chênh lệch chiều cao vặn hoàn hảo.
Anh mặc một bộ vest đen, kín đáo mà sang trọng.
cùng tôi bộ sườn xám, có một vẻ đẹp hòa quyện Đông Tây.
Tôi mím môi: “Có áo khoác không?”
Sườn xám quá ôm sát đường cong cơ thể, mắt anh rơi trên người tôi, không hề che giấu nóng rực.
“Không có.” mắt Tần Kha lướt qua eo tôi một cách kín đáo, thuận miệng : “Rất đẹp.”
Tôi vạn lần không ngờ, Tần Kha lại đưa tôi tiệc đình.
Căn biệt thự quen thuộc, dù qua mười năm, vẫn sừng sững đó.
Nơi , tôi giấu Tần Kha, không chỉ một lần.
Thậm chí tất cả những ký ức tồi tệ, đều xảy ra đây.
Tần Kha mở cửa xe, chờ tôi: “Em chắc vẫn chưa gặp em trai và mẹ kế của tôi.”
Tôi căng thẳng mức lòng bàn tay đổ mồ hôi: “Tại lại đưa tôi đây?”
Tần Kha nhếch môi, cúi người đưa cánh tay về phía tôi: “Không muốn ra mắt đình?”
Anh màn đêm, mắt hiếm khi lộ ra một tia dịu dàng.
[…]
Anh coi sợ hãi của tôi là căng thẳng, nắm lấy tay tôi: “Chỉ là gặp người thôi mà.”
Biệt thự đèn, xuyên qua một vườn hoa nhỏ rậm rạp, trước cửa lớn.
Tiếng ồn ào xuyên qua cửa vọng ra, dường như có rất nhiều người.
Thỉnh thoảng xen lẫn giọng xã giao của một người phụ nữ: “Chuyện cưới xin của Tần Kha tôi nào dám làm chủ, dù không mẹ ruột…”
Cách biệt nhiều năm, nghe lại giọng , tôi vẫn không kiềm chế mà run rẩy.
“Anh cả, anh về rồi.”
Một luồng sáng từ cánh cửa đang mở hắt ra, rọi sáng tấm t.h.ả.m dưới chân.
Cậu ngược sáng, không nhìn rõ mặt, nhưng tôi lại vô thức nấp sau lưng Tần Kha.
Cậu là em trai cùng cha khác mẹ của Tần Kha, Tần T.ử An.
Tần Kha lạnh lùng “Ừ” một tiếng, dắt tôi vào cửa.
lướt qua Tần T.ử An, tôi vô tình ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Cậu lập tức nhận ra tôi, sau một thoáng khác biệt ngắn ngủi, đôi mắt u ám lộ ra một tia thích thú, giống như năm đó cậu mắng tôi là đồ hôi hám, đồ rác rưởi.
“Anh, anh vẫn thích gặm lại cỏ cũ à.”
Cậu đi theo sau tôi, cánh tay như có như không cọ vào lưng tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Kha, cố gắng kéo dãn khoảng cách với cậu .
Tần Kha nhận ra khác thường của tôi, lạnh lùng liếc Tần T.ử An một : “Biến xa chút.”
Tần T.ử An cợt nhả liếc tôi một , rồi quay người rời đi.
Dọc đường, liên tục có người chào hỏi Tần Kha.
“Tổng giám đốc Tần, lâu rồi không gặp.”
Tần Kha khẽ gật đầu với mọi người.
mắt xung quanh lác đác rơi trên người tôi, nhìn chúng tôi bước vào phòng khách.
Trung tâm đám đông, người phụ nữ trung niên xinh đẹp rạng rỡ, chính là mẹ kế của Tần Kha – dì Tang.