Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1

Tôi nhìn chằm chằm bảng sắp xếp trà chiều trong nhóm, tức mức bật cười thành tiếng.

Một thực sinh mới vào chưa mấy ngày, chỉ nghe lỏm thêm vài trong bữa liên hoan, vậy mà đã thật sự coi mình là quản gia của cả phòng.

Tôi lười dây dưa với những kiểu người như này, trực tiếp trả lời “nằm mơ” trong nhóm, không ngờ hết giờ nghỉ trưa, cô ta đã cầm cốc nước lắc lư tới trước bàn tôi, vẻ mặt vô tội hỏi: “Chị Trương, tin nhắn trong nhóm chị rồi chứ?”

này trà chiều của phòng mình nhờ chị nhé, chị cao, chút tiền này chắc không đáng gì với chị nhỉ.”

Lúc nói đó, Tịch Uyển Đình còn cố tình nâng cao giọng, dứt lời, ánh hóng chuyện của cả văn phòng đều đổ dồn về phía tôi.

“À đúng rồi, nhất là trước ba giờ chiều.”

“Trà sữa phải ít đường bảy phần, cà phê đổi sang sữa yến mạch, đồ ngọt không quá rẻ, mỗi người ít nhất năm mươi tệ.”

“Khẩu vị cụ em đã thống kê hết rồi, lát em sẽ gửi chị.”

Cô ta nói nhẹ như không, như tiêu tiền không phải tiền của tôi.

Tôi nhìn cô ta một cách khó tin, không hiểu nổi một thực sinh còn chưa qua thử việc mà da mặt lại có dày cả tường thành.

Chỉ vì tối qua tôi lỡ nói một là dùng tháng trước trả xong tiền nhà, hôm nay cô ta đã dám leo thẳng tôi.

Nực cười nữa là, một thực sinh mà giọng điệu lại như sếp của công ty.

Tôi đảo , trực tiếp tiếng: “Tịch Uyển Đình, một thực sinh mà còn lo cả trà chiều của phòng, tôi cô rảnh quá rồi đấy.”

“Có thời gian nghĩ cách tiêu tiền của tôi, chi bằng trung làm việc , không thì lúc không qua nổi thử việc !”

Tôi nghĩ đã nói mức này rồi, cô ta ít nhiều cũng sẽ biết điều.

Không ngờ sắc mặt cô ta tối sầm lại, giọng còn cao hẳn: “Chị Trương, chị làm quá thế? Chẳng phải chỉ là vài cốc trà chiều thôi ?”

“Nhà chị đã trả xong tiền rồi, giữ nhiều tiền thế làm gì, mời mọi người uống chút gì thì ?”

“Với lại, em cũng vì không khí của phòng ban thôi, ai cũng bận chết , chị bỏ chút tiền mọi người vui vẻ có gì sai?”

Nói cuối, cô ta còn cố tình bĩu môi, làm vẻ tôi keo kiệt, còn cô ta thì nhẫn nhịn vì .

Mấy nghiệp vốn không ưa tôi nghe vậy cũng gật .

Lão Trần, người ngày cũng ké cà phê, cười nói: “Đúng đó, Tiểu Trương, đừng keo vậy, cùng một phòng cả mà.”

Một nữ nghiệp khác cũng phụ họa: “Uyển Đình cũng có ý thôi, chị cao , chăm sóc mọi người một chút thì .”

Nghe mà tôi chỉ muốn bật cười.

Chỉ bằng vài nói, tiền của tôi đã biến thành phúc lợi chung của cả phòng.

Tôi bỏ tiền, bỏ công, cuối cùng người nhớ ơn lại là Tịch Uyển Đình.

Tôi định mở miệng thì quản phòng đã ló khỏi văn phòng, vẻ đứng về phía tôi mà nói: “Đều là nghiệp, đừng làm chuyện này căng quá.”

“Với lại, Tiểu Tịch làm vậy cũng là vì cho cô, thu nhập cô cao , mua chút trà chiều cho mọi người cũng chẳng tốn bao nhiêu.”

Nghe đó, tôi dạ dày mình quặn .

tôi có cao cũng không cao bằng ông ta – quản phòng này.

Tôi không thèm nói thêm, đóng sập máy tính, lạnh lùng nói: “Ai muốn uống thì tự mua, tôi không trả tiền.”

Nhưng không ngờ chiều hôm , shipper xách hai túi lớn trà chiều tới hỏi: “Cô là Trương phải không? Hai mươi tám cốc trà chiều này, thanh toán WeChat hay tiền mặt?”

Hai mươi tám cốc, lại còn toàn Starbucks.

Một đó đủ lớn cả văn phòng nghe .

Mọi người lập tức ngẩng cổ nhìn sang, lão Trần là người nhanh nhất, nhìn logo trên túi thì sáng .

Tôi nhìn hai túi đồ, tức mức lại bình tĩnh hẳn.

“Tôi không , ai thì người đó trả.”

Shipper ngẩn : “Nhưng người nói là cô Trương trả tiền, bảo là cô mời.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, phía đã vang giọng điệu làm bộ: “Ôi, tới rồi à?”

Tôi quay lại, quả nhiên là Tịch Uyển Đình.

Cô ta khoanh , mặt đầy đắc ý: “Chị Trương, chị làm vậy không hay , đồ cũng giao tới rồi, chị chỉ cần thanh toán thôi, chẳng lẽ shipper chạy không công?”

Miệng thì khách sáo, nhưng giọng điệu lại đầy lẽ đương nhiên, như tiêu tiền của tôi là chuyện hiển nhiên.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: “Ai nói tôi ý?”

Tịch Uyển Đình chớp , vẻ vô tội: “Mọi người đều đang chờ, em tưởng tối qua chị chỉ giận dỗi thôi, vì chút tiền này mà cả phòng mất mặt chứ?”

dứt lời, mấy nghiệp bên cạnh đã bắt mở túi.

Tôi mà bật cười, tiền còn chưa trả mà đã vội , thật sự coi tôi là kẻ ngốc ?

Tôi đưa chặn lại, giọng lạnh hẳn xuống: “Muốn ăn thì tự trả tiền, đừng đổ tôi, tôi sẽ không trả một xu .”

Nụ cười trên mặt Tịch Uyển Đình lập tức biến mất.

Cô ta không ngờ tôi lại không nể mặt trước bao nhiêu người như vậy.

Cô ta trừng nhìn tôi: “Trương , chị làm vậy có đáng không? một nghìn tệ thôi, chiếm bao nhiêu trong chị mà phải tính toán rõ ràng thế?”

“Hào phóng một chút , đây cũng là cơ hội chị tạo quan hệ, đừng không biết quý trọng!”

Tôi suýt nữa bị logic cướp trắng trợn của cô ta chọc cười.

Không chịu bỏ tiền thì thành không hào phóng, cuối cùng còn phải cảm ơn cô ta đã cho tôi “cơ hội”?

Tôi quay sang nói với shipper: “Đơn này không phải tôi , tôi không trả. Ai thì anh tìm người đó, không thì báo công an.”

Sắc mặt Tịch Uyển Đình hơi biến, giọng mang theo uy hiếp: “Trương , chị điên à? Giờ làm việc mà báo công an, chị muốn hại ai?”

“Cùng một phòng, ngày cũng gặp nhau, hôm nay chị làm mọi người mất mặt, này còn làm việc thế ? Với lại đơn này em dưới danh nghĩa hoạt động phòng, quản cũng biết.”

Tôi nheo : “Quản biết?”

Tịch Uyển Đình càng đắc ý: “Sáng nay em đã nói với quản rồi, anh ấy còn khen em biết tạo không khí, nói điều kiện chị , vốn nên mời mọi người chút đồ uống. Nếu giờ chị không nhận thì không phải không nể mặt em, mà là không nể mặt cả phòng.”

Cô ta dứt lời, một nghiệp có quan hệ khá với tôi kéo áo tôi, nhỏ giọng: “Trương , thôi . Tịch Uyển Đình không dễ đụng vào , chị họ cô ta ở phòng hành chính, quản lại che chở, hôm nay chị đối với cô ta thì này không yên .”

“Hay lần này chị trả trước , coi như bỏ tiền tránh rắc rối.”

Tiền của tôi, từ khi cần người khác dạy tôi cách “tránh rắc rối”?

Tôi cảm ơn ý của cô ấy, rồi dứt khoát nói: “Tôi nói lần cuối. Đơn này không phải tôi , tôi không trả một .”

“Ai muốn uống thì tự quét mã, tự trả tiền, đừng lấy của tôi làm màu.”

Cả văn phòng lập tức im bặt.

Mấy người định mở túi liền rút lại, còn bĩu môi: “Ai mà mua chứ, một cốc tám mươi, điên à.”

Sắc mặt Tịch Uyển Đình lúc xanh lúc trắng, vài giây , cô ta đột nhiên cười: “, Trương , chị có gan. Hy vọng ngày mai chị vẫn còn cứng như vậy.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.