Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

con nói ta làm sao bây giờ? Cũng không để Tiểu Vương ngủ phòng khách .” Mẹ tôi vốn là một người thô lỗ, thản nhiên nói: “Hai đứa đã hẹn hò ba năm rồi đúng không? Lần không là nên bàn đến chuyện kết hôn hay sao? Tối nay cứ ngủ tạm trên giường đi , ngày mai mẹ đi mua thêm một cái giường gấp.”

Bà nói xong là đóng sầm cửa lại, để lại tôi và Nhậm Bách Nhiên khó xử nhìn nhau.

Tôi vội giải thích: “Mẹ tôi thật sự không tin tôi mang bạn trai về nhà nên mới không có chuẩn bị gì …”

Nhâm Bách Nhiên cười cả một ngày, có lẽ cơ đã trở nên cứng đờ, sớm khôi phục lại tính tình quái dị vốn có của mình.

nói đi, Tiểu Vương là sao?”

Anh ta ngồi xuống bàn học của tôi, còn tôi phản xạ đứng thẳng dậy giống như báo cáo công việc.

“Tiểu Vương là bạn trai cũ của tôi, tôi cũng đã hẹn hò ba năm. Vốn định năm nay về nhà gặp cha mẹ bàn chuyện kết hôn, nhưng cuối cùng anh ta lại lừa dối tôi.”

Tôi lén nhìn trộm Nhậm Bách Nhiên, phát hiện chân mày anh ta hơi nhíu lại. lòng tôi bồn chồn, không biết mình đã nói gì sai.

“… đó, bố mẹ tôi nhận ra tâm trạng tôi không tốt, bọn liền đoán tôi đã chia tay, còn khuyên tôi nên nghỉ việc về quê. Tôi không muốn bọn lo lắng nên đành lừa .”

Nhậm Bách Nhiên: “ nên nghĩ đến việc đi thuê bạn trai?”

“Đúng .”

“Tống Ngâm, tôi khuyên nên nói thật với bọn , không giấu mãi .”.

Bệnh cũ của tôi lại tái phát. Ngay anh ta gọi cả cả tên của tôi , tôi đã run một chút.

, hết cứ để cho qua Tết đã, tôi nói sự thật cho bố mẹ mình biết.”

Nhậm Bách Nhiên nhìn tôi , im lặng. Nhưng anh ta không nói lời nào, lại càng làm cho không khí áp lực hơn.

lưng tôi đã toát mồ hôi lạnh, tuy không biết mình sai chỗ nào, nhưng phản xạ lại trở nên hoảng hốt, lo sợ.

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Anh ta hỏi: “Sợ tôi à?”

04

Cuối cùng Nhậm Bách Nhiên chọn nằm ngủ đất.

Để sếp nằm ngủ trên sàn nhà, tôi cảm rất áy náy nhưng anh ta lại không chịu đổi với tôi.

Nhưng nếu tôi đoán đêm nay là một đêm tôi không nào quên thì tôi thà chạy ra ngủ ngoài đường còn hơn.

tắm, Nhậm Bách Nhiên hỏi tôi có khăn tắm cho anh ta không, anh ta quên không mang .

Tôi bận thu xếp giường đệm, thuận miệng nói: “ phía cửa sổ có đó, hoàn toàn mới.”

mở ra, Nhậm Bách Nhiên giống như bị người ta ấn nút tạm dừng, cứng đờ người không nhúc nhích: “Nó đâu?”

“Anh lật xem bên một chút, có nó bị lộn xuống .”

“Lật lại sao?”Anh ta ngập ngừng.

Lúc tôi mới quay đầu lại: “Anh không tìm sao?”

kịp nói xong, tôi đã c..hết lặng..

Tại sao lại có một đầy đồ lót? Phần bên trên là ren hở to, bên là voan, còn đính đá… Mù tôi rồi.

Nhậm Bách Nhiên đã sớm đưa ánh tránh đi: “Không có thì thôi .”

“Có có!” Tôi vội vàng đóng lại, đỏ bừng: “Có mẹ tôi đã sắp xếp lại nên vị trí có chút thay đổi, khụ khụ.”

Chắc chắn rồi, tôi đã tìm khăn tắm phía bên kia.

Nhậm Bách Nhiên tắm rửa xong, trên người mang mùi hương thơm ngát, cũng không đeo cặp kính gọng nhỏ dính kia.

Nghe nói anh ta cận thị rất nặng nên tôi to gan liếc nhìn thêm vài lần. không đeo kính, gương anh ta nhìn hiền lành hơn bình thường nhiều.

Hóa ra anh ta có đôi hai mí. Làn da khá đẹp nhưng lại không biết cách chăm sóc.

Tôi nhìn hồi lâu, Nhậm Bách Nhiên đột nhiên quay đầu hỏi: “ nhìn đủ chưa?”

“Sao anh biết tôi nhìn anh?”

Nhậm Bách Nhiên cười lạnh: “ cho rằng tôi bị mù sao?”

“Không anh bị cận thị rất nặng sao?”

“Ai nói ?” Anh ta đặt cặp kính tôi: “ kính mỏng như , cận nặng cái rắm. Hơn nữa, cũng chưa ai nói cho biết cho dù cận nặng đến mấy, cũng không là bị mù sao.”

Tôi rất xấu hổ. là anh ta vẫn nhìn tất cả những việc tôi làm vừa nãy.

Căn cứ nguyên tắc càng nói nhiều càng sai nhiều, tôi nhanh ch.óng chui chăn, không muốn nói thêm một lời nào nữa. Nhưng mà, làm sao có ngủ đây!

Đèn vừa tắt, mọi tiếng động bóng tối liền bị phóng đại rất nhiều lần.

Phòng ngủ của tôi không lớn, anh ta nằm sát giường tôi. Hơi thở của Nhậm Bách Nhiên luôn nhắc nhở tôi, phòng có sự tồn tại của một người đàn ông, là vị sếp ma quỷ của tôi.

Nghẹt thở quá.

Tôi cũng không dám nói chuyện phiếm với anh ta, liền nhìn trần nhà. Nhìn đến nửa đêm, cuối cùng cũng có chút buồn ngủ. Nhưng chẳng bao lâu , tôi lại muốn đi vệ sinh.

Tôi cẩn thận ngồi dậy. Muốn đi tới cửa, nhất định đi ngang qua Nhậm Bách Nhiên. Anh ta thở rất nhẹ, chắc là ngủ.

Nhưng tôi cố gắng đi vòng qua anh ta, có thứ gì đó vướng chân khiến tôi vấp ngã. Tôi lập tức ngã thẳng người anh ta.

Nhậm Bách Nhiên tỉnh lại.

“Tống Ngâm!” Anh ta nghiến răng nghiến lợi.

“Tôi định đi vệ sinh thôi!”

“Bỏ tay ra!”

“Cái gì cơ?”

Tay sao?

Tay… của tôi…

Oh, tôi cảm nhận . Tay tôi… thế mà lại đặt một vị trí không nên chạm .

Tôi sợ tới mức giống như nhảy dựng , phắng ra chỗ khác. Kết quả trọng tâm không vững, tôi lại vấp thêm một cái……

Lần , tôi ngã sấp L

05

Ngày hôm , tôi và Nhậm Bách Nhiên đều mang đôi thâm quầng. Bố mẹ tôi ra ngoài từ sớm, để lại hai tôi nhà. Bầu không khí rất căng thẳng, hai tôi không nói chuyện với nhau.

Buổi chiều, khu chung cư đột nhiên phát ra một thông báo.

[Tiếp nhận thông báo của bộ chỉ huy phòng chống dịch bệnh, từ bây giờ khu chung cư ta thực hiện phong tỏa toàn bộ. Xin mọi người phối hợp thực hiện, nghiêm túc nhà không ra ngoài. Nhân viên cộng đồng đi niêm phong từng nhà mọi người…]

Tôi cảm rất bối rối.

Phong tỏa sao?

Ngay bây giờ ư?

Tùy chỉnh
Danh sách chương