Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Từng lời nói, từng hành động của hai người hiện đều đang được tôi quay lại toàn bộ.
Tất cả sẽ được nộp làm chứng cứ tòa.
Hẹn gặp ở… phiên tòa.”
Giọng tôi không cao, nhưng đủ rõ ràng và lạnh đến khiến người ta rợn gáy — như đang đọc một bản tin thời tiết, không hề mang theo cảm xúc.
Từ “phiên tòa” như một chậu nước đá hắt thẳng vào đầu Trương Quế Phân và Chu .
Tiếng la hét của họ lập tức im bặt.
Trương Quế Phân hoàn toàn không ngờ rằng tôi không những không sợ bị gây rối, mà còn thản nhiên dùng vũ khí pháp luật phản đòn.
ta run rẩy chỉ vào tôi, môi mấp máy, nhưng nửa câu tử tế cũng không thốt ra nổi:
“Cô… cô cái đồ…”
Đúng đó, hai nhân viên bảo vệ của công ty cũng vừa kịp chạy tới.
“Tống hai người phụ nữ ra ngoài giúp tôi.” – Tôi nói.
Bảo vệ được huấn luyện chuyên nghiệp, mỗi người một bên giữ Trương Quế Phân và Chu – vẫn còn choáng váng chưa hoàn hồn.
Mặc kệ họ giãy giụa và chửi bới, cả hai bị kéo khỏi công ty như hai người mất lý trí.
Một màn náo loạn, khép lại một cách… chán chường.
Tôi tắt video, cẩn thận lưu lại, rồi quay người, khẽ gật đầu với các đồng nghiệp vẫn còn đang đứng ở khu lễ tân.
Sau đó, tôi thẳng lưng bước phòng làm việc của mình.
Toàn bộ quá trình, tôi không hề hoảng loạn, cũng chẳng nói dư một câu.
Chỉ đến khi cánh cửa văn phòng khép lại, tôi cảm nhận được sau lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Đôi chân như nhũn ra, tôi phải bám lấy mép bàn đứng vững được.
Điện thoại bắt đầu rung liên tục — Chu Thành gọi đến.
Tôi nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, không chút do dự mà bấm từ chối.
Sau đó, tôi chặn toàn bộ điện thoại, WeChat, và các phương thức liên lạc khác của Chu Thành và tất cả người trong nhà anh ta.
Từ hôm nay trở đi, tôi không nghe thêm bất kỳ âm thanh nào từ bọn họ nữa.
Không lâu sau, trưởng bộ phận gõ cửa bước vào.
đưa cho tôi một ly nước ấm, nhẹ nhàng nói:
“Lâm Vãn, em xử lý rất tốt.
Phụ nữ nơi công sở, điều đáng sợ nhất là bị chuyện nhà làm suy sụp.
Hôm nay em rất bình tĩnh, cũng rất chuyên nghiệp.
Nếu cần công ty ra mặt hoặc hỗ trợ pháp lý, cứ nói với tôi.”
Tôi cầm ly nước còn đang bốc khói, mắt bỗng nóng lên, suýt nữa thì bật khóc.
Đây là lần đầu tiên, sau năm làm dâu nhà họ Chu, tôi thực sự cảm nhận được sự cảm thông và bảo vệ – từ một người ngoài.
“Cảm ơn chị… Em xử lý được.” – Tôi nghẹn ngào nói.
Chị vỗ nhẹ vai tôi:
“Chị tin em. Đi đi, dọn sạch đống rác , rồi nhẹ nhàng mà bước tiếp.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Phải rồi…
Đã đến phải gom sạch những thứ rác rưởi bám dính đời mình, dọn một lần cho sạch, còn sống tiếp như mình .
05
Văn phòng luật sư được bật điều hòa khá mạnh.
Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa da mềm mại, tay cầm một ly nước chanh ấm, nhưng cái lạnh trong lòng lại như từng sợi băng thấm ra từ tim, len lỏi khắp cơ thể, mãi chẳng ấm lên nổi.
“Cô Lâm, dựa trên những thông tin sơ bộ mà chúng ta đã tổng hợp được, căn nhà của hai người, phần đóng góp của cô chiếm ưu tuyệt đối. Trong phiên tòa, khả năng rất cao căn nhà sẽ được xử phía cô. Cô chỉ cần thanh toán lại cho bên kia phần giá trị tài sản họ đã góp.”
Luật sư Lý đẩy một xấp tài liệu dày cộp phía tôi, giọng điệu chuyên nghiệp, lạnh lùng.
“Ngoài ra, tôi đề nghị cô rà soát kỹ lại các sao kê ngân hàng đứng tên anh Chu Thành — đặc biệt là các khoản chi lớn bất thường trong vòng ba năm trở lại đây. Đây có thể là bằng chứng then chốt cho việc anh ta đã âm thầm tẩu tán tài sản .”
Tôi gật đầu, nhận lấy xấp giấy A4 nặng trịch.
Trên đó là toàn bộ dòng tiền trong năm hôn nhân giữa tôi và Chu Thành — từng khoản thu, từng khoản chi — lạnh lẽo như những dòng bia mộ, khắc rõ sự thất bại của một hôn nhân tôi đã từng hết lòng vun đắp.
Những ngày tiếp theo, tôi sống như một cỗ máy không biết mệt.
Ban ngày, tôi xử lý công việc ở công ty gọn gàng đâu vào đấy, dứt khoát sắp xếp mọi thứ cho dự án .
Ban đêm, tôi trở căn nhà trống hoác, vùi mình trong đống hóa đơn và sao kê ngân hàng, kiểm tra từng mục một cách cẩn thận đến rợn người.
Tôi phải tìm ra bằng chứng anh ta phản bội mình.
Không chỉ là phản bội tình cảm — mà còn là phản bội kinh tế.
Tôi không thể chấp nhận một chia tay mơ hồ, mờ ám.
Tôi anh ta phải trả giá đắt nhất cho tất cả những đã làm.
Sau ba đêm thức trắng, mắt tôi gần như hoa lên vì những con chi chít, một chuỗi giao dịch lặp đi lặp lại bất thường cùng cũng đập thẳng vào mắt tôi.
Trong một tài khoản nhận lương của Chu Thành, vào ngày 15 mỗi tháng, cố định như kim đồng hồ, đều có một khoản tiền đúng tròn 20.000 tệ được cho một người tên là “Tôn Thiến”.
Lịch sử tiền bắt đầu từ bốn năm , và kéo dài liên tục đến tận tháng .
Tôn Thiến.
Cái tên như một chiếc chìa khóa han gỉ, đột ngột mở toang một ngăn ký ức đã bị chôn kín trong tôi từ rất lâu.
Tôi nhớ ra rồi.
Tôn Thiến chính là bạn gái cũ thời đại học của Chu Thành.
Tôi từng thấy ảnh họ chụp trong một album cũ của anh — cô gái cột tóc đuôi ngựa, rất ngọt ngào. Khi Chu Thành chỉ thản nhiên nói một câu:
“Chia tay vì ra trường phải xa, chia tay trong hòa bình.”
đó tôi không nghĩ nhiều. Ai mà chẳng có một đoạn quá khứ?
Nhưng bây , cái tên — tưởng đã chìm vào dĩ vãng — lại đột ngột quay trở lại một cách rùng rợn như .
Bốn năm, mỗi tháng hai vạn, chưa từng gián đoạn.
Đây là ?
Vay mượn giữa bạn bè? Không thể có kiểu định kỳ, đều đặn như .
Đầu tư? Tài khoản nhận là tài khoản cá nhân, không hề có ghi chú .
Một ý nghĩ kinh hoàng, lạnh toát sống lưng bắt đầu trào lên trong tôi.
Tôi siết tay đang run, tiếp tục lật sâu .
Và rồi tôi phát hiện ra một quy luật còn đáng sợ :
Mỗi lần mẹ chồng Trương Quế Phân hoặc em chồng Chu viện đủ lý do “vòi tiền” tôi — tiền đó dù là mua túi, đóng viện phí, giúp người thân thất nghiệp… — thì không đến một tuần sau, Chu Thành lại một khoản riêng, với tiền tương ứng hoặc nhỉnh , cho Tôn Thiến.
tiền đi, ít thì một hai vạn, nhiều thì năm vạn.
Ví dụ lần Chu mua túi xách, tôi bị ép đưa ra hai vạn, Chu Thành ngay sau đó cũng cho Tôn Thiến hai vạn y hệt.
Lần con dưới quê bị bệnh, tôi bị buộc phải đưa ba vạn, thì Chu Thành cũng lập tức gửi cho Tôn Thiến ba vạn rưỡi.
…
Toàn bộ máu trong người tôi như đóng băng ngay khoảnh khắc đó.
Giống như có một bàn tay vô hình, lạnh lẽo, bóp lấy trái tim tôi, khiến tôi khó thở đến gần như ngã quỵ.
Thì ra là vậy.
Thì ra, là như .
Anh ta bắt tôi tiết kiệm, bắt tôi “rộng lượng”, bắt tôi móc tiền vá chỗ rách cho gia đình anh ta — chẳng lẽ… chỉ là rút từ túi tôi, bơm cho người đàn kia?
Mỗi một đồng tôi chắt bóp,
mỗi một lần tôi nín nhịn nuốt giận,
đều hóa thành khoản “trợ cấp thương” mà anh ta tự nguyện chu cấp cho người khác?
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Cả giới trong tôi, sụp đổ trong tích tắc.
Tôi ngồi thụp xuống ghế, thở dốc từng hơi, dạ dày quặn lên như sóng, nôn khan từng đợt.
Bình tĩnh lại!
Lâm Vãn, mày phải bình tĩnh!
Bây không phải gục ngã.
Tôi nắm điện thoại, tìm đến một liên lạc đã rất lâu không chạm tới.
Là đàn anh thời đại học — sau khi ra trường mở công ty tư vấn thông tin riêng, nói trắng ra là một văn phòng thám tử tư.
gọi kết nối.
Tôi cố gắng giữ giọng ổn định nhất có thể:
“Anh… là em, Lâm Vãn. Em cần anh giúp em điều tra một người — tên là Tôn Thiến.
Cả mối quan hệ giữa cô ta và một người tên Chu Thành.
Càng nhanh càng tốt, càng chi tiết càng tốt.”
Cúp máy, tôi ngã vật xuống sàn, ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào thật sâu.
Nước mắt, cùng cũng không kìm được nữa — vỡ òa.
Thì ra…
năm hôn nhân ,
tất cả những tôi dốc lòng bỏ ra,
chỉ là một trò hề.
Tôi vì vài trăm tệ phí quản lý nhà mà cãi nhau với anh ta,
vì tiết kiệm mua thuốc bổ cho bố mẹ mà tính toán từng đồng.
Tôi vì những chuyện “giời ơi đất hỡi” bên nhà chồng mà xoay như chong chóng, nhịn nhục chịu đựng đến kiệt sức.
Còn anh ta thì sao?
Lấy tài sản của vợ chồng một cách thản nhiên, đem đi nuôi một cái “gia đình khác” — một nơi mà anh ta gọi là “tình ”, là “trách nhiệm”, là “hạnh phúc thật sự”.
Chu Thành.
Anh đúng là… đáng chết.
Đàn anh tôi làm việc rất nhanh.
Ba ngày sau, một email mã hóa đặc biệt được gửi đến hòm thư cá nhân của tôi.
Tay tôi run lên khi mở tập tin đính kèm.
Từng tấm ảnh, từng đoạn video, lần lượt hiện lên rõ mồn một mắt tôi — và tôi có cảm giác linh hồn mình bị rút sạch.
Trong ảnh là Chu Thành, là người phụ nữ tên Tôn Thiến, và là một cậu tầm bốn, năm tuổi.
Ba người họ, trong công viên giải trí, rạng rỡ, hạnh phúc.
Chu Thành nhấc bổng đứa lên khỏi đầu, gương mặt tràn ngập niềm vui và thương, một kiểu dịu dàng mà tôi chưa bao được thấy.
Tôn Thiến đứng bên, nép vào anh ta, dịu dàng nhìn cha con họ, ánh mắt chan chứa tình .
Cảnh tượng , ấm áp, thân mật, như một bức ảnh gia đình hoàn hảo được dàn dựng kỹ lưỡng.
Còn tôi, chính là kẻ thừa thãi, là nhân vật ngoài lề, lố bịch và đáng thương.
Đứa trai — ngũ quan giống Chu Thành đến kinh ngạc.
Đặc biệt là đôi mắt — giống hệt ảnh thời thơ ấu của anh ta mà mẹ chồng từng cho tôi xem.
Trong email còn kèm theo toàn bộ hồ sơ chi tiết của Tôn Thiến:
– Cô ta chưa kết hôn, hiện là nhân viên hành chính tại một công ty tư nhân, công việc nhàn rỗi.
– Đang sống trong một căn hộ cao cấp, đã thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt, người chi trả: Chu Thành.
– Đi xe BMW trị giá năm mươi vạn tệ, chủ sở hữu đăng ký: Chu Thành.
– Đứa năm nay 5 tuổi, đang theo học tại một trường mẫu giáo tư thục đắt đỏ.
Năm tuổi.
Tôi nhẩm tính lại thời gian, toàn thân lập tức cứng đờ.
Năm năm — chính là năm thứ hai sau khi tôi và Chu Thành kết hôn.
Khi đó, tôi vừa đứng vững ở công ty, vì sớm trả hết khoản vay mua nhà nên ngày nào cũng tăng ca đến khuya, bận rộn đến chân không chạm đất.
Còn người chồng của tôi —
lại đang gieo mầm phản bội trên giường của một người đàn khác.
email là một tệp đính kèm còn chí mạng .
Đó là bản giám định ADN cha–con giữa cậu kia và Chu Thành, do đàn anh tôi thông qua kênh đặc biệt lấy được.
Độ tương đồng: 99,99%.
Xác nhận: quan hệ cha con ruột mặt sinh học.
ẦM—
Tôi như nghe thấy âm thanh giới của mình sụp đổ hoàn toàn.
Mọi tia may mắn cùng, mọi nghi ngờ mong manh —
đều bị tờ giấy trắng mực đen kia đập tan tành.
Thì ra, tôi không chỉ là máy rút tiền.
Tôi còn là một lò ấp tận tụy —
dùng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và tất cả những tủi nhục của mình
ấp ra một hậu phương ổn định, giàu có,
cho tình đích thực và đứa con riêng của anh ta.
Tôi ở đây thắt lưng buộc bụng,
thay anh ta phụng dưỡng bố mẹ,
đỡ đần em gái,
dọn dẹp đống hỗn độn bầy hầy của gia đình anh ta.
Còn anh ta thì sao?
Cầm tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng,
ra ngoài mua nhà, mua xe,
nuôi dưỡng bạn gái cũ và con riêng,
sống một đời như thần tiên.
Một cơn choáng dữ dội ập tới, mắt tôi tối sầm lại.
Tôi phải vịn mép bàn không ngã quỵ xuống.
Dạ dày cuộn lên dữ dội, tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh,
ôm bồn cầu nôn đến trời đất quay cuồng.
Thứ tôi nôn ra,
không chỉ là dịch chua,
mà còn là toàn bộ uất ức, bất cam và tuyệt vọng sâu không đáy
tôi tích tụ suốt năm hôn nhân.
Tôi ngẩng đầu nhìn vào gương.
Nhìn gương mặt tái nhợt, hốc hác,
nhìn đôi mắt đỏ rực vì nước mắt và phẫn nộ.
Rồi tôi…
chậm rãi, chậm rãi lên.
đến nước mắt trào ra không kiểm soát.
đến toàn thân run rẩy.
Chu Thành.
Trương Quế Phân.
Chu .
Cả nhà các người —
đúng là không có nổi một người tử tế.
Các người coi tôi như kẻ ngốc suốt năm,
biến cả đời tôi thành một trò lừa đảo triệt .
Nhưng bây —
trò chơi kết thúc rồi.
Đến lượt tôi,
tặng lại các người một món quà cùng.
Một bữa tiệc địa ngục —
đủ các người khắc cốt ghi tâm cả đời.