Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
Mẹ Trần Văn hoảng , gào to:
“Cười cười! Mấy người lại còn bênh vực đồ c/ặ/n b/ã này?!”
“Thế đâu là bằng chứng ngoại tình?”
“Hừ, hàng xóm các người đều thấy tên đàn ông kia thường xuyên vào căn hộ cô ta!
Đàn ông độc thân với đàn độc thân sống chung một phòng, còn đang bạn trai không gọi là ngoại tình thì là ?”
ký vừa nghe vậy liền bật cười khinh miệt:
“Nực cười, ở đây ai không biết giám đốc bọn tôi chính là anh trai ruột cô Vũ Hân.”
Ánh mắt Trần Văn trợn to, không tin nổi, nhìn chằm chằm vào tôi:
“Giám đốc? là tiểu tập đoàn thị?”
offer anh ta nhận được trước đó chính là từ tập đoàn thị!
Anh ta không ngừng lắc đầu, cả miệng run rẩy:
“Không nào… không nào… là nhà đơn thân, một …”
Tôi khẽ nở nụ cười giễu cợt, ánh mắt lạnh băng:
“Ha, nếu tôi không giấu thân phận, e là cả nhà các người đã sớm ăn sạch tôi không chừa một mẩu !”
Mọi người xung quanh tức bừng tỉnh, cuối cùng hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.
“Thì là tiểu thị ẩn thân để yêu đương với Trần Văn … ạ, may tỉnh sớm.”
“ đất, thật kinh tởm. Đúng là một gia đình tham lam ghê tởm. Tội nghiệp tiểu thị quá.”
Mặt mẹ Trần Văn khi thì xanh, khi thì trắng, thay đổi liên tục tắc kè hoa.
“Không nào! Cô cấu kết với bọn họ diễn kịch, đúng không?!”
ta bỗng nhảy dựng , chỉ tay vào mặt từng người, gào thét điên loạn:
“Tôi biết !
đ* này là đồ giả nhân giả nghĩa!
Tìm người dựng kịch với nó!
Tránh hết! Đây là chuyện gia đình chúng tôi, không liên quan đến các người cả!!”
Tôi liếc ta một đầy khinh bỉ:
“Cố chấp đến mức đáng thương.”
Tôi chạm nhẹ vào màn điện thoại.
sau đó, một đoạn ghi âm tại bệnh viện vang .
May là lúc đám phóng viên vừa xuất hiện, tôi đã lén mở ghi âm. Dù chiếc điện thoại sau đó phá hỏng, nhưng tôi vẫn khôi phục bản sao lưu.
Từng lời thô tục, ghê tởm lần lượt vang vọng khắp sảnh lớn.
Cả đám người tức phẫn nộ.
“ ơi ! Đây là đe dọa, là bắt cóc trắng trợn chứ còn ! Còn ép người ta đi đăng ký kết hôn?!”
“Ôi không chịu nổi !
Một tiểu nhà họ lại đối xử thế này…
Trước còn đãi cả công ty trà sữa, là một người rất tốt, rất thân thiện!”
“Hu hu, mình từng được uống trà sữa chị ấy mua!
Thật sự rất tử tế!
Nghe còn từ vị trí nhân viên bình thường , chưa từng tỏ vẻ ta đây!”
“ cưỡng ép chụp ảnh kh/ỏ/a t/h/â/n?
Bọn chúng là s/ú/c s/i/n/h à? Không xứng cha mẹ!
Không đúng, loại này phải ném vào ổ chó dại cắn c/h/ế/t!”
sau đó, trên màn lớn phát ảnh mẹ Trần Văn đưa cho hắn một gói thuốc đầy màu sắc.
“Thuốc ngoan ngoãn này, uống vào là nghe lời . Lát chúng ta đưa nó đến Cục dân chính.”
Mẹ hắn phát điên, cố vùng khỏi vòng kiềm chế bảo vệ, trong mắt chỉ còn chiếc điện thoại trên tay tôi.
Nhưng lúc còn một bước chạm được vào tôi, ta tức cả nhóm bảo vệ khống chế chặt xuống đất.
Tôi lắc lắc điện thoại trong tay, mỉm cười đắc thắng:
“ không giật nổi đâu.”
Cư dân mạng nước sôi bốc cuồn cuộn.
“ !? ơi thật sự thứ thuốc khốn nạn vậy à?!”
“Quá khốn nạn ! Tôi phải báo công an, loại người này cần tống vào tù!”
“Báo công an! Báo gấp! ơi…”
Mẹ Trần Văn thấy tình đã vượt khỏi tầm kiểm soát, tức khuỵu xuống đất, khóc lóc van xin:
“Vũ Hân, dì sai … dì thật sự biết lỗi ! ơn tắt video đi, dì sẽ xóa hết ảnh! Cả 200.000 sẽ trả lại !”
Mọi người xung quanh vây kín tôi, thành một vòng bất khả xâm phạm, không cho ba mẹ kia thoát được nửa bước.
Trần Văn Dao hoảng loạn, túm chặt lấy tay tôi, gào :
“Thả tôi mau! Việc này không liên quan đến tôi cả! Là mẹ tôi và tôi , tôi không phần!”