Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lần này mẹ tôi không hung hăng nữa.
Bà khóc, khóc đáng thương vô .
Bà nắm lấy tay tôi:
“Anh Tử à, con à, thông cảm cho mẹ .
Con không đâu, từ sau khi con ký hợp đồng nhà, nhà anh anh ngày nào cãi nhau.
Toàn vì tiền cãi.
chị dâu con đều trách mẹ, mẹ không tiền cho họ, không nghĩ tới họ.
đâu lỗi của mẹ?
Là tại con không hiểu chuyện.
goá như con, lại dẫn theo đứa con, giữ tiền làm gì?
Nghe lời mẹ , gia hòa sự hưng—con hãy đưa tiền cho anh và anh .
lắm thì bốn mươi của mẹ, mẹ cho con , được không?”
“ ?”
Con tôi tức không chịu nổi:
“Bà ngoại, bà thiên vị rồi! Số tiền đó vốn là của mẹ con cơ !”
“ câm miệng!”
Mẹ tôi giận dữ tay vào con bé:
“Mẹ là đứa goá phụ, giữ tiền làm gì? không chắc?
Chẳng là lại cho ?
là đứa mang họ khác, dựa vào đâu lấy tiền của nhà họ Hướng ?
Cút! không có tư cách chuyện với !”
Sợ con bé tức xảy ra chuyện, nó quay đầu vào phòng.
Mẹ tôi lại tiếp:
“Không nhiều nữa, mẹ cho con năm , đó là giới hạn cuối của mẹ.
Anh Tử à, làm đừng tham, kẻo chết vì tham đấy!”
Bà nghĩ nhiều rồi. Tôi vẫn câu:
“Tiền của tôi, xu không đưa.
Dựa vào đâu mẹ quyết định, mẹ cho tôi?”
“Mẹ,” tôi lần nữa, “con nhắc lại: đó là tiền của con.”
Bà tức ôm ngực:
“ lại vô tình vô nghĩa vậy? Chúng là thân của cơ !
có tiền, tại lại không chịu cho chúng ít?”
Tôi đã hoàn toàn thất vọng:
“Mẹ à, lúc đầu con tính đưa cho anh và anh mỗi mười ,
Rồi đón mẹ về ở , nuôi mẹ hết đời.
Con không cần họ góp tiền, mình con lo được cho mẹ.
các khiến con lạnh lòng.
Ba trăm — nhà mẹ sạch sẽ, trừ con ra, đồng không có.
mẹ ơi, căn nhà đó là của con, là của con !
Mẹ, mẹ lại thiên vị như vậy?”
12
Cuối bà bật khóc:
“Không mẹ thiên vị… là anh , anh của con sống vất vả , mẹ nhìn xót ruột.
Mẹ không giúp họ, thì ai giúp họ?”
“Vậy con thì ?”
Tôi tay vào ngực mình:
“Bọn họ có xe, có nhà, có công việc, mẹ vẫn thương họ vì họ ‘vất vả’.
con—không nhà, không tiền, không chồng—tại mẹ không thương con?
Tại , mẹ?”
Bà cứng họng, lặp lặp lại:
“Con là con , họ là con trai… con trai thì khác, thật sự khác.
Từ xưa tới nay đều như vậy,
Con trai mới là trụ cột gia đình, mới có tư cách tài sản trong nhà.
con … vĩnh viễn không có tư cách.”
Tôi đưa bà về nhà Hướng :
“Anh , đừng tìm tôi nữa, bà ấy là mẹ anh.”
nhà anh khóa cửa không mở.
Tôi lại đưa nhà Hướng , họ tránh mặt không tiếp.
đều thẳng với tôi:
“Trừ khi cô đem tiền đền bù ra đổi, nếu không mẹ này cô tự lo .”
Tôi nhìn mẹ— mẹ không ai muốn nhận—cười nhạt:
“Mẹ không từng , ‘nhà có già như có báu vật’ ?
Vậy bọn họ chẳng ai cần ‘báu vật’ này?”
Cuối bà rơi nước mắt.
tôi không thấy xót chút nào.
Tôi bà lại căn nhà thuê, mình và con dọn nhà mới.
ngày sau, bà bị chủ nhà đuổi ra ngoài.
Bà không địa nhà mới của tôi, đành tìm Hướng và Hướng .
nhà Hướng , vợ chồng họ đang cãi nhau.
Tới nhà Hướng , họ đang đập đồ.
Cuối , Hướng và Hướng lại cãi nhau:
Hướng :
“Mấy ngày mẹ nằm viện, tôi trả nhiều hơn, cậu trả lại tôi.”
Hướng mắng:
“Anh là anh , đương nhiên lo cho mẹ hết! Tôi không quản, không thì vợ tôi sẽ ly hôn.”
“Hơ hơ!”
Chị dâu tôi chống nạnh gào lên:
“Ai không ly hôn hả? Nếu bà già dám vác mặt nhà tôi, tôi ly hôn luôn!”