Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Thật lòng mà nói, tôi cũng quá bận tâm chuyện ăn Tết ở nhà chồng hay nhà ,

tôi lấy chồng gần, nhà ba mẹ chỉ cách một khu chung cư, rảnh rỗi tôi vẫn thường xuyên ghé ăn cơm.

do đó có mâu thuẫn với chồng, tôi chưa từng nghĩ sẽ “làm thân” với nhà chồng, bây giờ đột nhiên bảo về ăn Tết…

Sắc mặt tôi có chút do dự.

Chồng tôi hình như thấy được sự lưỡng lự đó, vội nói tiếp:
“Vợ ơi, tuy đây anh có nói hai đầu cưới, Tết mỗi người một nhà, đây cũng là năm đầu tiên em gả vào nhà anh, nếu em không về, bố mẹ anh sẽ mất mặt với làng xóm.”

Nghe chồng nói giọng đáng thương như vậy, tôi cũng mềm lòng, gật đầu:
“Được , vậy năm nay theo anh về, nói , mai anh phải theo em về nhà em, mùng Hai là em về lại nhà mẹ, anh phải đi với em. Đến lúc đó đừng có trở mặt lật lọng.”

Chồng tôi gật đầu lia lịa, vỗ ngực cam đoan chắc nịch.

Nhà chồng cách nơi tôi làm cũng không xa, tầm hơn 60 cây số, chạy xe chừng một tiếng là tới.

Vì thế tôi cũng không theo nhiều đồ, chỉ xách theo một túi nhỏ.

Không , chồng tôi vừa thấy tôi bước lên xe với cái túi, mặt tức tối sầm lại.

“Em chỉ đúng cái túi này?” – Anh ấy đi vòng quanh tôi mấy lượt, buông ra hỏi “chấn động tâm hồn”.

“Hả? Nhà anh có xa lắm đâu, em một bộ quần áo là đủ chứ ?”

“Không phải hôm qua anh thấy em mua cả đống yến sào, vi cá, tôm hùm các kiểu à? Mấy thứ đó đâu? Em không về nhà anh, định bốc mùi nhà hả?”

5

Chồng tôi bắt đầu sốt ruột, gần như nhảy dựng lên:
“Ơ, mấy thứ đó á? Là mẹ anh nhờ em mua sắm Tết đó, hôm qua chiều em đã qua nhà họ .”

Tôi mỉm giải thích.

Cứ tưởng giải thích này sẽ khiến anh ấy vui hơn, ai mặt anh càng lúc càng sầm lại.

Tôi cau mày, hơi khó chịu hỏi:
“Lại nữa vậy?”

“Còn hỏi à? Anh nói với em cả tuần là Tết này về nhà anh, vậy mà em không chuẩn bị chút gì cho nhà chồng. Em có biết thế là bất lịch sự không?”

Chồng tôi bắt đầu bài giảng đạo dài dòng.

“Em đã kết hôn , phải dần rời khỏi gia đình cũ, biết nghĩ cho cái gia đình nhỏ tụi . Đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến nhà mẹ đẻ, cái gì tốt cũng ôm về đó.”

dạy đời chồng khiến sắc mặt tôi tối sầm lại.

Hóa ra cái lì xì đó là tôi đi mua quà Tết cho nhà anh ta à? Tôi cứ tưởng chó đổi tính, hóa ra vẫn không nhịn được cái tật cũ.

Tôi tức giận nói:
“Anh cũng biết phải lo cho gia đình nhỏ, vậy anh có đưa tiền ra không? ta phải sống kiểu chia đôi à, anh trai? Với lại, không phải chính anh nói đó là hai đầu cưới, ai lo nhà nấy, không cần qua lại với bên nội bên ngoại ? Giờ đến Tết, cần mua sắm thì tự dưng hai đầu cưới biến đâu mất ? Ai mới là người tham lam, thấy gì tốt là kéo về nhà ?”

Tôi càng nói càng bực, chửi thẳng:
“Em nói cho anh biết, đừng nói là mấy thứ đó không phải em mua, dù có là em mua, em thà ném xuống sông cũng không nhà anh xài ké!”

Chồng tôi bị tôi chọc tức đến mức mặt trắng bệch, run lên chỉ vào tôi, mãi mới lắp bắp nói được:
“Em… em lại lôi chuyện tiền ra nói… Anh vừa chuyển cho em 520 tệ Tết còn gì? Em không thể lấy tiền đó đi mua chút đồ được à?”

Tôi khẩy:
“520 tệ? Mua tôm hùm, yến sào, vi cá? Trần Kha, anh sống thời nhà Thanh chắc? Ảo tưởng nó cũng vừa vừa thôi, anh đòi hỏi nhiều vậy mà không thấy nhục à?”

nói tôi khiến chồng tức đến đỏ mặt tía tai.

Tôi thấy rõ anh rất bức xúc, như thể có cả ngàn nói, chỉ nghẹn ra hai :
“Thì… thì cũng không thể không mà về được. Giờ phải làm ?”

Chồng trừng mắt tôi, tôi cũng trừng lại không kém.

“Tôi biết làm ? Là về nhà anh chứ có phải về nhà tôi đâu. Anh là con trai mà không chuẩn bị , tôi – cái người làm không được nhận sính lễ – thì biết làm được cái gì?”

Vừa nhắc đến chuyện sính lễ, chồng tôi tức im re, không nói nổi một .

6

, Trần Kha đành tự lái xe đến siêu thị, mua một thùng cherry, vài loại quýt, còn ghé ngân hàng rút tiền mặt. Mọi tạm coi là xong.

Vừa lên xe, anh ta đã mở miệng như thể trả đũa tôi:
“Anh không chuẩn bị lì xì cho em đâu. Đến lúc mừng tuổi cho con anh chị anh, em tự lo đi nhé.”

Cái giọng hả hê rõ ràng là tôi khó xử.

Tôi thật sự cạn . Có bệnh à? Ai nói là tôi lì xì cho con nhà anh? Tôi tiền dư chắc?

Vì cơn cãi vã đó, suốt quãng đường về quê, tôi không nói với nhau nào.

May mà đường đi ngắn, mấy chốc đã tới nơi.

Vừa thấy tôi về, mẹ chồng đã hồ hởi chạy ra đón.

Bà nắm tôi, hỏi han liên tục: “Đi đường có mệt không?”, “Công dạo này có vất vả lắm không?”.

Đúng là người ta nói không sai: “Giơ không đánh người ”. Người ta niềm nở đến vậy, tôi cũng không tiện bày ra vẻ khó chịu.

Đành mỉm đáp lại, giữ phép lịch sự tối thiểu.

Chồng tôi không phải con một, anh ấy còn có một anh trai và một chị gái.

Cả hai đều đã gia đình, con cái cũng cỡ bốn, năm tuổi.

Hôm nay mọi người đều về nhà, vừa gặp nhau đã vui vẻ chào hỏi rôm rả.

Cả nhà quây quần phòng khách, trò chuyện rôm rả.

Sắp đến giờ cơm trưa, chồng tôi bỗng dưng liên tục liếc mắt ra hiệu cho tôi, ra chiều sốt ruột lắm.

Tôi tưởng có chuyện quan trọng, liền mở điện thoại ra xem – ai vừa xong đã cạn .

Tin nhắn anh ta viết:
“Em không thấy chị vào bếp nấu ăn à? Em không biết tình huống một chút à? Mau đứng dậy làm đi chứ, em tưởng em là khách chắc? Cứ như vậy, bố mẹ anh sẽ có ấn tượng xấu về em đấy. khi anh lúc nào cũng khen em mặt họ…”

tin nhắn đầy ý trách móc, tôi chỉ lật ngửa mắt lên trời.

Tôi thèm phản hồi gì, chỉ thản nhiên tiếp tục ngồi chơi game với cháu trai trên ghế sofa, coi như không thấy gì hết.

Mẹ kiếp. Chị người ta được cưới về với sính lễ mười tám vạn tám, tôi thì không được một xu, còn phải lấy lòng bố mẹ chồng làm gì? Cho ai xem?

7

Thấy tôi làm ngơ, chồng tôi cũng không tiện giữa đám đông mà đứng dậy chất vấn, đành ngồi trên sofa liên tục gửi tin nhắn hỏi tội.

tôi buồn đọc lấy một dòng, chỉ chăm chú chơi đùa với cháu trai anh ấy.

Đúng lúc đó, chị gái chồng – chị chồng cả – thấy tôi chơi với trẻ con rất vui, liền trêu đùa:
“Em thích trẻ con như thế, giờ sinh cho em trai chị một đứa đi?”

Sinh con? Tôi có điên đâu.

Tôi tức xua , nói:
“Em không sinh đâu, em sợ… chết đói mất.”

Chị chồng nghe vậy, tức nhíu mày, khó hiểu hỏi lại:
“Hả? Chết đói á? Không đến mức ấy đâu em…”

Thấy cuộc trò chuyện sắp đi quá xa, chồng tôi vội vã chen ngang:
“Chị ơi, hình như mẹ gọi chị bếp ấy, chị vào xem thử đi.”

“Gọi á? Em có nghe gì đâu?” – Chị chồng quanh, nửa tin nửa vẫn đứng dậy đi về phía bếp.

Chồng tôi nhân cơ hội, tức cúi đầu thì thầm vào tai tôi, giọng đầy tức tối:
“Em nói linh tinh cái gì vậy? Em có thể đừng phát ngôn bừa bãi nhà anh được không? Anh lúc nào khiến em chết đói hả?”

Tôi bĩu môi, đáp lại nhỏ sắc bén:
“Anh không làm tôi đói? Xin lỗi nhé, ta sống kiểu chia đôi chi phí. Tôi mà sinh con thì ít nhất cũng nghỉ làm 5 tháng, lúc đó tôi sống bằng gì? Ăn gió Tây Bắc à? Anh sướng còn tôi thì nhịn đói, tôi nói sai chỗ nào?”

“Em—” Chồng tôi giơ chỉ thẳng vào mặt tôi, tức đến mức không thốt nên .

chỉ quăng lại một đầy giận dữ:
“Đừng nói mấy thứ vớ vẩn nữa!” – hằm hằm ngồi xuống, ôm cục tức mà không làm gì được.

8

Suốt buổi, chồng tôi mặt mày sầm sì, tôi như một vị khách ngồi đó, hoàn toàn dửng dưng với mọi nhà anh ta.

, khỏi làm bầu không khí quá khó xử, chính anh ta phải chủ động lăn vào bếp phụ một .

Không , nhờ vậy mà còn được cả nhà khen một : “Không nỡ vợ phải làm !”

Thật sự… buồn không chịu được!

Tôi không nhịn được, tức lấy điện thoại quay lại một đoạn video ngắn.

Tôi ủng hộ hai đầu cưới hết ! Quả thực là thoải mái quá đáng!

Tôi cứ nghĩ hôm đó sẽ giữ thái độ “chuyện nhà anh, không liên quan tôi”, ai drama lớn nhất lại rơi trúng đầu .

Lúc giữa cuộc vui, tôi đi vệ sinh một lát.

Ai vừa ra khỏi nhà vệ sinh, chồng đã kéo tôi vào góc cầu thang, mặt mày nghiêm trọng, nói thì thào như bàn chuyện cơ mật:
“Anh vừa nghe anh cả nói, chị anh tặng mẹ một sợi dây chuyền vàng to mừng Tết. Em mau đi rút tiền, chuẩn bị một cái lì xì thật to cho mẹ anh đi. Không cần nhiều đâu, một vạn hai cũng được… mà thôi, một vạn tám, chắc chắn át được khí thế bên chị .”

“Còn đứng đó làm gì? Mau đi đi, xe anh em dùng đó. Ngân hàng gần ngay nhà anh thôi, à đúng , em có thẻ không?”

Tôi: “Không.”

“Vậy cũng được, anh cho em mượn. Anh đưa em thẻ anh, em nhớ đấy, rút nhiêu về trả lại anh. Anh biết rõ tài khoản nhiêu.” – Anh ta thao thao bất tuyệt, dúi thẻ vào tôi như thể làm một cao cả.

Tôi đứng đó, cạn toàn tập.

Tùy chỉnh
Danh sách chương