Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
Chị Lý hí hửng vỗ đùi đánh đét một cái, trông còn phấn khích cả tôi: “Tiểu Trương, !” Chị ấy tới, lại muốn nắm tay tôi bấm vào nhận lì xì.
Tôi nhanh tay đóng sập laptop lại.
“Chị… chị Lý, em còn làm báo cáo gửi khách hàng. Gấp lắm rồi, em đi trước, lát quay nhận sau.”
Tôi cầm thoại, gần như trối .
Chị Lý ở phía sau gọi “Ê ê ê” mấy tiếng.
Tôi giả vờ không nghe thấy, cúi đầu cắm đầu ra .
Ngay khi tôi sắp bước chân ra khỏi văn phòng, quay đầu lại thì bị thư ký của sếp gọi giật lại: “Trương Việt, sếp gọi qua một lát.”
Mặt tôi đơ như tượng: Gọi tôi á?
thư ký quan sát tôi từ đầu chân: “Đúng, gọi đấy.”
Tôi cảm thấy khó hiểu, theo lý thì công việc của tôi đâu cần giao tiếp trực tiếp với sếp. lại đột nhiên gọi tôi?
mọi chuyện đều rất bất thường.
Tôi thấp thỏm không yên bước tới trước cửa văn phòng.
Qua tấm kính, tôi thấy không có sếp, mà cả bà chủ cũng có mặt .
Hai chồng này, chẳng có ai là người tốt cả.
Công ty là kiểu chồng cùng làm chủ.
Ngay từ đầu tiên tôi vào làm đã biết, mặt thì là ông chủ Chu Bân nắm quyền, ra hắn là kiểu “ăn bám”, một gã đàn ông phượng hoàng cưới vì tiền.
Vì tiền mà cưới bà chủ lớn tám tuổi.
Bà ta quản chồng cực kỳ chặt.
Sợ miếng thịt nặng 200 cân nhà bị người khác dụ dỗ mất, cách vài lại tới kiểm tra đột xuất, đối xử với nhân viên nữ thì keo kiệt khắc nghiệt.
lại để tôi đụng ngay lúc này.
Đúng là xui tận mạng!
Sếp ngồi nghiêm chỉnh trên ghế làm việc xem văn kiện.
Bà chủ thì ngồi bên ghế sofa cạnh hắn đan áo len.
Nếu không tính những tin đồn, thì bề trông họ cũng tình cảm chồng lắm.
Đậu Đậu và Lạc Lạc không biết tới từ lúc nào, đang vòng quanh chân bà chủ mà chơi đùa nô giỡn.
Bà chủ cau mày khó chịu, đá mạnh một cái vào người Đậu Đậu: “Con chó tiệt, cút đi!”
Đậu Đậu tru một tiếng đau đớn.
Bà chủ quay người lại, hay thấy tôi đang lưỡng lự cửa.
Không ngờ lại cười với tôi.
Nụ cười khiến tôi rùng , cứ như chồn tới chúc Tết gà con vậy.
Bà chủ đích thân đi tới mở cửa kính, thái độ hiếm hoi thân thiện: “Tiểu Trương đúng không? vào đi.”
Tôi có phần gượng gạo.
Bà ta chủ động khoác tay tôi, dáng vẻ rất gần gũi: “Tiểu Trương, nãy lão Chu phát lì xì trong nhóm, em không nhận?”
Giọng bà ấy rất dịu dàng.
ánh mắt thì vẫn đầy khí thế như thường.
Nói là hỏi, ra giống tra hỏi .
7
Tay tôi khẽ rung.
Tôi liếc thoại, là một tin nhắn chuyển khoản.
Còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe sếp phụ họa: “Tiểu Trương, lì xì nhỏ không nhận cũng . Tôi gửi riêng cho em một lì xì hai vạn, em làm ở công ty lâu như vậy rồi, không có công cũng có khổ. Coi như là phần thưởng cá nhân tôi dành cho em.”
Hai vạn?!
Bằng năm tháng lương của tôi.
Nói không động lòng là giả.
Nhận số tiền này, tôi có thể đưa mẹ đi khám sức khỏe một .
Tết sắp tới, còn có thể dẫn bà đi du lịch một chuyến.
tôi không muốn thành Tiểu Tôn thứ hai, uống miếng nước còn suýt .
Tôi không thể nhận lì xì!
Tôi theo bản năng muốn từ chối, mở thoại định hoàn lại tiền chuyển khoản.
Thì thấy chị Lý nhắn cho tôi một tin: “Tiểu Tôn không rồi. ấy nói nãy đang gặm cổ vịt, nuốt không trôi nên mới bị nghẹn. Căn bản không vì uống nước đâu.”
Lạc Lạc và Đậu Đậu lúc đó vẫn luôn ngồi bên chân Tiểu Tôn.
Vậy ra là hai con chó thấy Tiểu Tôn bị nghẹn khi ăn cổ vịt, rồi uống nước, không hiểu rõ, nên mới tưởng uống nước sẽ ?
Bà chủ tiếp tục giục tôi: “ nhận đi, còn do dự gì ? Chê ít à?”
Nói mức này, nếu tôi còn không nhận thì đúng là không biết điều rồi.
Tôi đắn đo chốc lát, dù cũng không tiện làm mất mặt sếp.
, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, nói có chuyện là có chuyện .
Tiểu Tôn chẳng cũng không ?
“Tôi cảm ơn sếp, tôi nhận ngay đây.”
Nghĩ thông rồi, lời nói ra cũng ngọt ngào vài phần.
chuẩn bị mở lì xì, thì sếp lại thản nhiên hỏi một câu bên tai, khiến tôi lập tức căng thẳng trở lại:
“Tiểu Trương, tôi nhớ họp cuối năm ngoái có nói, sinh mùng Một Tết năm 2000 đúng không?”
“Không sai chứ?”
8
Tôi hoảng hốt ngẩng đầu .
Ông ta nhớ nhầm rồi.
Tôi chưa từng tham dự tiệc cuối năm, càng không thể nào nói sinh nhật của ở đó.
Từ nhỏ mẹ tôi đã dặn, giờ sinh là chuyện rất quan trọng, tuyệt đối không tùy tiện nói cho người khác.
Thấy sắc mặt tôi lúng túng, sếp vội vàng cười gượng chữa cháy:
“Tiểu Trương, đừng căng thẳng.
Mấy người làm với tôi lâu như vậy rồi, đang tính phát phúc lợi sinh nhật cho mọi người. hay em có mặt ở đây, nên định bắt đầu từ em trước.”
Tôi đâu có ngốc.
Lập tức nhớ lại từng xem trên Xiaohongshu vụ sếp lấy bát tự của nhân viên để “mượn vận”.
Không lẽ lại trúng ngay tôi?
Tôi vội vàng nói dối với hai chồng họ:
“Mẹ em muốn lấy may mắn nên mới để sinh trên CMND là mùng Một Tết thôi.
ra em sinh mùng Hai, cảm ơn Tổng giám đốc Chu và phu nhân đã quan tâm ạ.”
Cái kiểu lật mặt trong hí kịch Tứ Xuyên cũng không nhanh bằng.
Chu Bân giật lấy thoại của tôi, mở WeChat, bấm luôn hoàn lại lì xì.
Còn quay ra trách bà chủ:
“Phát lì xì mà còn không biết giữ lại làm động lực tiệc cuối năm, cứ thích thúc giục! Đúng là phá của!”
Mọi việc xảy ra trong chưa đầy hai mươi giây.
Tôi đứng đơ người như tượng.
Bà chủ ừ hờ một tiếng, không thèm tôi .
Bà ta lại ngồi trở sofa, tiếp tục đan áo.
“Biết rồi.
Mà này, Tiểu Trương, em đi.”
Đậu Đậu nhảy ghế sofa, cắn vào cuộn len.
Bà chủ đưa tay đẩy nó xuống đất: “Con chó , còn không cút!”
Tôi không biết bà ta đang chửi chó hay chửi tôi .
Cả người đỏ bừng cả mặt, cúi gằm mà chuồn ra .
Mãi khi tôi ngồi lại vào bàn làm việc, mặt vẫn còn nóng ran, tim thì đập thình thịch như có cái trống nhỏ đang gõ dồn dập trong ngực.
Gần tới giờ tan làm tôi mới dần dần phản ứng lại.
Không đúng chứ? Người nên thấy ngượng đâu tôi.
Tôi có đòi tiền họ đâu!
Đúng lúc đó, chị Lý bưng bình giữ nhiệt, thập thò ghé lại.
“Tiểu Trương, qua đây hóng chuyện không?”
9
“Chuyện gì vậy, chị Lý?”
Sự xấu hổ khi nãy đã tan biến, còn lại ham muốn hóng hớt.
Chị Lý ghé sát tai tôi, không hiểu người chị lại lạnh toát.
Tôi rùng một cái.
“Tiểu Trương, chị nói cho mà biết.
Chị thấy sếp đích thân ra mở cửa, mời một ông già mặc trường bào kiểu Trung Sơn vào văn phòng.”
vậy thôi à?
Chuyện này chưa đủ hấp dẫn, chẳng có tí “vị” nào để hóng.
Biết đâu là khách hàng thì ?
Thấy tôi không bị thu hút, chị Lý cũng không vòng vo .
Chị đi thẳng vào vấn đề: “Em tới muộn nên không biết, ông già đó là thầy phong thủy riêng của sếp đấy, sếp trả ông ấy bảy chữ số mỗi năm.”
Tôi kinh ngạc: “Gì cơ? Công ty có cả thầy phong thủy? Lão Chu keo kiệt như vậy mà chịu bỏ một, hai triệu một năm thuê người?”
Chị Lý gật đầu: “Mấy năm trước công ty sắp phá sản vì sổ sách có vấn đề. Chính là sau khi mời ông ấy mới xoay chuyển tình hình.
Ông thầy đó lợi hại lắm, giờ lại mời tới, chắc chắn sắp có chiêu trò gì đó. Em đừng có dại mà lại gần.”
Tôi cười khổ: “Thôi, em hóng cái gì cho mệt.”
mọi chuyện đã đủ kỳ quái rồi, tôi muốn tan làm, nhà nghỉ ngơi.
Chị Lý đang thao thao bất tuyệt thì tôi ngẩng , chị ấy đã biến mất.
Sau đó tôi thấy chồng sếp và ông thầy râu trắng đang đi vòng quanh công ty.
Ông già đó thỉnh thoảng lại lẩm bẩm gì đó với không khí, quả có chút dáng vẻ đạo sĩ.
Bà chủ thì ôm Đậu Đậu trong lòng.
lúc Đậu Đậu chạm mắt với tôi, nó liền vùng vẫy dữ dội, muốn nhảy xuống đất.
Bà chủ đành thả tay.
Nó như bay phía tôi, khiến ông già râu trắng liếc mắt tôi một cái.
10
đi làm đúng là dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
Nếu không xin nghỉ mười phút đã bị trừ nửa công, tôi chắc chắn đã bỏ từ lâu.
Cuối cùng cũng nhịn tới lúc tan làm, tôi dắt xe ra, chuẩn bị rời khỏi cổng công ty.
Vậy mà lại, lại, lại có người gọi tôi.
Chị Lý kéo tay áo tôi, vẻ mặt ngượng ngùng:
“Tiểu Trương, đợi chút. Giúp chị một việc không?
Sếp mời khách ăn ở nhà ăn công ty, em đi với chị một chuyến nhé?”
Tôi định từ chối, chị Lý lắc tay tôi nũng nịu:
“Thôi mà Tiểu Trương, coi như đi mở mang tầm mắt với chị một !”
Lời từ chối nghẹn lại trong cổ họng.
Không vì chị Lý, mà vì thoại rung , hiển thị tin nhắn của Chu “bóc lột”.
【Tiểu Trương, tối ăn cơm tiếp khách. Tính là làm thêm, trả ba lương.】
Tôi nhét thoại vào túi.
Thôi thì, nô tài xin tuân lệnh.
Chu “bóc lột” với người khác thì keo, chứ với bản thân thì không tiếc đồng nào.
Ông ta chê bàn tiệc bên không sạch, nên giữ lại một phòng riêng lớn trong nhà ăn công ty, chuyên để tiếp khách.
Bình thường không mở.
Tôi cũng là đầu thấy.
Ngồi vào bàn rồi, tôi lén đảo mắt quanh.
Trên bàn tiệc có chị Lý, tôi, hai chồng sếp và ông thầy phong thủy.
Bàn tròn to đùng, ngồi vài người mà vẫn thấy rộng thênh thang.
Chị Lý ngồi sát cửa, tôi ngồi bên cạnh chị ấy.
Sếp cau mày:
“Tiểu Trương, em ngồi xa bọn tôi vậy làm gì?
Qua ngồi cạnh thầy đi.”
Chị Lý ra vẻ đã hiểu rõ: “ qua đi.”
Tôi lại đổi chỗ, ngồi cạnh ông thầy phong thủy.
Đầu bếp bắt đầu dọn món, hết đĩa này tới đĩa khác.
“Nui xào thịt bằm, đầu sư tử, phú quý viên mãn, giò heo kho tàu, cá hấp cay, hải sản thập cẩm…”
Nhân lúc ấy, tôi lén quan sát ông thầy phong thủy.
ra trong lòng tôi rất tò mò, muốn biết mấy người làm nghề huyền học này có gì khác với người thường.
Không ngờ, ông ấy cũng đang quan sát tôi.