Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bỗng sờ tai, ngẩng đầu.

Hai má nó phồng vì đang nhai đồ ăn, đôi mắt xanh nhạt trừng tôi, trông đang giận.

Nhưng… chẳng có chút uy h.i.ế.p nào.

Ừm, ngược lại còn đáng yêu hơn.

Tôi khẽ ho một tiếng, cũng không tiện trêu quá đà, liền gắp thêm cho nó một miếng bò:

“Ngoan nào, ăn nhiều thêm chút.”

Nó: “…”

4

Ăn cơm xong, bỏ bát đĩa vào máy rửa bát rồi.

Tôi cùng xem TV một .

Vì ngày mai là thứ bảy nên không cần tới trường mẫu giáo.

Đợi tới khi trời tối hẳn, tôi đang chuẩn đi rửa chợt nghĩ ra gì đó, liền hỏi nó:

“Có cần dì cho con không?”

Nghe vậy, vốn đang bình tĩnh ngồi trên sofa bỗng đỏ bừng mặt, lắp bắp nói:

“Kh…không cần.”

“Ồ, vậy rồi, con tự nhớ cẩn thận đó nhé.”

Tôi tiếc nuối vô cùng, mất toi cơ hội cho mèo con.

Sau khi rửa xong, tôi quay phòng mình.

Còn đương nhiên ở phòng của gái.

Vốn dĩ là sắp xếp thế.

Nhưng… lệch múi giờ của tôi vẫn chỉnh lại .

Rõ ràng có hơi buồn ngủ, vậy nằm trên giường lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ nổi.

Tôi bực bội ngồi bật dậy.

Aaa….

Muốn ngủ quá đi.

Đúng ấy, đầu tôi bỗng lóe một ý tưởng. Tôi xoay người xuống giường rồi đi sang phòng cạnh.

“Cốc cốc cốc.”

Tôi gõ cửa.

Nhưng không có ai đáp lại.

Tôi hơi lạ, xoay nắm cửa phát hiện cửa đã khóa từ .

thằng bé xảy ra chuyện gì, tôi lấy chìa khóa ra mở cửa rồi ngước mắt nhìn vào.

Chiếc giường lớn trống trơn, không có ai .

Tôi sững người.

đâu rồi?

5

Phòng không lớn, chỉ có một tủ quần áo, một chiếc giường và bàn trang điểm.

Tôi cúi người nhìn xuống gầm giường, xác nhận không có ai mới chậm rãi bước tới trước tủ quần áo.

Đợi tới khi mở cửa tủ ra, vừa nhìn rõ cảnh tượng , tôi sững người.

co rúm người tủ, ôm đầu gối cuộn tròn lại, đôi tai cũng cụp xuống. người ta nhìn bất ngờ, đồng t.ử nó run , mắt đầy vẻ hoảng hốt và bất an, móng sắc nhọn vô thức lộ ra.

Tôi không hiểu chuyện gì, ban đầu còn tưởng nó đang chơi trốn tìm, nhưng nhận ra sự hoảng loạn của nó, tôi liền đưa bế nó ra ngoài.

Rồi nhẹ giọng dỗ dành:

rồi, đừng , có dì ở đây . Một thời gian mẹ con sẽ thôi.”

Hồi nhỏ tôi cũng từng vậy.

Mỗi lần gái không ở nhà, tôi cũng hãi, cứ đứng ngóng ngoài cửa sổ mong trở .

Nó theo bản năng ôm lấy cổ tôi, móng sắc nhọn chống ngay trên động mạch cổ.

Nhưng tôi lại chẳng hề hãi, chỉ ôm nó c.h.ặ.t hơn một chút.

Mãi tới khi tâm trạng nó dần bình tĩnh lại, móng vuốt cũng thu , chỉ còn lại đệm thịt màu hồng phấn mềm mềm.

Thú nhân có thể tự kiểm soát hình thái của mình.

Hiện giờ nó đang ở trạng thái bán thú.

Tai và đuôi đều lộ ra ngoài.

Ngay hai cũng biến thành đệm thịt.

Tôi đặt nó xuống giường, còn mình cũng nằm xuống cạnh.

vậy, ánh mắt nó khẽ d.a.o động, nhỏ giọng hỏi:

“Dì… dì không … con sao?”

Tôi “à” một tiếng rồi lắc đầu:

“Đương nhiên là không rồi, dì còn kịp thích con hết !”

Ai lại đi một bé mèo đáng yêu vậy chứ?

Nghĩ tới mục đích mình sang đây, tôi cười tít mắt nhìn nó, ôm chầm lấy rồi dỗ dành:

“Ngoan nào, con dùng đệm thịt vỗ lưng cho dì không?”

Nghe vậy, ngây người.

Nhưng tôi đã vùi đầu vào lòng nó mất rồi.

Điên cuồng hít mèo…

Qua một lâu, tôi mới cảm nhận một chiếc đệm thịt mềm mềm đang nhẹ nhàng, chậm rãi vỗ lưng mình, động tác có vẻ vô cùng cẩn thận.

Hu hu.

Vui quá đi mất.

Tôi ngủ một giấc thẳng tới tận sáng.

tỉnh dậy, thứ đầu tiên tôi nhìn chính là đang chăm chú nhìn mình.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất rọi vào, khiến đôi mắt xanh nhạt ấy sáng lấp lánh đá sapphire.

Nhìn ánh mắt ngây thơ của nó, tôi chụt một má nó:

“Vất vả cho bảo bối nhà chúng ta rồi.”

Quả nhiên, có phiên bản A Bối Bối rồi, chất lượng giấc ngủ tăng vọt luôn.

tôi hôn bất ngờ một , trực tiếp ngây đơ, ch.óp tai lông xù từ từ đỏ bừng . Nó cúi đầu nhìn đệm thịt của mình, tôi đã xuống giường rồi mới chậm chạp biến trở lại bình thường.

6

Hai ngày sau đó.

Tôi không ra ngoài, chỉ ở nhà chơi với .

Nó rất ngoan, ăn uống cực kỳ ngon miệng, cũng không quậy phá, có thể nói là vô cùng khiến người ta yên tâm.

gái nói tuần sau sẽ trở .

Tôi có chút mong chờ.

Từ sau khi du học trở , tôi còn gặp ấy .

Nhưng con người một khi quá hưng phấn rất dễ mất ngủ.

Tối chủ nhật, đệm thịt của nó vỗ tới tê luôn rồi, vòng qua nhìn thử phát hiện mắt tôi còn mở to hơn nó.

Nó: “…”

Nó vẫn chịu từ bỏ, dùng đệm thịt che mắt tôi lại, cố giả bộ không có chuyện gì xảy ra.

Tôi kéo đệm thịt xuống rồi hôn một .

rút , vừa xấu hổ vừa giận trừng tôi.

Tôi toe toét cười:

“Dì sắp ngủ rồi thật .”

“…Ồ.”

Nó lại nằm xuống, cam chịu tiếp tục vỗ lưng cho tôi.

Tôi vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.

Không thể thật sự làm mèo con mệt hỏng .

Đêm đó tôi ngủ mơ mơ màng màng.

Tới khi trời sáng tỉnh lại.

Còn kịp nhắm mắt lần , trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một loạt bình luận phát sáng:

[Trời ơi, nữ phụ sao dám bắt hổ vỗ lưng cho mình vậy?]

[Nữ phụ toi đời rồi. Đó đâu phải cô ấy, là em út của thủ lĩnh tộc hổ hung bạo Yến Minh… Người ta còn ba giây là tới nơi rồi…]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.