Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta vui chính là mỗi chiều tan học, Tam ca ca đều mang về ta một thứ mới mẻ.
kia là chiếc diều, qua là hoa đăng, nay… nay huynh ấy mang về ta một người.
Ta tròn nhìn người kia. Huynh ấy mặc y phục màu lam nhạt, dáng dấp tuấn tú Tam ca ca, hình cũng cao ráo một chút.
Tam ca ca giới thiệu:
“Hắn là Thẩm Phùng Ngọc. Muội nhớ không, huynh kể với muội về người có tài xạ kỵ xuất chúng học đường đấy.”
Ta nhớ ra rồi. Có dạo ta năn nỉ Tam ca ca dạy ta cưỡi ngựa, huynh bảo bản cưỡi không giỏi, sợ ta ngã. Hứa chờ thêm ít tìm người giỏi đến dạy.
Nay người ấy đứng trước mặt ta, ta vui đến nỗi quên bùn dính trên tay, đưa tay nắm lấy tay áo huynh ấy:
“Phùng Ngọc ca ca, dạy ta cưỡi ngựa, phải cưỡi nhanh thiệt nhanh!”
Thẩm Phùng Ngọc dịu dàng Tam ca ca. Huynh rút khăn tay ra, cẩn thận lau bùn đất dính trên tay ta.
Đôi tay huynh ấy lớn tay ta mấy phần, khiến tay ta trông búp bê sứ lung linh.
“, định chạy thật nhanh.”
Ta trên lưng con ngựa nhanh phủ, phi giữa đồng cỏ nhuộm ánh chiều tà. Trước ta là tầng mây biến ảo, quang rực rỡ, chim nhạn lượn lờ giữa chân trời.
Đây chính là giới lòng ta. Ta, là cô nương hạnh phúc trên đời.
Thẩm Phùng Ngọc :
“Tiểu Dư nhi không phải hòn đá, mà là ngọc thô. Là ánh trăng mây che. có một ngày, nhân thấy ánh sáng muội.”
10.
Thẩm Phùng Ngọc dạy ta cưỡi ngựa, b.ắ.n tên, bắt thỏ rừng. Ta cố học, nhưng luôn té khỏi ngựa, mũi tên chưa trúng đích, thỏ cũng khiến ta nhào đầu xuống đất.
Nhưng huynh ấy chẳng bao giờ chê ta ngốc. Mỗi lần , huynh ấy lại dịu dàng mà vỗ về, rồi kiên nhẫn chỉ lại li tí.
Huynh ấy là người tốt, là vầng thái tuổi thiếu niên ta.
Năm ta mười bốn, Hoàng đế mở cung yến, phụ lần nữa dẫn ta tiến cung.
cạnh Hoàng hậu thẩm thẩm có một tiểu cô nương tươi sáng rực rỡ, ta đoán đó chính là muội muội khiến thẩm thẩm thương tâm rơi lệ năm nào.
Nữ quyến các phủ đều biết tấu đàn, ngâm thơ. ta — chỉ biết ăn.
Khi một vị cô nương hành lễ, ngọt ngào :
“Thần nữ bái kiến. Nghe danh Tứ tiểu thư dung mạo khuynh thành, tài hoa cái , khiến bao tôn công tử kinh thành điên đảo. nay, thần nữ mạo muội xin diện kiến một lần, chẳng hay có thể không?”
Ta chẳng hiểu đầu đuôi, chỉ vùi đầu gặm đùi sóc nhấm hạt. Tam ca ca búng nhẹ cằm ta, thì thầm:
“Người ta gọi muội đấy, ăn mãi à?”
Rồi huynh ấy đoạt lấy đùi miệng ta, nhét vào miệng mình.
Ta mặt bóng loáng, mờ mịt nhìn cô nương nọ. đến gần, thấy mặt ta lấm lem, khinh miệt cười:
“Tứ cô nương, có thể tấu thần nữ một khúc không?”
Ta ngẩn ra, hoang mang đáp:
“Không tấu … Hay là ngươi xuống đây ăn đùi cùng ta nhé?”
giận dữ trừng , rồi xoay người bỏ đi.
Ta ỉu xìu quay sang Tam ca ca:
“Sao có người lại không thích ăn đùi nhỉ…”
Hoàng hậu thẩm thẩm dường nghe thấy lòng ta, gọi ta lên cạnh, cùng công chúa nhai đùi .
Cô nương kia càng nhìn ta càng giận. Ta không hiểu mình sai ở đâu, chỉ thấy oan uổng.
Ta tìm cớ ra ngoài đi dạo, nghĩ bụng chờ quay lại hết giận.
[ – .]
Nào ngờ vừa rẽ vào ngõ tối thì đẩy mạnh, ngã nhào xuống nước.
Xong rồi! Không ai dạy ta bơi !
Ta vùng vẫy giữa làn nước, hoảng loạn hét:
“Thẩm Phùng Ngọc… cứu ta… huynh chưa dạy ta…”
Ta chìm nổi hồi lâu, tưởng chừng mình đã hóa thành cá nhỏ.
Bỗng toàn nhẹ bẫng, không khí mát lành tràn vào ngực. tai là giọng dịu dàng Phùng Ngọc:
“Ta dạy .”
Rồi có tiếng nữ nhân vang lên chua chát:
“Phùng Ngọc ca ca, ngươi con nha đầu ngu xuẩn ấy mê hoặc rồi sao? Nó cái gì cũng không biết! Ngươi dạy nó chẳng khác gì đàn gảy tai trâu!”
Thì ra, cô nương cung yến là nữ nhi Thành , từ lâu thầm mến Thẩm Phùng Ngọc. Không đáp lại, nghe tới ta, liền cố tình tìm cách ức hiếp.
Nhưng phụ ta đâu phải người dễ bắt nạt.
Thành là tước ngoại tộc, tổ tiên tự phong. Nữ nhi hắn lại dám khi dễ bảo bối Ngu Quốc Công phủ?
Không !
Thành mang ba xe lễ vật đến phủ xin lỗi, phụ ta mặt lạnh bước ra, chẳng buồn tiếp.
tử Thành Tam ca ca đánh sưng mặt bánh bao, uất đến không dám .
Thẩm Phùng Ngọc quỳ trước mặt phụ ta, nâng linh vị mà thề:
“Xin cưới Tống Tuyết Dư làm vợ. Vĩnh sinh vĩnh , chỉ một lòng một dạ với , quyết không để ai khi dễ dù chỉ một lần.”
Ta nấp sau , nghe đến đỏ , lòng chua xót lạ thường.
Nếu Thẩm Phùng Ngọc cưới Tống Tuyết Dư… có phải sau này không dạy ta cưỡi ngựa nữa?
Không đúng… Tống Tuyết Dư, chính là ta mà!
Tam ca ta nổi giận, chỉ mặt Phùng Ngọc mắng:
“Ta mời ngươi về dạy muội ta, ngươi lại muốn cưới muội ta? Không có đâu!”
Ta lặng lẽ đẩy hé ra, nhỏ giọng :
“Tam ca ca, ở này.”
11.
Mãi đến khi Thẩm gia đưa canh thiếp tới , ta mới hay, thì ra huynh ấy là công tử Thẩm tướng quân.
— Hèn chi huynh ấy cưỡi ngựa giỏi Tam ca ca ta nhiều đến vậy!
Thẩm Phùng Ngọc, quả thật là một tiểu tướng quân oai phong lẫm liệt!
Năm sau ta cập kê, hôn kỳ định vào mồng bảy tháng bảy. Hai nhà Thẩm – Tống trao canh thiếp định , huynh ấy lại có thêm cớ dẫn ta đi dạo chơi khắp nơi.
Tới Đông Chí, tiết trời giá rét, Thẩm Phùng Ngọc lấy áo hồ ly dày sụ quấn chặt lấy ta, biến ta thành một cục bột ngọc trắng trẻo. Huynh ấy ôm ta trước ngực, cưỡi ngựa rời khỏi thành.
Huynh ấy bảo tặng ta một món quà. Ta vui mừng đến chẳng khép nổi miệng, hóa ra là một căn phòng băng chạm khắc tinh xảo!
phòng có lò sưởi, có rau củ, có khoai nướng nghi ngút khói. Trên mặt đất chừa một lỗ thủng, dưới đó là mạch suối veo.
“Nơi này câu cá rất tốt, cá mùa đông ăn ngon vô cùng!”
Ta lò sưởi lim dim ngáp, huynh ấy một buộc mồi, cầm cần câu thay ta.
Cá chẳng cắn câu, huynh ấy bèn kể chuyện xưa ta nghe.
Đột nhiên ngoài vang lên tiếng người xôn xao, kèm theo tiếng binh khí va chạm, ta lập tức tỉnh táo.
“Muội ở yên nơi đây, đừng nhúc nhích. Ta ra ngoài xem thử.”